Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 754: Động phòng.

Khi bốn nàng bận rộn, Tả Thiếu Dương một mình ngồi dưới ánh đèn, lấy ra một bình ngọc nhỏ, đó là do sư huynh Tôn Tư Mạc đưa cho y, nói một cách đơn giản là xuân dược, mặc dù tổn hại thân thể, bình thường ông không phối chế ra, nhưng bây giờ không phải cố kỵ, bảo Tả Thiếu Dương tận dụng cho tốt, chỉ có một lọ đó thôi.

Khi chuyện nam hoan nữ ái biến thành công tác, kỳ thực chẳng mấy lạc thú nào mà nói, Tôn Tử Mạc dặn mỗi lần dùng một viên, Tả Thiếu Dương uống liền ba viên.

Không lâu sau Kiều Xảo Nhi đi ra, đưa tay xuỵt một tiếng bảo Tả Thiếu Dương không được nói gì hết, sau đó dùng cái dải băng đen, buộc mắt y lại, nắm tay y dắt vào trong phòng.

Mắt Tả Thiếu Dương bị che đi, cảm tưởng các giác quan khác càng trở nên nhạy bén vô cùng, nhận ra được bốn bàn tay mềm mại cởi áo cho y, bàn tay y cũng không nhàn rỗi, mặc sức sờ nắn, té ra bốn nàng đều cởi hết rồi, chỉ mặc yếm lót, chẳng trách mà muốn y bịt mắt lại. Chẳng mấy chốc y phục trên người Tả Thiếu Dương bị cởi ra, kéo lên giường, ngay lập tức có một chiếc lưỡi trơn linh động luồn vào, cơ thể nóng bỏng áp sát sau lưng, hơi thuốc nhanh chóng phát huy tác dụng, y như thú dữ xổng chuồng lao vào con mồi, chẳng bao lâu tiếng nữ nhân rên siết, thở gấp ... Tất cả hòa trộn thành giấc mộng khiến người ta ngây ngất.

Tả Thiếu Dương không cần cởi băng che mắt, dựa vào đôi tay mẫn cảm, cùng sự quen thuộc, y vẫn dễ dàng phân biệt được các nàng, cái núm vú lấp kín miệng mình, bầu vú lớn mà mềm mại này chắc là của Bạch Chỉ Hàn. Còn hơi thở phóng túng cọ sát lưng y là Tang Tiểu Muội, tiếng rên rỉ có chút kiềm chế của cô gái cưỡi trên người mình là Kiều Xảo Nhi, nàng là người duy nhất có kinh nghiệm thực chiến, đang chỉ dẫn cho đám tỉ muội ...

Không khó đoán các nàng hẳn đã dùng loại thuốc nào đó tới từ đám nữ đệ tử rồi.

Tả Thiếu Dương như con ngựa hoang mặc sức tung vó trên thảo nguyên, vứt bỏ mọi lo âu, vứt bỏ hết mọi ràng buộc, mọi cấm kỵ, chỉ biết một mực tiến lên, tiến lên, cho tới khi kiệt sức thiếp đi, nước mắt chảy dài thấm qua băng vải, lòng như dao cắt.

Không biết qua bao lâu, Tả Thiếu Dương ngủ đẫy giấc tỉnh lại, vẫn thấy trời tối om, đưa tay kéo tấm vải ra, ánh mắt trời chói mắt chiếu vào làm y nheo mắt lại, cảm thấy lưng nhức mỏi, miệng khô cổ khát...

Tả Thiếu Dương nhìn xung quanh, nào giày, nào áo, yếm lót vứt vương vãi, tất nhiên không thể không kể đến bốn tấm thân trần truồng nằm trong chăn gấm bên cạnh, làm y ngây người.

Vậy là mình có một thê ba thiếp rồi, nhìn từng gương mặt vẫn còn vương non nớt, ba ngày nữa y bị đưa vào tử lao rồi, lòng cồn cào.

Tang Tiểu Muội rên một tiếng quay đầu lại, nhìn Tả Thiếu Dương vuốt ve má mình, khẽ nói:" Lão gia dậy rồi."

" Ừ."

Tang Tiểu Muội như xà nữ quấn lấy người Tả Thiếu Dương, thấy ba tỷ muội vẫn ngủ say không biết gì, cắn môi thì thầm:" Lão gia, không được động đậy nhé, đừng để tỷ muội của thiếp biết ..."

" Ừ!" Tả Thiếu Dương nằm im khép mắt lại, để Tang Tiểu Muội dùng hết thủ đoạn, mang tới cho y niềm vui lớn nhất:

Cứ như thế trải qua hai ngày, may mà có thuốc của Tôn Tư Mạc, nếu không Tả Thiếu Dương lực bất tòng tâm, chẳng qua nổi đêm đầu tiên. Trong hai ngày đó Tả Thiếu Dương gần như cùng bốn nàng đều ở trên giường, ngay cả ăn uống cũng do nha hoàn Hà Tử mang vào, vui thú không ít, nước mắt cũng rất nhiều, không ai quấy nhiễu, không ai chỉ trích hành vi hoang đường đó.

Lương thị ôm khuê nữ khóc mãi, Tả Quý ngồi đó bần thần nhìn về không gian vô định phía trước, nhi tử đã thành quan như ông hằng khao khát, có gia tài không nhỏ, có thê thiếp, đều là cô gái tốt vừa ý ông ... nhưng chẳng bao lâu nữa đầy vào đại lao chờ ngày hành hình, ông nguyện đánh đổi tất cả quay về Quý Chi Đường rách nát, chạy ăn từng bữa trước kia.

Tới trưa ngày thứ ba Tả Thiếu Dương mới rời giường, bất ngờ ăn mặc chỉnh tề, sai xa phu chuẩn bị xe ngựa, y muốn ra ngoài.

Tả Quý cả ngày ngồi ở đại sảnh trông ra cửa, sợ có người tới bắt nhi tử, nắm lấy tay nhi tử hỏi:" Con muốn đi đâu?"

Tả Thiếu Dương lau mặt bằng khăn ấm, trông hồng hào đôi chút, chỉ mấy hôm mà má y tóp hẳn, đôi mắt không còn tinh nhanh như trước:" Con tới nhà Đỗ tướng."

Tả Quý cả kinh:" Lúc này rồi con còn tới nhà Đỗ tướng làm gì? Nhà họ chắc chắn hận chết con, sao đi được."

" Đỗ tướng đối xử với con rất tốt, ngày hôm đó không có ông ấy, con đã bị Lưu Chính Hội bắt đi rồi, ơn này sao có thể không nhớ, con hứa ba ngày sau đến khám lại cho phu nhân và nhi tử của ông ấy, hứa rồi thì phải làm. Cái chết của ông ấy nói cho cùng có liên quan tới con, trước khi vào đại lao, nếu không tới tế điện, con không yên. Hơn nữa nhà họ có nhiều người nhiễm thi chú rồi, con không đi xem xét chữa trị để lây lan ra không hay." Tả Thiếu Dương nói rất bình tĩnh:

Nhắc tới trị bệnh, Tả Quý không phản đối nữa, do dự chốc lát nói:" Cha đi với con, phải rồi, cả Bội Lan nữa, có gì còn chiếu cố cho nhau."

Miêu Bội Lan không nói nhiều, chạy vào bếp lấy ra hẳn hai thanh đao chẻ củi, Tả Thiếu Dương giở khóc dở cười không cho, họ đi phúng điếu và khám bệnh chứ có đi giết người đâu. Nhưng Miêu Bội Lan không yên tâm, cất dao đi rồi lại kiếm hai cây gậy, buộc vào cảng chân.

Ba người bọn họ tới Đông thị trước, mua một ít đồ cúng tế, sau đó tới Đỗ phủ, người bám theo sau bọn họ không ít, có kẻ lén lút, có kẻ ngang nhiên cưỡi ngựa đi sát, làm bộ không liên quan ... Rốt cuộc là người của ai, không quan trọng nữa rồi.

Đỗ phủ bao chùm trong sắc trắng tang tóc, phướng trắng bay phất phới, cổng cũng kết hoa trắng bằng lụa, nô phó mặc đồ tang, tiếp khách tới phúng viếng.

Xe ngựa dừng lại, Tả Thiếu Dương vén rèm đi tới, hai tay dâng lên bái thiếp.

Tên nô phó không cần xem thiếp đã nhận ra Tả Thiếu Dương, thất kinh, sau đó là mặt đỏ gay giận dữ, chỉ mặt y rống lên:" Tên tặc tử kia, còn dám tới à? Giỏi, giỏi lắm! Không được đi, cấm đi!"

Hắn vừa quát tháo vừa chạy vào trong, khách khứa ngớ ra, không biết ai tới khiến Đỗ gia có thái độ này, không phải quá thất lễ à.
Bạn cần đăng nhập để bình luận