Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 743: Thà chết không chữa.

Đỗ Như Hối khách khí nói:" Bệnh của ta tới giờ đã khỏi bảy tám phần, đều là nhờ Tả đại nhân, ta ở đây cảm tạ trước."

Tả Thiếu Dương chắp tay đáp lễ:" Đại nhân nặng lời rồi, đó là phận sự của một y giả."

" Tả đại nhân, hôm nay ta tới đây cũng là để cầu viện, không rõ làm sao chuyết kinh và khuyển tử cũng bị bệnh, muốn mời Tả đại nhân tới phủ khám cho, không biết được không?"

" Tất nhiên là được rồi, chúng ta đi thôi."

Thấy Tả Thiếu Dương đứng dậy, Đỗ Như Hối lại không vội:" Nếu chỉ là khám chữa bệnh cũng không có gì, nhưng về phương thuốc của Tả đại nhân, ta có một yêu cầu. Chuyết kinh không cần kỵ húy, có thể dùng tử hà xa ... Nhưng với khuyển tử, tuyệt đối không được dùng, không chữa được thì thôi, chứ không dùng thuốc đó được."

Tả Thiếu Dương lòng trầm xuống, nếu Đỗ Như Hối biết bản thân thuốc của mình có tử hà xa, không biết phản ứng thế nào, nói:" Phải dùng thuốc ra sao, cần phải khám mới nói được, trị thi chú, không nhất định là phải dùng tử hà xa, chỉ có khi nào cần tư âm bổi dương, bồi nguyên cố bổn mới dùng."

" Ừ, lão phu biết, nhưng ta vẫn nhấn mạnh câu đó, nếu phải dùng, thà không chữa."

Trước khi đi Đỗ Như Hối còn lo Lưu Chính Hội chơi đòn hồi mã thương, bắt Tả Thiếu Dương trước, như thế không cứu được. Nên sai ông già võ công cao cường tên Hình bá và mấy tùy tùng ở lại, bảo vệ người Tả gia.

Tể tướng phủ vốn do cao tổ hoàng đế ban cho, bản thân Đỗ gia cũng gia thế hiển hách, nhiều đời làm quan, không cần nói tới độ xa hoa của tòa phủ này. Tả Thiếu Dương chẳng có tâm trạng nào chú y, đi theo Đỗ Như Hối tới chủ trạch, trước tiên khám cho nhi tử ông ta.

Đứa bé đó nằm trên giường, sắc mặt đỏ rực, ho không ngớt. Tả Thiếu Dương cẩn thận đeo khẩu trang vào, qua hỏi chuyện phát hiện, đứa bé này giọng khàn khàn, đau họng, không muốn ăn, xem lưỡi phát hiện trắng, mạch mảnh.

" Đứa bé này đúng là bị thi chú rồi." Đối với loại bệnh này hiện kinh nghiệm của Tả Thiếu Dương rất phong phú:" Rất may đây là bệnh thời kỳ đầu, không bị sốt vào buổi chiều và đổ mồ hôi vào ban đêm, âm phân chưa bị tổn thương, dùng thuốc ngay sẽ sớm khỏe thôi."

Đỗ Như Hối mừng rỡ:" Tốt quá, vậy không cần dùng tử hà xa chứ?"

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Đứa bé này chỉ cần dùng thuốc thanh phế kiện tỳ thôi, không cần tử hà xa cũng được."

Đỗ Như Hối càng vui hơn:" Thế thì tốt quá, đa tạ, mời Tả đại nhân kê đơn."

Nếu là bình thường Tả Thiếu Dương kê đơn bốc thuốc là được, nhưng bây giờ tình cảnh thế này, y không thể không thêm một phần tính toán:" Phương thuốc trị liệu thi chú là bí phương tổ truyền của ti chức, không thể truyền ra ngoài, cho nên chỉ có thể sắc thuốc ở hiệu thuốc của ti chức, sau đó phái người đưa tới."

" Được, lão phu lỗ mãng rồi."

Bất kể Đỗ Như Hối nhìn ra mục đích của mình không, Tả Thiếu Dương không bận tâm nữa, bây giờ đây là quân bài mạnh nhất của y, y không dùng để người ta xông vào bắt cả nhà mình đi à?

Tiếp đó Đỗ Nhi Hối lại dẫn Tả Thiếu Dương tới khám bệnh cho lão bà mình. Trên chiếc giường lớn, màn che kín mít, chỉ nghe thấy nữ tử bên trong ho không ngừng, tiếng ho rất mạnh, hơn nữa nghe ra là có đờm, lấy khăn tay đưa ra ngoài, nha hoàn đặt khăn vào hộp.

Đỗ Như Hối nhẹ giọng nói:" Phu nhân, ta đã mời Tả đại phu tớ khám bệnh cho nàng rồi, nàng yên tâm, Tả đại phu y thuật như thần, nhất định có thể trị được bệnh của nàng."

Đỗ phu nhân "vâng" một tiếng, không ngừng thở dốc, đưa cánh tay ra.

Tả Thiếu Dương nhìn thấy cánh tay gầy khô như củi, chẳng khác gì bộ xương phủ da lên, ngay chút thịt cũng không có, không khỏi rùng mình.

Trong màn lại ho dữ dội, cánh tay kia rụt lại, lát sau ho dừng, tay đưa ra, nắm cái khăn tay. Nha hoàn đang định mang đi, Tả Thiếu Dương nhận lấy trước, mở ra xem, là đờm với cục máu đỏ sẫm.

Tả Thiếu Dương trả khăn tay cho nha hoàn, nói:" Ta cần vén màn lên khám kỹ cho tôn phu nhân."

Đỗ Như Hối liền tự mình vén rèm, lộ ra dụng mạng khiếp hãi của Đỗ phu nhân, bà đắp chăn tơ kéo tới tận cằm, tóc xơ xác rối bời, cái đầu trừ đôi mắt cử động chứng minh đây là người sống, còn lại không khác gì cái đầu lâu. Trên trán lấm tấm mồ hôi.

Cũng may Tả Thiếu Dương tiếp xúc nhiều người bệnh rồi, kinh khủng hơn cũng đã thấy, nên không tỏ ra có gì khác thường, ôn tồn hỏi han, xem lưỡi, bắt mạch.

Kiểm tra xong Tả Thiếu Dương mỉm cười nói:" Phu nhân yên tâm, bệnh của phu nhân không quá đáng ngại, kiên trì dùng thuốc của ta ắt sẽ khỏi thôi."

Người khác nói câu này, Đỗ phu nhân coi như lời an ủi, nhưng trượng phu hiện khỏe mạnh đứng đó là minh chứng, mặt hiện vẻ vui mừng:" Đa tạ Tả đại phu."

Tả Thiếu Dương quay sang nha hoàn, lấy cái hộp gỗ kia, nói:" Sau này toàn bộ đờm của phu nhân phải cho vào hộp, dùng lửa thiêu, không để ai chạm vào, ngươi chăm sóc phu nhân phải đeo cái khẩu trang giống như ta đây này, tuyệt đối không được cởi ra hay để hở ... Bệnh này có thể lây qua nước bọt khi ho, trò chuyện, cần hết sức đề phòng ..."

Nha hoàn kia nghe Tả Thiếu Dương dặn dò thì tập trung toàn bộ tinh thần lắc nghe, chuyện liên quan tới mạng sống của bản thân, tất nhiên là không dám xem nhẹ.

Tả Thiếu Dương cầm hộp kia đi, đánh mắt với Đỗ Như Hối, ông ta vốn đang vui mừng, chợt giật mình, biết chuyện không lành. Hai người ra tới đại sảnh ngồi xuống, Tả Thiếu Dương thở dài:" Bệnh của tôn phu nhân đã vô cùng nặng rồi, đã tới giai đoạn cuối, thật sự không giấu đại nhân, ti chức chỉ nắm chắc hai thành có thể chữa được."

Đỗ Như Hối đã lường trước được vẫn không ngờ nặng như thế:" Chỉ hai thành thôi sao?"

" Đúng, hai thành còn là đã phải nghiêm khắc dựa theo yêu cầu của ti chức để chữa trị, nếu không thì không qua được mùa đông năm nay đâu."

" Ta hiểu rồi, còn nước còn tát."

Tả Thiếu Dương trầm ngâm một lúc nói thêm:" Bệnh của Đỗ tướng và lệnh lang hẳn là do phu nhân ngài truyền cho. Ngay cả thị nữ bên cạnh phu nhân cũng có triệu chứng nhiễm bệnh rồi. Nếu đại nhân cho phép, ti chức sẽ kiểm tra toàn bộ người tôn phủ, kịp thời trị liệu, nếu cần tiến hành cách ly. Nếu không để truyền chéo cho nhau thì cực kỳ nguy hại."

" Không phải thi chú là do người chết truyền nhiễm sao?" Tuy sự thật bày ra đó, nhưng nó lại hoàn toàn khác với quan điểm y học đương thời, Đỗ Như Hối có thấy thê tử, nhi tử bị bệnh, cũng tìm nguyên nhân khác chứ không nghĩ tới nguyên nhân lan truyền từ người sống:

" Không phải, người sống cũng có thể truyền nhiễm." Tả Thiếu Dương nói cực kỳ khẳng định:
Bạn cần đăng nhập để bình luận