Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 580: Một khắc xuân tiêu.

Tối hôm đó mười mấy tiến sĩ đỗ y cử bọn họ do trạng nguyên Khúc Minh làm chủ trì, uống rượu thâu đêm ở phường Bình Khang, đương nhiên là mời cả hoa khôi tới ca vũ. Đám tiến sĩ này học y, đối với thi từ, ca khúc gì đó hiển nhiên không bằng khoa tú tài, nên không tới mấy chỗ bán nghệ không bán thân gì đó, chơi tục hơn nhiều, nghe nhạc thì ít, đụng chân đụng tay thì nhiều.

Uống tới nửa đêm thì ai cũng say khướt hết, đám đó mỗi người ôm một nữ nhân đi hưởng một khắc xuân tiêu rồi, Khúc Minh cũng an bài cho Tả Thiếu Dương một nàng. Đã đi chơi chung như thế Tả Thiếu Dương không tiện từ chối, nhưng y vẫn còn tấm thân xử nam, tất nhiên không muốn hiến thân cho nữ tử thanh lâu. Cho nên sau khi tới phòng, để nữ tử đó ở gian ngoài, bản thân ở bên trong còn cẩn thận chốt cả then, nằm trên giường thơm của cô nương người ta, ngủ một giấc đã đời.

Hôm sau lại do Khúc Minh tiếp tục chủ trì, dẫn một đám tiến sĩ đồng niên chân nhũn nhoét đi tới dưới tháp Nhạn ở chùa Từ Ân đề danh. Ở đây tiến sĩ sáu khoa đông đủ, náo nhiệt vô cùng, chúc mừng lẫn nhau, phong quang nhất tất nhiên là khoa tú tài, khoa y thuật đám Tả Thiếu Dương không gây chú ý lắm. Khúc Minh thấy bị ghẻ lạnh mất hứng, lại kéo mọi người tới hoa thuyền ở ao Khúc Giang uống rượu.

Mặc dù gió lạnh căm căm, đêm qua thác loạn tới kiệt sức, vậy mà hứng thú đám này không giảm, cùng thuyền nương trêu ghẹo. Khúc Minh chuyến này có vẻ túi tiền cũng vơi đi nhiều rồi, nên ai thích ở lại tự túc, chập tối thuê xe đưa từng người về nhà.

Tả Thiếu Dương về tới nhà cũng chân nam đá chân xiêu, còn đứng ở cửa ca hát, khiến chó trong ngõ thi nhau sủa ăng ẳng. Bạch Chỉ Hàn hết sức gian nan mới dìu được y về giường, chạy đi lấy nước, tới khi quay lại thì Tả Thiếu Dương đã ngáy khò khỏ rồi, liền để nước đó, cởi giày, áo ngoài, ôm hai chân y đặt lên giường, chỉnh lại tư thế nằm cho ngay ngắn, đắp chăn, mỗi động tác ôn nhu tỉ mỉ, ngồi bên giường vuốt ve khuôn mặt y, đợi y ngủ say rồi mới thổi đèn ra ngoài, bọn họ tuy ngủ cùng phòng nhưng số lần cùng giường rất ít, cả hai đều sợ không giữ mình được.

Nửa đêm, họng khát khô, Tả Thiếu Dương lọ mọ tỉnh dậy, đưa tay mò đầu giường, Bạch Chỉ Hàn luôn để sẵn cho y nước ở đó, nước không thấy, lại đẩy đổ cái ổ của Bi Vàng, làm nó tưởng bị tấn công, dựng đuôi ngoạm ngay một cái, Tả Thiếu Dương bị đau kêu lên.

“ Thiếu gia tìm nước à? Đợi Chỉ Nhi một chút.” Bạch Chỉ Hàn nghe tiếng động, vội vén rèm đi vào cầm theo cái đen, nàng thức dậy vội, chỉ kịp choàng cái áo ngoài, chưa cài kỹ, ái yếm đỏ ẩn hiện bên trong, thấy Tả Thiếu Dương thổi tay, hỏi:” Thiếu gia, làm sao?”

“ Không sao, bị Bi Vàng nó cắn, may chưa chảy máu.”

Bi Vàng ngồi trên người Tả Thiếu Dương, lúc cắn thì nó nhận ra mùi y, nên không cắn hết sức, nếu không Tả Thiếu Dương khâu vài mũi là ít, lúc này đang thè lưỡi liếm láp lấy lòng.

Có đèn rồi, Tả Thiếu Dương vươn tay lấy cái ấm nước trên bàn, Bạch Chỉ Hàn cản lại:” Thiếu gia say, uống nước lạnh hại người.”

Rồi nhặt cái giỏ lót bông tơ làm ổ cho Bi Vàng lên, không cho Tả Thiếu Dương có ý kiến, đẩy y nằm xuống, kéo chăn lên tận cổ:” Thiếu gia đợi chút, Chỉ Nhi lấy nước nóng cho, biết thế nào thiếu gia ban đêm cũng khát nước, cho nên nô tỳ để sẵn ấm nước ủ trên bếp rồi.”

Phát hiện Tả Thiếu Dương nãy giờ không nói cứ ngây ra nhìn mình, cúi đầu xuống, thấy áo chưa cài kỹ, đỏ mặt cài lại.

Thật ra nãy giờ Tả Thiếu Dương không hề phát hiện nàng để lộ cảnh xuân, nhìn nàng, đầu theo đuổi ý nghĩ khác, một lúc sau Bạch Chỉ Hàn mang đèn quay lại, đặt đèn lên bàn, rót cho y bát nước.

Tả Thiếu Dương nhận lấy, không cần kiểm tra đủ ấm không, ngửa đầu uống cạn, trà nước nàng chuẩn bị, luôn vừa vặn, có thể dùng ngay không cần suy nghĩ, sự chu đáo đó hôm nay làm y nhói lòng, chuyện này vẫn phải nói:” Chỉ Nhi, nàng thấy Xảo Nhi thế nào?”

Tay Bạch Chỉ Hàn đưa ra nhận bát nước hơi khựng lại, chỉ một thoáng, nhỏ nhẹ nói:” Nô tỳ thấy rất thích hợp.”

“ Nha đầu, đừng có thông minh quá mức như vậy được không, nam nhân không thích nữ nhân quá thông minh đâu.”

“ Vậy Chỉ Nhi nói không nhé … á…”

Chưa nói hết bị Tả Thiếu Dương tung chăn, xoay vai ấn xuống giường, kéo đổ vào lòng, lấp kín môi thơm, tay có chút thô bạo giật tung áo ngoài của nàng, luồn vào trong vuốt ve bầu ngực mềm mại, nàng đoán được tâm trạng y lúc này, nàng cũng thế, không xót xa sao được, nhắm mắt lại như muốn lấy dục vọng ấy tạm xoa dịu nổi đau trong lòng, cánh mũi phập phồng, bất chợt nhận ra tay Tả Thiếu Dương đã mò vào trong quần lót của mình, mục tiêu không phải là cặp mông tròn trịa luôn bị y kiếm cớ dày vò, mà là vườn hoa đã có chút ướt át kia, vội ngăn cản:” Thiếu gia, đừng … đừng mà! Đừng mà!”

Còn tưởng sẽ phải vất vả ngăn cản y như mọi lần, không ngờ Tả Thiếu Dương dừng lại ngay, nhưng vẫn nằm đè lên người nàng, bốn mắt nhìn nhau, thời gian như ngừng chuyển động, khoảnh khắc đó cả hai như nhìn thấu tình cảm của nhau, có buồn bã, có áy náy, nhưng phần nhiều là nhu tình vô hạn …

Bạch Chỉ Hàn mặt nóng bỏng, hơi thở cũng nóng bỏng, ánh mắt lập lờ xuân ý, mùi hương thoang thoảng từ thân thể thiếu nữ tỏa ra, dưới ánh đèn mông long càng tôn thêm làn da mịn màng non mịn, cơ thể chỉ còn chiếc áo lót trắng ôm lấy bầu vú tròn trịa, trong tình cảnh này ở nàng chẳng toát lên chút dâm tục nào, vẫn như đóa sen trắng cô ngạo giữa ao nước, nhưng sự thanh nhã của nàng còn khiến nam nhân điên cuồng hơn cả phóng đãng.

Tả Thiếu Dương cúi xuống, hôn từ cái trán trơn bóng, tới cái mũi xinh dinh, hôn nhẹ cái miệng nhỏ khiêu khích, lướt qua cái cằm thon thả, say sưa ngậm lấy nụ hoa săn cứng nãy giờ dưới bàn tay chăm sóc của y, một tay tiến tới nơi mà lúc nãy y bị ngăn cản.

Bạch Chỉ Hàn môi thơm hé mở, cổ thiên nga rướn cao, bụng dưới khó chịu, như bị ngứa lại chỉ được gãi qua loa, nàng chủ động ưỡn người lên như muốn được âu yếm nhiều hơn.

Tả Thiếu Dương tách đùi ngọc khép chặt của nàng, đầu trượt xuống, Bạch Chỉ Hàn không ức chế được tiếng kêu khoan khoái phát ra từ tận cổ họng, tay bất giác nắm chặt đầu Tả Thiếu Dương, cuối cùng trong tiếng rên kéo dài, đạt tới cao trào đầu tiên trong đời …
Bạn cần đăng nhập để bình luận