Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 159: Lại tới quán trà. (1)

Có nhà vui thì có nhà buồn, Quý Chi Đường không sao vui lên được.

Cho dù tiền nhà đã trả hết, nhưng Quý Chi Đường trải qua một ngày Tết nguyên tiêu ảm đạm nhất từ trước tới giờ, vốn tình hình khám bệnh có chút khởi sắc, nhưng sau lần chủ nợ đại náo Quý Chi Đường, những lời bàn tán do Nghê Nhị sai người lan truyền có hiệu quả, bệnh nhân né tránh không tới chỗ họ khám bệnh nữa. Suốt ba ngày sau đó mới có người bệnh đầu tiên, làm Tả Quý rất buồn bực.

Lương thị và Hồi Hương đem vải Giả tài chủ tặng làm hai bộ áo, cho cha con Tả Quý.

Tả Thiếu Dương mặc áo tơ lại thêm vào áo chẽn bên trong của Tiểu Muội, buổi tối đi ngủ không còn bị lạnh tới nửa đêm thức giấc bào chế thuốc như ma làm nữa.

Không điện đóm, không TV, không điện thoại, không có nhiều mối quan hệ xã hội lằng nhằng, cuộc sống thời xưa rất đơn giản, thậm chí có phần đơn điệu tẻ nhạt, song Tả Thiếu Dương sau khi dần thích nghi với sự thiếu thốn phương tiện cuộc sống lại thích nó.

Không phải y lười, Tả Thiếu Dương chịu khó chăm chỉ, chỉ là không muốn tốn thời gian giao tiếp xã hội thôi, y là người sống có phần cô độc khép kín, hiện mỗi ngày báo chế thuốc bốn canh giờ, không thể cùng cha đi làm linh y, cho nên giống trước kia, Tả Quý lại ngồi như tượng giữa đại sảnh vắng tanh.

Tuy một ngày bào chế thuốc tới 4 canh giờ, tức là tương đương 8 tiếng, thực chất Tả Thiếu Dương tương đối nhàn nhã, mấy công đoạn làm sạch, ngâm, thay nước, phơi khô đều do mẹ y làm, Hồi Hương cũng thường bỏ việc nhà chạy sang giúp đệ đệ, theo như lời nàng nói, chừng nào đệ đệ chưa thành gia lập thất thì nàng chưa yên lòng, Tả Quý đành kệ. Thế nên Tả Thiếu Dương ngoài mấy công đoạn chính thì chủ yếu phụ trách giám sát.

Người của Hằng Xương dược hành mỗi ngày đều tới lấy thuốc, hỏi bọn họ tiêu thụ ra sao, hỏa kế chỉ lắc đầu không đáp. Tả Thiếu Dương bắt đầu bất an, nếu thuốc không bán được, hiệu thuốc lại vắng vẻ thế này thì về sau sống bằng cái gì đây?

Mỗi ngày Tả Thiếu Dương vẫn đi lấy nước, Tiểu Muội và Hoàng Cầm cũng thế, có điều người khác thấy hai bọn họ ở cùng một chỗ ánh mắt cứ quai quái, lại còn cười trộm. Sau sự kiện kia, dù không mấy người biết rằng Tiểu Muội cầm đồ của hồi môn giúp Tả gia, nhưng vẫn có nhiều lời xì xào nói nàng "trâu đi tìm cọc". Tả Thiếu Dương chẳng hiểu gì, thấy Tiểu Muội cứ né tránh mình, đợi mình lấy nước xong mới tới còn rầu rĩ một thời gian, cho rằng nàng thực sự được hứa gả rồi nên tránh mình. Về sau Hoàng Cầm giải thích mới hiểu, thế là mỗi ngày cố ý thời gian Tiểu Muội lấy nước, để người ta không cười nàng, tuy vậy hai người vẫn từ xa xa trao đổi ánh mắt với nhau.

Hôm đó Tả Quý dậy, Lương thị định pha trà cho ông, Tả Quý xua tay bảo Tả Thiếu Dương:” Đi, tới quán trà uống.”

Uống trà giống uống rượu, chú trọng cái không khí, giống như câu "tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu vậy". Với trà khách và tửu khách mà nói, tuy ở nhà có rượu có trà, nhưng uống không sao có đủ tư vị, phải tới quán trà quán rượu uống mới được.

Chuyện không vui lần trước Tả Quý hoàn toàn không để trong lòng, chủ yếu vì ông hoàn toàn không biết chuyện thê tử nhờ người tới Tang gia làm mai. Nên khi đó lời Tang mẫu chỉ coi là người ta thuận miệng nói thế thôi, bà nương đó xấu tính không lạ gì nữa, còn trách bản thân quá mẫn cảm. Thời gian qua hiệu thuốc đang tốt đẹp đột nhiên đi xuống, lòng không vui, nên muốn đi uống trà giải khuây.

Gần mười ngày trôi qua rồi, thời gian này Tang mẫu liên tục ép nữ nhi giao phiếu cầm đồ ra, nhưng những lời ghê tởm nhất cũng đã nói, lợi dụng nữ nhi đi lấy nước lục phòng cũng đã làm, phiếu cầm đồ vẫn trong tay Tang tiểu muội, bà ta chẳng thể làm gì, mắng mỏ thì được, không dám bỏ đói nàng, nếu gày gò không ra dạng người nữa ai dám rước về, càng không thể nhốt nàng, nếu không ai đi gánh nước, bao việc ở nhà ai lo? Tang Tiểu Muội thông minh biết điều ấy nên không sợ, thế nên thời gian trôi qua, cơn giận của Tang mẫu ngày càng chất chứa, cứ như ngọn núi lửa chực bộc phát.

Buổi sáng thấy cha con Tả Quý tới uống trà, Tang mẫu hận ngứa răng ngứa lợi, vẫn phải cười nói ra nghênh đón, có điều cười mà trông như dọa ma người ta.

Một trà khách ngồi trong góc thấy bọn họ, lên tiếng gọi:” Tả lang trung, lại tới uống trà sao?”

Tả Quý quay đầu lại, thấy Diêu lão hán, người lần trước ông xem bệnh cho, quan sát khí sắc ông ta, thấy có vẻ rất khá, cười hỏi:” Là ông hả, bệnh ra sao rồi?”

Diêu lão hán cười sang sảng:” Lần trước dùng thuốc ông kê, đã khỏe nhiều rồi, ha ha ha, không ngờ một đơn thuốc đơn giản như vậy lại có hiệu quả, thực lòng lão phu khi đó cũng không tin lắm, nhưng uống vào ra mồ hôi, người cũng nhẹ nhõm khỏe khoắn hơn.”

“ Đã có hiệu quả sao không tới khám lại?”

“ Lão phu nghĩ bệnh khỏe rồi, không cần tới làm phiền nữa, cứ Ma hoàng thang mà uống là được.”

Tả Quý nghiêm mặt:” Thuốc không thể uống tùy tiện như thế, ông đã bệnh những ba năm rồi còn chưa chừa à, bệnh một khi không trị dứt, tái phát lại càng phiền biết không hả? Đưa tay đây cho ta xem.”

“ Được.” Diêu lão hán đưa tay ra, không coi đây là chuyện nghiêm trọng.

Tả Quý chẩn mạch xong hừ một tiếng:” May cho ông là hôm nay gặp ta ở đây, nếu không còn tiếp tục dùng thuốc sẽ xuất hiện triệu chứng xấu.”

“ Hả? Làm sao?” Diêu lão hán sợ hãi:

“ Nói ông hiểu được à, mạch chậm, doanh vệ thiếu điều hòa, cần thông dương giải biểu. Là do dùng thuốc tùy tiện mà ra, khiến khí trong cơ thể mất cân bằng, phải cân bằng lại.” Tả Quý mắng:” Ông bệnh lâu là vì thế, quá coi thường bệnh tật.”

Diêu lão hán bệnh lâu ngày nên nghe cũng hiểu mấy từ chuyên môn này, không dám xem thường, người ta chỉ vẻn vẹn vài vị thuốc đơn giản đã trị được bệnh lâu năm của ông ta mà:” Tả lang trung, phiền ông kê đơn cho.”

“ Lấy giấy bút ra đây.”

“ Ta đi.” Diêu lão hán tự mình chạy ra quầy lấy giấy bút, đắt trước mặt Tả Quý.

Đợi cha kê đơn xong, Tả Thiếu Dương vẫn thấy chuyện này kỳ quái, nói:” Lão bá, cho ta xem mạch được không?”

“ Được, cậu cũng nên học cha mình nhiều hơn.” Diêu lão hán thoải mái đưa tay ra:
Bạn cần đăng nhập để bình luận