Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 184: Cọng cỏ cứu mạng.

Nghê đại phu vừa đi một cái, trong nhà lại khóc toáng lên.

Nghê phu nhân hồi tỉnh, kệ nha hoàn ngăn cản, chạy sang nhìn con khóc lên khóc xuống. Nghê mẫu dù sao cũng từng trải nhiều, còn trấn tĩnh được, dộng quải trượng xuống đất:” Trí Nhi chưa chết, mau nghĩ cách đi.”

Trong lòng mọi người đều cho rằng Nghê đại phu có y thuật cao nhất Hợp Châu rồi, ông ta không chữa được thì ai chữa được, không ai có chủ ý gì.

Phu nhân Nghê Nhị biết đứa cháu mình ra nông nỗi này phần lớn vì đại ca bận giải cứu trượng phu, không thể tận tâm chữa trị kịp thời, nhà nàng có lỗi, vắt óc nghĩ mọi biện pháp có thể, nói:” Lão thái thái, hay là đi cầu Tả lang trung của Quý Chi Đường đi.”

“ Cầu họ, họ có cách gì sao?”

“ Nhi tức nghe nói tiểu thiếu gia của Giả lão gia Mai thôn giống Trí Nhi, mới đầu co giật, thiếu chút nữa là chết, may gặp cha con Tả lang trung đi hành y nên cứu được một mạng. Về sau đem tới nhà ta không chữa được, lại nhờ tới Tả lang trung, Giả lão gia từ đó không tới nhà ta nữa ...” Phu nhân Nghê Nhị biết chuyện này từ những lần trượng phu về nhà chửi bới Tả gia:

Nghê phu nhân lau nước mắt:” Thật sao? Bệnh cũng giống Trí Nhi à?”

“ Chắc thế, muội chỉ biết có sốt cao, hôn mê co giật, cái khác không rõ.”

Một nha hoàn cũng nói:” Phu nhân, nô tỳ còn nghe người ta kể có sản phụ nhà ta không chữa được, chuẩn bị về làm hậu sự, đi qua Quý Chi Đường, được Tả lang trung chỉ dùng một thang thuốc cứu lại. Nhà đó không có gì báo đáp nên trượng phu sản phụ đó gặp ai cũng kể ân nghĩa của Quý Chi Đường ...”

Thê tử Nghê Nhị nói thêm:” Có câu, bí phương trị đại bệnh, Quý Chi đường bọn họ làm linh y đi khắp thôn trại, biết đâu người ta học được bí phương nào đó chuyên cứu mạng thì sao?”

Đây gọi là có bệnh vái tứ phương, ai còn quan tâm đúng hay không, chỉ cần có hi vọng là chạy tới chỗ đó, giống người sắp chết đuối dù túm được một cọng cỏ cũng không buông tay. Nghê mẫu nghe tới đó đứng dậy:” Được, được, đi Quý Chi Đường, lão thân đưa Trí Nhi đi.”

Thê tử Nghê Nhị vội nói:” Lão thái thái đừng gấp, không thể đi như vậy.”

“ Vì sao? Họ lấy tiền khám bệnh cao à, không lo ...” Nghê mẫu quyết đoán chỉ nha hoàn:” Mau mau, đi lấy hộp trang sức của lão thân tới đây, chỉ cần cứu được Trí Nhi, lão thân trả cái mạng già này cũng được.”

“ Không phải tiền.” Thê tử Nghê Nhị thấy khó nói:” Nhà ta và bọn họ mâu thuẫn rất sâu, chỉ sợ họ không chịu cứu người.”

Nghê mẫu dộng quải trượng rầm rầm:” Ta đã dặn huynh đệ bọn chúng rồi, làm người không nên quá ngông nghênh, sống phải biết trước biết sau, ai rồi cũng có lúc gặp khó khăn hoạn nạn cần tới người khác, bọn chúng không nghe. Giờ thì đấy, hậu quả đấy ... Được rồi, lão thân đi bồi tội. Cái mặt già này còn vài phần thể diện."

Nghê phu nhân lau nước mắt, bế nhi tử lên:" Con đi, để con đi thỉnh tội, nợ của nhà họ để con trả. Nếu bọn họ không chịu chữa, con dập đầu chết ở đó, chết cùng Trí Nhi là được ... Còn còn vài món trang sức, chỉ cần cứu được Trí Nhi sẽ đưa hết cho họ làm tiền khám bệnh."

Phu nhân Nghê Nhị vâng dạ, nhưng mồm lại nói:" Nếu bọn họ không trị được bệnh cho Trí Nhi chẳng phải là chúng ta uổng công khấu đầu, mất thanh danh của Huệ Dân đường, sau này còn ..."

Nghê mẫu nổi giận:" Lúc này rồi ngươi còn nghĩ cái đó à? Trước tiên cứu Trí Nhi đã, dù họ không cứu được thì cái khấu đầu này cũng không phí, coi như cứu trượng phu ngươi đấy."

Phu nhân Nghê Nhị liên tục vả miệng:" Vâng! Vâng! Con hồ đồ, đều là chuyện phu quân con làm, con cũng đi khấu đầu, con cũng còn ít trang sức ..."

“ Lắm lời, còn không mau chuẩn bị.”

Một lời của Nghê mẫu làm toàn bộ Nghê gia loạn lên, nô bộc chuẩn bị xe chuẩn bị kiệu, nha hoàn lấy vật dụng cần thiết chiếu cố tiểu thiếu gia trên đường ...

Bóng đêm buông xuống, kẻng cầm canh vang lên, nhà nhà đóng cửa, ở cái huyện Thạch Kính nghèo khó này, đến thứ dùng thắp sáng cũng phải tiết kiệm, nên những ánh đèn leo lét chiếu qua khe cửa chẳng khiến đêm tối đầu xuân ấm áp hơn mà còn phủ thêm bầu không khí ma quái. Chưa nói xung quanh huyện thành có núi cao, gió thổi ù ù làm người ta lạnh sống lưng, chẳng cần giới nghiêm cũng không ai muốn ra đường, giờ tuyệt đại đa số đều quây quần bên bàn cơm ấm cúng rồi.

Cái phố nhỏ vắng tanh có một chiếc xe ngựa lọc cọc đi vào, một mình cái xe ngựa này đã chiếm non nửa con đường, xa phu hô ngựa dừng báo một câu. Nghê đại phu vén áo xuống xe, cất ba cái hộp vào trong lòng, ông ta có tuổi rồi, song mắt còn tinh, xương cốt cứng cáp, không cần hỏa kế đi theo, tay không đi tới trước Quý Chi Đường, nhìn cánh cửa gỗ tồi tàn trước mặt, hít sâu một hơi rồi gõ cửa.

“ Ra ngay đây, ra ngay đây.” Lương thị đang ăn cơm nghe thấy tiếng gõ cửa, tưởng rằng có khách tới khám bệnh liền bỏ bát cơm chạy ra, vốn đang cười, thấy ông ta, mặt lạnh ngay xuống:” Ông muốn cái gì?”

Nghê đại phu thì mặt như xác chết trôi sông lập tức thành tươi cười, chắp tay thi lễ:” Bà nương Tả gia ... À không, Tả phu nhân, xin hỏi tôn phu có nhà không?”

Lương thị thấy ông ta lễ số đầy đủ, mặt dịu hơn một chút:” Lão gia nhà ta không rảnh, có chuyện nói với ta đi.”

“ Ai tới mà ở mãi ngoài đấy thế?” Tả Quý trong nhà hỏi vọng ra:

Lương thị quay đầu vào đáp:” Lão gia, là Nghê đại phu của Huệ Dân Đường.”

“ Không gặp.” Tả Quý nói ngắn gọn nhưng quyết liệt:” Đóng cửa lại, về ăn cơm.”

Lương thị không dám trái lời trượng phu, song dù sao người ta tới nhà, lại cung kính như thế, nên cũng nặn ra nụ cười cho phải phép:” Lão gia nhà ta đang rất bận không gặp ông được, xin lỗi, mời về đi.”

Nói xong không cho Nghê đại phu nói thêm đóng ngay cửa lại.

Nghê đại phu mất mặt lắm, song tới nước này còn tính toán gì nữa, đang định gõ cửa tiếp thì nghe tiếng cánh cửa gỗ mở kin kít, trong lúc đêm tối vắng vẻ, nghe rất rợn người, ông ta giật mình quay người sang, không chú ý trượt chân, thế là ba cái hộp rơi xuống đất, nào trang sức, bạc, nhân sâm vương vãi đầy đất.

Một phụ nhân trung niên cũng bị tiếng động này làm giật mình, hoảng hốt hỏi:” Ai, ai đang ở đó?”

Nghê đại phu tức mình quát:” Làm cái gì vậy hả, làm người ta giật cả mình.”

Rồi ngồi xuống nhặt đồ lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận