Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 551: Thu nhận một đồ đệ.

Đang lúc hai bên căng thẳng, Bạch Chỉ Hàn đột nhiên lên tiếng:” Thiếu gia, Chỉ Nhi nói một câu được không?”

“ Nàng nói đi, ta cũng đang định hỏi ý kiến của nàng đây.” Tả Thiếu Dương gật đầu:

“ Chỉ Nhi cho rằng, Đỗ đại nhân là trọng thần trong triều, rường cột quốc gia, thiếu gia nên đi chữa trị, bệ hạ là người thánh minh, sẽ không giáng tội tùy tiện. Song chữa bệnh cho ngự sử đại phu không phải chuyện tầm thường, đến Chân lão thần y còn nói không chữa được thì chắc chắn bệnh vô cùng nghiêm trọng, nếu thiếu gia làm thư đồng chuyển lời, qua trung gian khó tránh khỏi sai sót, mạng người làm trọng mà, thiếu gia nên tự lấy thân phận chính mình đi.” Bạch Chỉ Hàn nhỏ nhẹ nói:” Muốn làm như vậy, thiếu gia nhận Ngũ công tử làm đồ đệ, nói Ngũ công tử học bệnh không tinh, mới phải mời sư phụ tới.”

Nói tóm lại theo kế này của Bạch Chỉ Hàn, Tả Thiếu Dương chữa được bệnh, Ngũ Thư đừng hòng sơ múi được gì, nếu y không chữa được cũng chẳng sao, vì cả Chân lão thần y cũng không chữa được huống hồ lang trung trẻ. Như thế một hòn đá trúng hai đích luôn, giải quyết rốt ráo hậu quả do vụ thi hộ để lại.

Một phát biến từ dược đồng thành sư phụ, giai nhân quá ác độc đi, Ngũ Thư cũng không biết phản đối ra sao, nếu nói, chẳng phải mình chỉ có ý lợi dụng Tả Thiếu Dương để thăng tiến sao?

Điền Phong thì không khỏi ngạc nhiên nhìn lại giai nhân này, chợt nhận ra đây chính là dược đồng từng theo Tả Thiếu Dương tới Long Châu trị bệnh, té ra lại là mỹ nữ điên đảo chúng sinh thế này, hơn nữa trí tuệ cũng không kém, long thầm sinh ghen tị.

Trong xã hội xưa, quân sư phụ, được gọi là tam cang giả, sư có quyền rất lớn, nếu nhận Ngũ Thư là đệ tử, Tả Thiếu Dương có thể dùng quyền này kiểm soát hành vi của Ngũ Thư, nếu cần thiết trục xuất khỏi sư môn, tránh liên lụy, mà người bị hổ thẹn ở đây chỉ có Ngũ Thôi, Tả Thiếu Dương nắm ưu thế tuyệt đối.

Tả Thiếu Dương thấy chiêu này của Bạch Chỉ Hàn rất hay, hơn nữa cũng hiểu kế này của nàng có chút lòng riêng, đó là luôn chấp nhất với việc công danh của y. Nghĩ kỹ hơn thì lần mạo hiểm này cũng đáng, có việc gì không phải trả giá, muốn dứt điểm chuyện Vu gia, liều chút cũng xứng thôi, cân nhắc cẩn thận thêm một lúc rồi nói:” Ta chưa tới tuổi nhận đồ đệ, thế này đi, ngươi đi tìm cha ta bái sư, nếu cha ta đồng ý, ta sẽ đi với ngươi, còn nữa, nếu chuyện thuận lợi, ta cũng sẽ nói thẳng với Chân lão thần y, ngự sử đại nhân, ngươi học nghệ chưa tinh, chưa đủ khả năng hành y lẫn làm y quan.”

Ngũ Thư hơi ngần ngừ, cuối cùng vẫn gật đầu với phương án này.

Tả Thiếu Dương dẫn Ngũ Thư tới phòng cha, tên này mồm mép khéo léo biết lấy lòng người, Tả Quý vuốt râu gật gù không thôi, ông sao không nhận ra lời của hắn là giả dối, nhưng nhi tử dẫn tới, ắt phải có lý, dù sao có dạy y thuật cũng do nhi tử lo, nên gật đầu đồng ý.

Tiếp đó Ngũ Thư vội vàng chạy ra Đông thị, mua các thứ cần thiết, Tả Quý làm một bàn cúng, nghi lễ hoàn thành, tuyên bố hắn là đồ đệ thứ ba của mình, sau đại sư huynh Tả Thiếu Dương và nhị sư huynh Nghê Trí.

Tả Thiếu Dương nghĩ tới lúc Ngũ Thư ra mắt nhị sư huynh đã thấy buồn cười.

Vì Chân lão thần y chỉ triệu kiến Ngũ Thư, cho nên Điền Phong không theo, hơn nữa qua sự kiện này hắn linh cảm Tả Thiếu Dương không có thiện cảm với mình. Hắn là kẻ kiêu ngạo chẳng thích lấy lòng người khác, chỉ là nhớ tới dung mạo tuyệt thế của mỹ từ đó, không khỏi có chút ngẩn ngơ, nhanh chóng lắc đầu xua đi, chỉ cần mình đỗ đạt cao, tương lai rộng mở, mỹ nữ cỡ nào chẳng có.

Tả Thiếu Dương và Ngũ Thư lên xe ngựa tới hậu trạch Chân thị y quán, đây là nơi Chân Quyền sinh sống, Ngũ Thư phục hồi rất nhanh, trên đường đi lại luôn mồm nịnh nọt Tả Thiếu Dương, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tả Thiếu Dương cũng thêm nhận thức về loại người như hắn, hoặc dứt khoát cắt đứt không liên quan, còn không phải chuẩn bị tâm thái tốt, vì giận hắn cũng bằng thừa.

Loại người thế này Tả Thiếu Dương kỳ thực cũng chưa phải chưa từng tiếp xúc, Tang mẫu chính là ví dụ điển hình.

Tới cửa, Ngũ Thư thậm chí không cần đưa thiếp, trông hắn và gác cửa vô cùng thân thiết, mà hắn lên kinh thành được mấy ngày đâu, tên này đúng là quá si mê công danh sĩ đồ, bỏ lỡ thiên phú kinh thương, thật đáng tiếc.

Trông cửa chạy tới cúi gập người:” Ngũ công tử đã tới, lão thái gia nhà tiểu nhân hỏi mấy lần rồi đấy ạ.”

Ngũ Thư tiêu sái búng tay ra một mẩu bạc vụn, khôi phục phong thái đại công tử, vỗ vai hắn:” Vất vả rồi, dẫn ta vào gặp lão thần y.”

Trông cửa nhận miếng bạc, cười híp cả mắt, nhìn thấy Tả Thiếu Dương, cười bồi hỏi:” Vị này là?”

“ Đây là đại sư huynh của ta.”

“ Chuyện này ..” Trông cửa tỏ ra khó xử:” Lão thái gia chỉ triệu kiến Ngũ công tử, người khác e là …”

Ngũ Thư trừng mắt lên:” Cho ngươi biết, Đại sư huynh của ta là danh y Hợp Châu, cực kỳ khó mời đấy, lần này tới đây là vì chữa bệnh cho ngự sử đại phu, ngươi mà làm lỡ thời gian để bệnh tình ngự sử đại phu nặng thêm thì cẩn thận cái đầu.”

Trông cửa rối rít cúi mình tạ tội:” Tả công tử, thứ tội, tiểu nhân chỉ là tên trông cửa nhỏ bé, bảo sao nghe vậy, không dám tự ý quyết định, đợi tiểu nhân vào bẩm bảo.”

Tả Thiếu Xương xua tay:” Không cần phiền thế, tam đệ, đệ vào bái kiến lão thần y, cứ như thật bẩm báo, nhớ kỹ, đừng có hứa trước điều gì, ta phải khám bệnh mới biết, tuyệt đối không được đảm bảo, ta ở ngoại đợi.”

Ngũ Thư vâng lời, trông cửa cũng thở phào mời Tả Thiếu Dương tới hoa sảnh chờ đợi, bảo nha hoàn mang trà lên, sau đó dẫn Ngũ Thư đi vào trong.

Trong thời gian ngồi đợi ở hoa sảnh, Tả Thiếu Dương tranh thủ nghiền ngẫm lại những kiến thức về phù thũng, lát nữa thế nào hai vị lão thần y cũng kiểm tra, mà hồi ở Hợp Châu y chữa trị không ít, kinh nghiệm khá phong phú.

Cốc trà vừa nguội thì có phó tòng đi ra lễ phép nói:” Tả công tử, lão thái gia nhà tiểu nhân có lời mời.”

Tả Thiếu Dương theo nô phó vào nội đường, nơi này vào mùa khác có lẽ đẹp hơn, bây giờ cây cối rụng hết lá, gió lạnh thổi ù ù, cửa sổ đóng chặt, hành lang đi lại cũng buông rèm che kín, khá tối tăm âm u, cảm nhận duy nhất của Tả Thiếu Dương là rất rộng.

Đứng trước rèm cửa dầy, Tả Thiếu Dương hít sâu mấy hơi, hồi hộp toát mồ hôi tay, y sắp được gặp hai vị lão thần y trong truyền thuyết rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận