Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 279: Va chạm ở nơi phát cháo. (2)

Vị chưởng quầy Dư Ký ngọc khí hành mang họ Dư, lần trước Tả Thiếu Dương cứu sản phụ thai chết lưu, được báo đáp bằng cái vòng tay, khi đó Lương thị đi cầm đồ, người ta chỉ trả 2500 đồng, chính vị Dư chưởng quầy này trả 2700 đồng, coi như giúp đỡ một chút, là người hảo tâm. Bây giờ toàn thành đói kém, chiến tranh không biết kéo dài tới bao giờ, ai cũng giữ rịt lấy lương thực quý hơn cả vàng bạc châu báu, ông ta lại đem lương thực trong nhà đi tiếp tế nạn dân, không những có dũng khí lớn, còn có tấm lòng cao đẹp, Tả Thiếu Dương không phục không được.

Tả Thiếu Dương nhìn Phó Đại Công mặc áo gấm cổ lông, bên trong là tơ lụa, hỏi:” Phó chưởng quầy, đến như huynh mà cũng phải đi xếp hàng lấy cháo à?”

Phó Đại Công cười khổ:” Ta không phải tham chút cháo cứu tế đó mà đi tranh giành với người ta. Ài, cũng bất đắt dĩ thôi, phản quân tới quá bất ngờ, nhà ta lại đúng vào thời điểm hết gạo, đi mua mà không mua được. Trong nhà già trẻ bảy tám người, nhà ta mở hiệu, nhưng tơ lụa có thứ nào ăn được đâu.”

“ Sớm biết thế này đã mở hiệu bán lương thực cho rồi, ít ra còn cầm cự được vài ngày. Giờ trong nhà đám trẻ đói khóc tới khản cả giọng, khô nước mắt, mẹ ta nhịn đói nhường đồ ăn cho cháu, đói tới xỉu đi, ta hết cách, cầu xin khắp làng xóm thân thích, không ai bán lương thực cho, tới chút rau cũng chẳng có. Ta bỏ ra 10 quan để mua một đấu lương mà không được, người ta bảo bản thân ăn còn chưa đủ, lấy gì mà bán. Chẳng lẽ trơ mắt nhìn cả nhà chết đói sao, nên ta phải chen lấn xin ít cháo bố thì này ...”

Càng nói giọng càng nhỏ, rồi nghẹn ngào không thốt ra lời nữa, khiến người ta chua xót.

Tả Thiếu Dương cũng lo cho hắn:” Người đi nhận cháo hẳn rất nhiều, không biết quay lại có còn kịp không?”

- Không biết, đông người, đông vô cùng, đoán chừng giờ hết cháo rồi, nhưng cũng phải đi xem sao chứ.

Mấy người này trừ ngón tay bị trật ra thì đều là ngoại thương cả, không có gì đáng ngại. Tả Thiếu Dương nắn khớp cho người ta, nhưng không thuần thục lắm, có người làm mấy lần mới xong, may mà y có thuốc tê, đau đớn giảm bớt cho nên mới yên tâm thử tay nghề. Tả Quý ở bên nhìn cứ lắc đầu liên tục, đọc tác nhanh gọn, chẳng mấy khi được lên mặt trước nhi tử nên không chỉ bảo giúp đỡ, chỉ vuốt râu nhìn.

Trị thương cho mấy người này xong, Tả Thiếu Dương đứng dậy rửa tay:” Mọi người cùng ta tới chỗ phát cháo xem sao.”

Mấy người kia không biết Tả Thiếu Dương định làm gì, nhưng vẫn gật đầu, dù sao họ cũng quay lại đó. Bạch Chỉ Hàn nhíu mày, thoáng ngần ngừ rồi đi theo, Miêu Bội Lan thì theo sát Tả Thiếu Dương rồi, bên ngoài nhiễu loạn như thế, để y đi một mình nàng sao yên tâm, thế là cả đoàn người rồng rắn kéo nhau đi.

Ông trời thật không biết thương người ta chút nào, tình cảnh trong thành đã gian nan như vậy, tuyết vẫn không ngừng rơi, trong tuyết lại có mưa, mây đen vần vũ trên trời, không gian bao phủ một màu xám thê lương.

Người che ô, người đội mũ, lầm lũi tiến lên, thực ra chẳng cần ai chỉ đường, đi một lúc liền thấy nạn dân nhốn nháo từ mọi người đổ dồn về, theo họ là được rồi.

Còn chưa tới nơi đã gần như tắc đường rồi, phóng mắt nhìn về phía trước toàn thấy người là người, đa phần chẳng có gì che chắn, cứ thế đầu trần đội mưa đội tuyết, nhón chân nghển cổ nhìn nơi phát cháo, mong mỏi còn đủ cháo để tới lượt mình.

Tả Thiếu Dương hiển nhiên không phải đến lĩnh cháo, cho nên không cần phải chen lần, kéo Miêu Bội Lan đứng ở bậc đá bên đường quan sát. Bạch Chỉ Hàn chẳng nói chẳng rằng, như cái bóng đứng sau lưng họ.

Chưa được bao lâu có người đứng lên cái đài cao bắc tạm, lấy tay làm loa, hô lớn:” Chư vị, hết sức xin lỗi, cháo Dư chưởng quầy phân phát đã hết rồi, mọi người giải tán đi, đừng tụ tập ở nơi này nữa.”

Đám đông vốn nhốn nháo nghe thấy bảo hết cháo rồi tức thì yên tĩnh trong khoảnh khắc, tiếp đó nổi lên tiếng rì rì như bầy ong rồi thành kêu gào hò hét, dòng người như điên loạn đổ dồn cả lên phía trước.

“ Mọi người, xin nghe tại hạ nói, cháo đã phát hết, xin đừng chen lấn nữa, tránh làm bị thương lẫn nhau.” Người trên đài hô tới khản cả cổ:” Thực sự đã hết cháo rồi.”

Nhưng đám đông chẳng hề có ý tản đi, như muốn nhìn thấy nồi cháo rỗng mới cam lòng.

Phó Đại Công chật vật chen lấn đám đông chui ra, quần áo xộc xệch hết cả, nhìn thấy Tả Thiếu Dương cười chua chát thông báo:” Hết rồi, cháo phát hết rồi, không còn nữa.”

Tả Thiếu Dương không biết an ủi hắn ra sao, đám đông đang dồn về phía trước như thủy triều, người trên đài quỳ xuống van xin cũng không ăn thua. Mắt thấy khó tránh khỏi một hồi dẫm đạp thì có tiếng la hét bên ngoài, tiếp đó nhanh chóng lan đi, đám đông tức thì bỏ chạy tán loạn bốn phía, thì ra một đội kỵ binh tay cầm roi xông tới, bất cần biết già trẻ trai gái, cứ thấy người là quất túi bụi.

Biện pháp này quá tàn bạo nhưng đối phó với đám đông đã mất kiểm soát không nghi ngờ gì là cách tốt nhất.

Đến lúc đám đông tản ra mới hiểu thế nào là biển người, lúc nãy không hiểu sao chừng đó người có thể tụ lại ở chỗ chật hẹp như vậy, nhìn những khuôn mặt hốc hác ánh mắt hoảng loạn xô đẩy nhau chạy thoát thân, Miêu Bội Lan tức thì lách lên phía trước Tả Thiếu Dương, cố sức đẩy những người chen về phía bọn họ.

Trong tình hình đoàn người mất lý trí, đường lại trơn trượt như thế, chẳng có gì ngạc nhiên khi có người vấp ngã, nhưng người phía sau vẫn cứ ùn ùn kéo tới, dẫm lên người bị ngã, tiếng thét thê thảm càng kích thích người khác mất đi lý trí, chỉ còn biết một mực tiến tới.

Người phía sau nhìn không thấy điểm cuối, ào ào cuốn tới như dòng nước lũ.

“ Á ...” Cách chỗ Tả Thiếu Dương chừng năm bước chân có một thiếu niên trượt chân ngã, kêu lên một tiếng, tay chới với bấu vào người phía trước, thế là hai người ngã nhào:

Tả Thiếu Dương có ý cứu người nhưng bất lực, chỉ có thể hét lên:” Mọi người đừng chen lấn, có người ngã rồi, dừng lại đi, sẽ dẫm chết người đấy.”

Chẳng ai nghe thấy y hò hét gì, thậm chí nếu có nghe thấy thì chẳng quan tâm, Tả Thiếu Dương hai tay phải bám chắc vào song cửa bên đường mới trụ vững được nữa là, hai người kia không cần đoán cũng biết sẽ chỉ có một kết cục, y vừa cắn răng quay đầu đi thì phát hiện bên cạnh thiếu một bóng người, tích tắc đoán được chuyện gì, buông một tay ra chụp, song muộn rồi:” Đừng đi, nguy hiểm lắm.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận