Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 320: Xung phong chữa thương. (2)

Ra bên ngoài thành một cái bầu không khí khác hẳn, bên trong tường thành che chắn phần nào tầm nhìn, cảm giác an toàn, lúc này tiếng hò hét tiếng trống trận càng thêm đinh tai nhức óc, làm tim muốn nhảy khỏi lồng ngực, một trăm người bọn họ trở nên vô cùng nhỏ bé.

Tuyết lất phất rơi như tinh linh nhảy múa trong đêm, gió đưa tới mùi máu tanh khiến người ta lợm giọng, trên mấy ngọn đồi phía trước, khắp nơi là những đống lửa lớn cháy ngùn ngụt, ánh lửa mà bọn họ nhìn thấy chính là từ những đống lửa và ngọn đuốc hai bên phát ra, từ đó có thể hình dung quy mô cuộc chiến lớn thế nào.

Hai bên đánh giáp lá cà nên không có cảnh mưa tên bay rợp trời, thi thoảng cũng có vài mũi tên lạc bay tới, có điều hết đà, binh sĩ đi theo bảo vệ dễ dàng gạt bay, đi được một quãng bắt đầu gặp thi thể và thương binh nằm la liệt, người rên la hô cứu mạng thì ít người nằm im không nhúc nhích thì nhiều.

Rất đơn giản, thời này đánh nhau bằng binh khí lạnh, thương tích đều là vết thương mở, mất máu nhanh, loại vết thương này bình thường khó tự cứu được, mà y quan không bao giờ là đủ, lại quá quý giá, quan quân sẽ không liều lĩnh cho bọn họ tiếp cận quá gần chiến trường, cho nên thương binh đa phần không được cứu chữa kịp thời.

Tả Thiếu Dương phát hiện ra nhiều tử thi thương tích không phải ở chỗ hiểm, nguyên nhân cái chết đơn giản là do mất máu quá nhiều, trong lòng rất nặng nề, không chút trậm chế, bắt đầu kiểm tra thương binh còn cử động hoặc kêu cứu.

Quả nhiên là hai bên ăn mặc rất giống nhau, chỉ khác ở khăn đỏ đeo cổ, Tả Thiếu Dương nhận ra, có vẻ quan binh thương vong nhiều hơn phản quân, có điều lúc này không suy nghĩ gì, cứu người quan trọng hơn.

Mặc dù học chuyên nghành Trung y, song Tả Thiếu Dương cũng học Tây y cơ sở, hơn nữa bản thân Trung y cũng có nội dung cấp cứu, phần lớn tương thông với Tây y.

Cấp cứu chiến trường và cấp cứu phòng bệnh tương tự nhau, ở chiến trường tình huống đặc thù hơn một chút, chủ yếu do nhân số nhiều hơn, cho nên nguyên tắc cứu chữa là "tiên sơ hậu cứu, tiên trọng hậu khinh, tiên gấp hậu hoãn, tiên cận hậu viễn". Tức là cần phải phán đoán chuẩn xác kinh trọng hoãn gấp, đối với thương binh xuất huyết lớn, thần chí mơ hồ hoặc ngừng hô hấp, mạch không còn, phải cứu mạng trước, trị thương sau. Với người bị thương nhiều chỗ, phải giữ hô hấp thông suốt, tiến hành cầm máu, đề phòng nội tạng tổn thương.

Miêu Bội Lan và Bạch Chỉ Hàn giúp cảnh giới, Tả Thiếu Dương theo nguyên tắc mà trị thương, một thương binh nhìn thấy y mặc trang phục y quan liền cao giọng gọi:” Ở đây, đau chết mất.”

Tả Thiếu Dương ngồi xuống:” Bị thương ở đâu?”

Thương binh lăn lộn:” Đầu gối trái, đau quá.”

Tả Thiếu Dương thấy quần chỗ đầu gối hắn không rách rõ ràng, khả năng do vũ khí cùn gây ra, vén quần lên, thấy đầu gối đã lõm vào, xương bị đánh nát, thành nhiều mảnh nhỏ, độ khó chữa trị cực cao. Với điều kiện trang bị hiện nay, y không có năng lực chữa được thương tích loại này, thương tích không phải nguy tới tính mạng, nên trấn an hắn rồi để lại cho dân tráng khiêng về phía sau.

Binh sĩ bị thương tiếp đó là trúng tên, chỉ cần không rút ra thì có thể giữ được thời gian dài, vẫn tạm thời bỏ qua.

Mặc dù lửa cháy chiếu rực trời, nhưng dù sao cũng là ban đêm, ở chỗ thấp ánh sáng không tốt, mặt đất người nằm ngổn ngang lẫn lộn cả địch lẫn ta, phải cẩn thận đề phòng quân địch chưa chết ám sát. Hơn nữa ai nấy đều máu me dính toàn thân, nằm không nhúc nhích, phân biệt được đâu là thương tích đâu là máu người khác, đâu là thương binh, đâu là người chết vô cùng tốn công.

Bạch Chỉ Hàn nhanh trí dắt đao vào bên hông, nhặt cây đuốc cháy lên soi, có cây đuốc này, công việc của Tả Thiếu Dương thuận tiện hơn không ít, không ngừng băng bó, cầm máu, lệnh dân tráng chuyển người, tốc độ lẫn hiệu quả gấp đôi y quan khác.

- Lang trung, cứu ... Ta là quan binh triều đình, cứu ta ... Ta sắp chết rồi ...

Tiếng kêu này yêu ớt, Tả Thiếu Dương theo âm thanh đi tới, thấy dưới một cái cây khô, có binh sĩ ngồi ngoẹo đầu một bên, người gầy gò, mặt còn chưa tan hết nét trẻ con, chỉ chừng mười bốn tới mười lăm tuổi, bị chém mất một tay và hai chân, kiên cường sống tới mức này không dễ.

Tả Thiếu Dương sống mũi cay cay, còn trẻ như vậy mà tương lai coi như hết rồi, vẫn dốc hết sức sơ cứu, tránh nghĩ nhiều, nếu không sẽ suy sụp tinh thần rất nhanh, do hiệu suất của y quá cao, dân tráng đi theo sai phái hết rồi, đành bảo Bạch Chỉ Hàn đi gọi người.

Vừa mới xử lý xong thì nghe thấy tiếng khóc trong bụi cây, Tả Thiếu Dương đi tới, binh sĩ này chỉ khóc, không kêu cứu, thì ra hắn bị thương ở bụng, một đoạn ruột lòi ra ngoài, hắn tuyệt vọng vừa cố gắn nhét đống ruột vào vừa khóc nức nở.

Tả Thiếu Dương vội giữ lấy tay hắn:” Nằm im, nhét vào sẽ bị nhiễm trùng, để ta xử lý ... Đúng rồi, cứ nằm như thế, đừng cử động, tốt lắm ... Có bát không?”

Binh sĩ ra trận đều mang theo bát đùa, hắn cắn răng gật đầu. Bạch Chỉ Hàn không cần đợi bảo, đặt lá chắn xuống, lục ba lô đeo lưng, lấy ra một cái bát gỗ.

Tả Thiếu Dương bọc vải tiêu độc lên miệng bát, úp vào vết thương, sau đó xé áo hắn buộc cố định bát lại, nói với Bạch Chỉ Hàn:" Mau gọi dân tráng, đưa hắn về."

Bạch Chỉ Hàn lớn tiếng hô, chẳng mấy chốc hai dân trang đang chạy lom khom mang cáng tới, đưa binh sĩ bị thương lên cáng khiêng chạy về thành.

Tả Thiếu Dương giơ đuốc lên tìm kiếm, mặt đất có rất nhiều tàn tuyết, nhất là ở hướng khuất ánh nắng, tuyết vẫn còn từng mảng lớn dày, thi thể ngã trên đó, nhuốm đầy máu tươi, trông vô cùng ghê rợn, Y nhanh chóng tìm thấy một binh sĩ không buộc khăn đỏ, sau một tảng đá to.

Binh sĩ đó thống khổ rên rỉ, chợt phát hiện người cầm đuốc đi tới, hắn vội vơ vũ khí nhưng phát hiện ra người này mặc áo trắng cho chữ "Y" lớn ở ngực thì mừng rõ, cố ngẩng đầu lào khào:" Lang trung cứu ta."

Tả Thiếu Dương đang tới chỗ hắn, hỏi ngay:" Bị thương ở đâu?"

" Lưng, ở lưng, bị một gậy ... Úi, ta, ta không cử động được nữa, có phải là bị gẫy rồi không?"

" Ngươi gập chân lại xem nào, gập đầu gối ấy."

Binh sĩ đó cắn răng một lúc rồi kêu lên:" Không được, đau quá."
Bạn cần đăng nhập để bình luận