Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 240: Phải có nhân sâm mới cứu được. (2)

Câu chất vấn của Bạch Chỉ Hàn đúng là sỉ nhục lời thề y đức của Tả Thiếu Dương, y tự hỏi lương tâm, tuy bản thân không nói là cừu người vô tư, nhưng chữa bệnh chưa bao giờ không tận lực, cũng không đem cảm xúc cá nhân của mình vào. Bất kể là người không có tiền như Lý đại nương, người có thể đe dọa tính mạng y như Phi Thử, hay có là nhi tử kẻ thù như tiểu công tử Nghê gia, một khi Tả Thiếu Dương nhận chữa trị cho ai, thì y luôn làm hết khả năng. Vì thế đối diện với chất vấn của Bạch Chỉ Hàn, y lạnh lùng nói:” Ta đã tận lực rồi.”

“ Ngươi chưa.” Bạch Chỉ Hàn dứt khoát không tin:” Nếu không vì sao bệnh nhân khác người nọ nối người kia chuyển biến tốt, hôm nay còn có người tới tạ ơn ngươi cứu mạng, nói ngươi y thuật như thần. Ai tới cũng chữa được bệnh, chỉ ngoại tổ phụ của ta là bệnh càng lúc càng nặng.”

Là cái tên dại gái chiều nay hại mình, Tả Thiếu Dương kiên nhân hết sức nói:” Cô nương, cô không hiểu y thuật nên không biết, người ta trúng phong ở ngoài, biểu hiện trông rất tệ, nhưng bệnh nhẹ, còn ngoại tổ phụ cô là bệnh phát từ phủ tạng, ta đã nghĩ mọi cách cứu chữa rồi.”

“ Ngươi chưa, ta thấy ngươi không tận tâm.” Bạch Chỉ Hàn vẫn khăng khăng một lời:

Tả Thiếu Dương suýt tức điên, giang tay ra:” Ta không tận tâm thế nào?”

“ Từ mắt ngươi có thể nhìn ra.”

Cô gái này thật vô lý, Tả Thiếu Dương tức tới muốn bứt tóc, điên người mà không sao phát tiết được, nghiêng đầu nhìn nàng một lượt:” A, cô còn biết xem tướng đấy, vậy mà ta không biết.”

Bạch Chỉ Hàn còn điên hơn, ngực phập phồng, thấy giữa lúc sinh mạng ngoại tổ phụ mình nguy kịch mà y còn cợt nhả được, càng tin mình đúng:” Làm sao ngươi mới chịu cứu ngoại tổ phụ của ta.”

Tả Thiếu Dương uất muốn hộc máu:“ Cô đúng là ... Đúng là ... Ta nói rồi, ta đã tận lực.”

“ Được, ngươi không tha thứ cho ta, vậy ...” Bạch Chỉ Hàn cắn môi, ánh mắt thảm thương, vén váy quỳ xuống:” Ta khấu đầu ta tội với ngươi.”

Tả Thiếu Dương bị cô gái cố chấp này làm thần kinh muốn thác loạn luôn, tránh đi:” Răng Thỏ ... À, không, cô nương, cô làm gì thế?”

Tả Quý không phải người mau miệng giỏi ứng biến, lúc này chẳng biết nói gì, người Cù gia thì bán tín bán nghi, hơn nữa lòng vừa hoảng vừa loạn, chỉ biết nhìn Tả Thiếu Dương trông đợi.

Bạch Chỉ Hàn cứ vậy lê đầu gói quét chiếc váy trắng dài tới trước bài vị Tả gia đặt ở đại sảnh:” Chư vị liệt tổ liệt tông Tả gia, tiểu nữ Bạch Chỉ Hàn trước đó có nói lời không hay đắc tội với tiểu lang trung của quý đường, nếu vì thế khiến ngoại tổ phụ tiểu nữ không qua được, đời này tiểu nữ sống không yên. Nên chân thành thỉnh tội, mong nể mặt ngoại tổ phụ tiểu nữ một đời tận trung với nước, cứu mạng ngoại tổ phụ tiểu nữ, tiểu nữ kết cỏ ngậm vạnh, nguyện kiếp sau làm trâu làm ngựa báo đáp Tả gia.”

Rồi dập đầu ba cái thật mạnh.

Người Cù gia nghe vậy khóc sụt sùi van xin, đến Miêu Bội Lan đứng ở cửa bếp cũng nhìn Tả Thiếu Dương với ánh mắt nài nỉ, làm y chỉ biết giơ tay kêu trời, gào lên thể hiện oan khuất của mình.” Ta thực sự không hề có ý làm khó, ta đã cố hết sức rồi, nhưng bệnh của lão thái gia quá nặng, lại tuổi già sức yếu.”

Bạch Chỉ Hàn ngẩng đầu lên, cái trán trắng trẻo đã bầm tím, thê thảm nói:” Vừa rồi tuy ta không nghe rõ ngươi và lệnh tôn nói gì, nhưng ta đoán được, ngươi có cách, ta đã khấu đầu tạ tội rồi, ngươi còn muốn thế nào?”

“ Cô, cô ...” Tả Thiếu Dương chỉ tay vào mặt nàng, tức không nói lên lời:” Ta mới muốn hỏi cô muốn thế nào đây, cô, cô vì sao ép ta như thế? Ta nói rồi, ta tận lực, không cứu được ngoại tổ phụ cô, ta biết làm sao?”

“ Ngươi có cách, nhưng ngươi không chịu dùng.”

“ Là có cách, mà không dùng được.”

Bạch Chỉ Hàn mím môi căm hận:“ Ngươi không muốn dùng.”

Tả Thiếu Dương siết chặt nắm đấm, kiềm chế bản thân“ Cô mới vô lý.”

“ Ngươi máu lạnh, thấy chết không cứu.”

“ Này Răng Thỏ, không phải là ta thấy chết không cứu mà là không cứu được.”

“ Ngươi cứu được, nhưng ngươi hận ta, cho nên mới cố tình làm ngoại tổ phụ ta chết để báo thù.”

“ Cô, cô nói cái gì, ta ta ... Ta không phải như thế, đừng giỏ cái trò cắn người tùy tiện.”

Hai người cứ như gà chọi, không ai chịu nhường ai, một đứng một quỳ, vậy mà người quỳ còn khí thế hơn người đứng, trông thật có chút buồn cười, chỉ là lúc này ai mà cười nổi.

Thấy đôi bên có xu thế cãi nhau ngày một lớn, dần mất kiểm soát, Cù lão thái thái phải đứng dậy tới khuyên giải tôn nữ, Lương thị kéo Tả Thiếu Dương sang một bên, nói:” Trung Nhi, đừng cãi nhau nữa, cứu người quan trọng hơn, nhà người ta như thế, suy nghĩ không được chu toàn.”

Tả Thiếu Dương thấy mẹ nói phải, hít sâu vài hơi lấy lại bình tĩnh, y cũng muốn cứu người lắm chứ, nhưng mạng Cù lão thái gia đã nguy trong sớm tối, phải hồi dương cố nghịch, không có sâm già thượng hạng làm sao chữa được. Lần trước chỗ sâm mà Nghê đại phu mang tới, Tả Thiếu Dương chỉ thấy có một củ thích hợp thôi, số còn lại tuy đều là sâm thượng hạng song vẫn kém một chút, giờ số sâm này hẳn đã vào tay Âu Dương thứ sử cả rồi, chẳng lẽ còn có thể tới xin ông ta?

Cù lão thái thái nghe hai người cãi nhau tin vài phần, vừa khóc vừa đi tới nhún eo thi lễ:” Tả công tử, thiếp thân cầu xin công tử cứu lão gia ta.”

Tả Thiếu Dương vừa mới bình tĩnh lại một chút đã muốn điên, đấm đầu nói:” Lão nhân gia, trước đó người ta đáp ứng, dù ta cứu được hay không cũng không trách ta, giờ ép ta thế này, ta .. ta ...”

Cù lão thái thái chỉ biết khóc, nào có nghe vào tai, rồi Long thẩm cũng theo quỳ xuống, khóc lóc ầm ĩ, cuối cùng khiến Lương thị vốn mau nước mắt cũng khóc theo.

Tả Thiếu Dương không thể chịu đựng nổi nữa, bất chấp trước mặt toàn là bậc trưởng bối của mình, rống lên:” Không phải là ta không muốn cứu, mà chỉ có nhân sâm lâu năm mới cứu được ... Nghe rõ không, là sâm già lâu năm, chứ không phải sâm thường. Nhà các ngươi mà có thì mang ra đây, ta cứu ngay, không có sâm thì ta chịu thua, các người muốn khóc muốn chửi tùy các ngươi, muốn kiện lên quan cũng được, ta chiều tất.”

“Con mẹ nó chứ, chưa thấy cái nhà nào vô lý như các ngươi, lúc đầu bệnh còn nhẹ ta muốn cứu thì không tin đem đi chỗ khác, đến khi bệnh trở nặng lại tới vật vã đòi ta cứu, hứa không cứu được không trách, giờ lăn ra ăn vạ ta, muốn ta mang tiếng bất nhân bất nghĩa các ngươi mới chịu à?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận