Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 640: Vẫn chưa chịu thôi.

Tiếng kêu phát ra, ngay cả đám đệ tử trông cửa bên ngoài cũng chấn kinh, có người không chịu được phải bịt lấy tai:” Thanh khiếu công! Không phải tiếng sư phụ ... Là ai thế?”

Một tuần trà sau tiếng kêu mới lắng dần, thảm treo cửa lay động liên tục đã dừng lại, những người ở trong chưa thôi kinh hãi, tim vẫn đập mạnh.

Kêu xong Tả Thiếu Dương lại thấy khí tức cuồn cuộn đó tản ra, toàn thân thoát lực, đồng thời như tắm trong gió xuân, khoan khoái không cách nào diễn trả được, mỗi tội cổ họng đau rát, suýt nữa không kìm được ho mấy tiếng.

Nhìn lại đám đồ tử đồ tôn, đám chữ Thủ còn đỡ, chỉ mặt mày trắng bệch thôi vẫn đứng đó, còn đám chữ Chân và chữ Thanh thì tuyệt đại đa số đã phải bịt tai, mặt không còn sắc máu. Nhất là Tôn Thủ Hành, ông ta nghe ra tiếng kêu này ẩn chứa nội tức hùng hồn vô song, nếu luận công lực thâm sâu mà nói chỉ kém phụ thân mình, dù mình có luyện thêm chục năm nữa, cũng không chắc bằng được.

Phía bên này trong lòng Tả Thiếu Dương cũng chấn kinh không kém, ánh mắt nhìn Tôn Tư Mạc đã hiện lên ánh sao rồi, nói thật trước đó dù theo học môn công pháp này nhưng y vẫn nửa tin nửa ngờ. Bây giờ mới biết Phản hư thổ nạp công uy lực khó nói hết, trong lòng hoan hỉ vô cùng, bảo sao dân gian nhiều người gọi ông là lão thần tiên, có thứ nội tức này khác gì thần tiên sống đâu cơ chứ.

Tôn Tư Mạc liếc nhìn đám đệ tử:" Đám ếch ngồi đáy giếng các ngươi thật không biết tốt xấu, còn trò gì nữa mang hết ra đi."

Cả đám nói không dám.

Tôn Thủ Hành và Thủ Tĩnh Tử phục sát đất rồi, nhưng bát đệ tử Thủ Hư Tử vẫn còn chưa chịu, bước lên nói:" Sư phụ, sư thúc. Hôm nay sư thúc hiếm được một ngày nhàn hạ, đệ tử nghe nói sư thúc y thuật cao minh, không biết liệu có thể tới y quán chỉ điểm cho đám sư huynh đệ, giải đáp nghi vấn không?"

Mặc dù luồng khí từ Tôn Tư Mạc truyền vào đã tản hết, Tả Thiếu Dương vẫn thấy người lâng lâng, dễ chịu vô cùng, tâm trạng đang tốt, lại thêm nếu nói về y thuật thì y tự tin mười phần, đưa tay lên làm động tác vuốt râu, sực nhớ mình làm gì có râu, hắng giọng chữa thẹn:" Được thôi."

Thế là mọi người đều kéo tới Tôn thị y quán ở gần đó, cách không xa lắm. Y quán này hết sức rộng lớn, rộng hơn y quán Đông nam, thậm chí còn rộng hơn cả y quán của huynh đệ Chân Quyền.

Tôn Tư Mạc phất tay bảo họ tiếp tục chữa bệnh, dẫn đám Tả Thiếu Dương tới hậu viện, ở đây có sân rộng, đám đệ tử vây quanh hai người. Thủ Hư Tử chắp tay nói với Tả Thiếu Dương:" Sư thúc, đệ tử có một bệnh án không hiểu, xin sư thúc chỉ điểm."

Tả Thiếu Dương "ừm" một tiếng, các ngươi cố ý làm khó, y cũng không cần khách sáo, lên giọng sư thúc:" Nói đi."

" Có người bệnh tứ chi yếu ớt, tinh thần sa sút, chóng mặt mất ngủ, trướng bụng đau lưng, tiểu đục tiểu nhiều lần, da mặt vàng xạm, lưỡi trắng, mạch trầm nhẹ. Xin hỏi sư thúc biện chứng ra sao? Dùng thuốc thế nào?"

Tả Thiếu Dương cười nhẹ, đây là thiếu âm chứng lâm, Tây y gọi là viêm tuyến tiền liệt, do thiếu âm dương suy, âm hàn nọi thịnh, cần phải bổ thận, tán hàn giảm đau, dùng Tứ nghịch thang thêm bớt trị liệu là được.

Định trả lời nhưng mà thấy câu hỏi này quá dễ, đám này đang muốn gây khó dễ cho mình, sao có thể đưa ra câu hỏi đơn giản như vậy chứ? Có bẫy.

Còn chưa đợi Trả Thiếu Dương trả lời, Chân Đoan Tử đại đệ tử của Tôn Thủ Nhiên đã chắp tay nói:" Nghe nói sư thúc tổ khi đi thi từng chỉ tích Bạch hổ thang của của y thánh, bọn đệ tử ngu độn, xin sư thúc chỉ điểm cho y thánh sai ở chỗ nào?"

Chuyện Tả Thiếu Dương dám nói y thánh sai đã truyền khắp giới y học kinh thành rồi, nhưng y là quan, cho nên không mấy người dám công khai kiếm chuyện, hôm na đám người này mượn cớ thỉnh giáo học vấn, liền lấy ra chất vấn y.

Tả Thiếu Dương trầm ngâm, y biết câu hỏi này khác hẳn với chuyện đám đồ tử đồ tôn gây khó dễ, đây là đám tín đồ cuồng nhiệt của y thánh, giờ nếu y tiếp tục nói ra chỗ sai của Trương Trọng Cạnh, e là khiến đám đồ tử đồ tôn thêm phản cảm, không phải điều sáng suốt.

Chân Hồ Tử đại đệ tử của Thủ Hư Tử cũng lên tiếng:" Đồ tôn cũng muốn thỉnh giáo sư thúc tổ, trị liệu truyền thi quỷ chú thế nào? Xin sư thúc tổ chỉ điểm.”

Truyền thi quỷ chú chính là phế lao, đừng nói ở triều Đường, dù là nghìn năm sau, ở thế kỷ trước thôi vẫn là bệnh nan y. Với y học hiện đại hiện nay, không chỉ Tây y có thể chữa được, Trung y cũng có thể, nhưng thường phải kết hợp cả Trung Tây y mới được. Tả Thiếu Dương biết dùng thuần Trung y chữa phế lao ra sao, nhưng vẫn cực kỳ khó khăn.

Làm sao chữa được phế lao, nếu có phương thuốc như vậy thì rõ ràng là còn giá trị hơn cả phương thuốc chữa trúng phong giá rẻ. Đừng nói đám người này chi muốn biến mình thành trò cười, dù chân thành thỉnh giáo, một bí phương như vậy cũng đâu dễ dàng truyền ra ngoài chứ?

Thấy những tên khác bộ dạng nhấp nhổm, Tả Thiếu Dương hiểu, nếu mình trả lời những câu hỏi này, chắc chắn sẽ còn vấn đề khác liên tục đưa ra, đến khi y không trả lời được mới thôi.

Tả Thiếu Dương gia nhập sư môn này là bất đắc dĩ thôi, chủ yếu là muốn học Phản hư thổ nạp công, chứ có định thành trưởng bối của đám này đâu, y không lấy cái thân phận sư thúc này ra mưu lợi gì, đám này đã gây khó dễ rồi. Y hiền lành cũng không phải là người để người ta bắt nạt, chúng không nhận mình là trưởng bối, việc quái gì mình phải tốn công?

Cho dù mình hết lòng giải thích, chưa chắc người ta đã nghe vào tai, huống hồ trừ câu hỏi thứ nhất có lẽ mọi người đều biết đáp án chính xác, câu hỏi thứ hai thứ ba, dù mình trả lời được, cũng không ai ở triều Đường có thể đứng ra chứng minh được là mình nói đúng.

Một khi cuốn vào tranh luận, khó tránh khỏi kẻ trí nói trăm điều có một điều sai, khi đó sai một câu thôi chúng sẽ lấy đó làm cớ phản bác toàn bộ luận điểm của mình.

Nghĩ tới đó Tả Thiếu Dương nhún vai:" Ta tài hèn học cạn, những vấn đề đó ta không đáp được, các ngươi nên đi thỉnh giáo sư phụ các ngươi đi."

Lời này vừa nói ra cả đám đệ tử xôn xao, quay sang bàn tán, không ít kẻ táo gan hơn bật cười chế nhạo.

Thủ Hư Tử chỉ đợi có thế, kết cục này hắn lường trước rồi, Tả Thiếu Dương dù trả lời được bao nhiêu thì đến lúc không thể giải đáp, vờ vịt quát:" Im lặng, các ngươi nghe sư thúc nói rồi đó, sư thúc chưa học y được bao lâu, không trả lời được câu hỏi khó như vậy đâu, các ngươi đừng gây khó dễ cho sư thúc nữa."

Câu này nghe qua thì giống giải vây cho Tả Thiếu Dương, kỳ thực là châm chọc y, khiến tiếng cười càng to. Tôn Tư Mạc cau mày, vốn định lên tiếng, nhưng thấy Tả Thiếu Dương mỉm cười nhẹ, chẳng tỏ ra tức giận nên thôi, chỉ thầm thở dài, tuy nhận tám đệ tử, có cả đống đồ tử đồ tôn rồi, nhưng nhìn tình cảnh này chỉ toàn là kẻ tầm thường, không thể kế thừa y bát được.

(*) Hôm nay dừng ở đây nhé!
Bạn cần đăng nhập để bình luận