Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 690: Ngày càng kỳ quái. (1)

Đến tối, vị ti binh kia lần nữa khoản đãi bọn họ, những người cần thì vẫn chẳng thấy đâu, không biết là bao lâu nữa mới về.

Tả Thiếu Dương đem chuyện đi tìm địa điểm mở y quán ra kể:" Không biết ti binh đại nhân có thể giúp ta mời vài thương nhân có tiếng tốt địa phương tới ăn cơm cùng không. Ta muốn hỏi vài chuyện, chủ yếu là vấn đề mở y quán, hôm nay người của ta đã đi cả ngày tìm hiếm địa điểm phù hợp, thế nhưng không ai chịu bán. Bọn ta là người ngoài, có lẽ có quy tắc phong tục nào đó chưa hiểu, nên muốn tìm người trong nghề để hỏi thăm."

Vị ti binh kia vậy mà ấp a ấp ũng mãi:" Tả đại nhân, chuyện này ... Thứ sử đại nhân sớm định ra quy củ, quan viên trong châu phủ ăn cơm, không cho phép mời thương cổ bồi tiếp, càng không cho phép nhận lời mời ăn uống của thương cổ."

" Không phải là ta mở tiệc mời họ bồi tiếp, mà là chỉ muốn gặp họ, thảo luận chuyện mua hoặc thuê địa điểm để mở y quán."

" À, vậy ạ ..." Ti binh tiếp tục loanh quanh:" Không dám giấu đại nhân, ti chức phụ trách binh phòng, bình thường chỉ giao thiệp với dân tráng, gần như không quen biết thương cổ gì, huống hồ ti chức mới gần đây mới đến Cù Châu, chưa quen thuộc nơi này ... Bọn họ, chưa chắc gì đã nể mặt ti chức, cho nên ..."

Tả Thiếu Dương xua tay:" Không sao, ta không cưỡng ép ngươi, để bọn ta tự nghĩ cách."

Vị ti binh đó liên tục thỉnh tội, giống như hôm qua, hắn lại mời vài bộ khoái, tạo đãi thân thiết có tửu lượng tốt bồi tiếp.

Có lẽ vì áy náy do không làm được chuyện thượng quan giao cho, nên ti binh rất hổ thẹn, liên tục xin lỗi lại mời rượu, tự phạt rượu, kết quả cơm chưa ăn xong thì hắn đã say trước.

Tả Thiếu Dương bảo đám tạo đãi đỡ hắn đi, lúc này mặt trời vừa xuống núi, còn hơn một canh giờ nữa mới giới nghiêm, chẳng ai muốn về cái đại đường âm u đó ngủ sớm, cho nên muốn ra đường đi loanh quanh xem thế nào.

Thanh Diệu Tử nói nhỏ:” Nếu trong nha môn đi hết, thế thì phải để lại một người có thể ứng phó với mọi mặt, giao thiệp rộng rãi chứ, chứ để lại một tên ti binh đến ăn uống còn chẳng làm nổi, vậy thì làm được gì?”

Không ai trả lời nàng, tên ti binh đó là người thô hào đơn giản, người kinh nghiệm sống, lão luyện một chút là nhìn thấu, tên ti binh đó chắc chắn là chẳng biết cái gì hết, người ta mới để hắn lại nha môn, nhưng vì sao lại thế thì không ai trả lời được.

Cù Châu tuy nhỏ, tốn hơn canh giờ có thể đi hết đầu này tới đầu kia rồi, nhưng nắm được tình hình đương địa hiển nhiên không thể nào đơn giản như thế. Bọn họ đi dọc theo con đường chính, những cửa hiệu quy mô đáng kể đều được họ tới hỏi chuyện rồi, nhiều người vẫn nhận ra, thấy họ đi qua còn gật đầu thiện chí.

Đi không lâu loáng thoáng nghe thấy có tiếng kèn ai oán, tiếng khóc gào, lẫn vào đó còn có cả những tiếng tụng kinh, hẳn là nhà nào đó có tang.

Quả nhiên đi thêm một đoạn ngắn, thấy đại viện sát đường có dựng lán, bốn xung quanh treo đèn lồng bằng giấy trắng, mấy tấm vài trắng từ trên lán trải xuống, phất phơ trong gió tối, tựa như ma quỷ đang bay múa trong đêm.

Dưới lán đặt một chiếc quan tài đen xì ở vị trí mé trong, nắp quan tài đặt một bên, quan quách mở, thi thể đã nhập quan. Linh vị trước quan tài là mấy người đang đốt tiền giấy, một phụ nhân ôm quan tài khóc chết đi sống lại.

Mấy chục khách khứa tới phúng thủ linh ngồi quanh chiếc bàn vuông dưới lán dài, đang nhỏ giọng nghị luận gì đó, gương mặt trông không giống đau buồn.

Tang lễ ở nhiều vùng thời cổ rất thú vị, bọn họ mang thái độ rất sái thoát, còn gọi tang sự là hỉ tang. Gia quyến người chết thì ở bên quan tài khóc lóc, khách khứa có thể uống rượu ăn thịt trò chuyện vui vẻ, thậm chí là chơi bài giải trí.

Đoàn người Tả Thiếu Dương đi ngang qua bên cạnh không để ý, vậy mà lại có người lớn tiếng gọi:" Tả đại phu, có phải là Tả đại phu ở kinh thành tới đó không?"

Tả Thiếu Dương lấy làm lạ, không ngờ ở cái Cù Châu xa xôi này mà lại có người quen của mình, quay đầu sang thấy một nam nhân trung niên đứng trong lều thi lễ với y.

Người đó chính là cái nhà hôm trước bọn họ trú mưa ăn cơm trong khách sạn nhỏ ở ngoài thành Cù Châu gặp được, hai phu thê họ mang theo người bệnh trẻ, chuẩn bị tới Tô Châu khám bệnh. Khi đó Tả Thiếu Dương nhìn thấy có phán đoán, con họ không qua được hôm sau đâu, đừng tới Tô Châu để chết trên đường, mau về nhà chuẩn bị hậu sự, giờ xem ra lời y nói đúng rồi.

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Chính phải."

Người trung niên kia chạy ra, vái một cái thật sâu, nước mắt ròng ròng, nghẹn giọng nói:" Tả đại nhân, đa tạ ngài hôm qua nhắc nhở, khiến con ta tránh được chết ở nơi đất khách, hồn có thể an nghỉ ở quê."

" Ồ, ta nhìn thấy các vị đi về phía Tô Châu, còn tưởng rằng …"

" Đúng là chúng tôi có đi, nhưng đến chập tối thì bệnh tình nhi tử trở nên nguy kịch, ta mới nhớ tới lời của Tả đại nhân ngài, nên quyết định lập tức quay về Cù Châu, vào thành một cái đi tìm Ngao đại phu cứu chữa .. Không ngờ chưa tới được trời sáng thì nó ... Thì nó đi rồi ..."

Dù sao cũng có duyên gặp mặt một lần, Tả Thiếu Dương liền đi vào thắp cho người chết một nén hương.

Dâng hương xong Tả Thiếu Dương định đi ngay thì người trung niên lại nhỏ giọng nói:" Tả đại nhân, liệu có thể vào hàn xá một chút, bỉ nhân có một thỉnh cầu quá đáng, mong ngài đồng ý."

Tả Thiếu Dương đảo mắt một cái nghĩ, Cù Châu này lắm chuyện lạ lùng như thế, hiếm có mới gặp được một người có chút giao tình, biết đâu có thể hỏi han gì đó, liền gật đầu, nói với Tôn Tư Mạc:" Sư huynh, chúng ta tới nhà vị đại ca này n gồi một chút đi."

Tôn Tư Mạc nhanh chóng hiểu ra dụng ý thực sự của Tả Thiếu Dương, gật đầu:" Được, chúng ta đi."

Đoàn tám người bọn họ liền theo người trung niên kia đi vào viện tử phía sau linh đường, đi qua cửa vào tới sân mới biết, người trung niên này gia cảnh không phải vừa, tuyệt đối không phải là chỉ có quán cơm nhỏ. Chỉ riêng phần tiền viện thôi đoán chừng đã rộng hơn cả trạch viện của Tả Thiếu Dương ở kinh thành rồi. Ông ta đi tới đâu là luôn có mấy nô tỳ đi theo bên hầu hạ, nhìn thế này có vẻ là một phú thương đương địa.

Bọn họ đi vào đại sảnh, dưới mái hiên treo toàn bộ bằng đèn lồng màu trắng, ánh đèn chiếu ra làm mặt người nào người nấy nhợt nhạt, trông không giống chỗ người giống, mà như điện diêm la vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận