Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 998: Chương 998





________________

(3) Vĩnh Ninh Tỉnh Lại.

Tỉnh lại sau giấc ngủ, bên ngoài đã sáng rõ, ta hoạt động thân thể một chút, ừm tốt hơn mấy ngày hôm trước nhiều, ta muốn đi tìm Thọ Ninh hoàng tỷ chơi. Hừ, trước đó nàng cứ bắt nạt ta, bây giờ thân thể ta đã tốt lên ta muốn đi bắt nạt lại nàng.

Đứng dậy, tại sao thân thể lại không nghe lời, ta muốn đứng dậy, đáng giận, vì sao lại không động đậy được. Ta kinh ngạc phát hiện ta đã không thể khống chế thân thể này nữa.

- Bạn là ai, vì sao lại ở chỗ này?

Một tiểu nữ hài xuất hiện trước mắt ta.

Vì sao nhìn cô bé này lại quen mắt như vậy, ta có chút kinh ngạc, nhưng ta vẫn phóng ra một chút khí thế theo phụ hoàng nói là khí thế

mà Công chúa Hoàng gia phải có, ta nghĩ đây chính là khí thế Hoàng gia.

- Ta tên là Lý Tâm Di, còn tại sao lại ở đây, vì đây chính là tẩm cung của ta.

Ta trả lời rất đương nhiên.

Nữ hài đối diện ngây ra một lúc, gật đầu, lại lắc đầu nói.

- Mình cũng tên Lý Tâm Di, nhưng mà không phải mình hỏi bạn tại sao lại ở đây, mà là hỏi vì sao bạn lại ở trong người mình.

Ta sửng sốt, thân thể nàng, ta nghe không hiểu gì, đột nhiên ta phát hiện, nàng lại có thể tự do khống chế thân thể này, mà ta chỉ có thể ngơ ngác nhìn. Yên lặng nhìn nàng, ta đột nhiên hiểu rõ, có lẽ ta đã không còn trên thế giới này nữa.

(4) Dị giới (Lý Tâm Di)

- Vĩnh Ninh! Cuối cùng con cũng tỉnh, phụ hoàng lo lắng chết mất.

Đây là câu nói câu đầu tiên sau khi mình tỉnh lại nghe được, một nam tử mặc áo bào màu vàng đứng trước giường của mình, chỉ có điều giờ phút này trong mắt lại đầy mệt mỏi xen lẫn hưng phấn.

- Người đâu, mời Mã đại phu hôm qua đến, cho một trăm lạng bạc.

Nam tử áo vàng giống như rất cao hứng, nói với một người bên cạnh, người kia cúi đầu đi ra ngoài.

- Vĩnh Ninh, lần sau muốn cái gì thì nói trực tiếp với phụ hoàng, không cần tự mình đi tìm.

Nam tử áo vàng xoay người lại nói với mình, mình nhìn ông ấy một chút, nhỏ giọng hỏi một câu.

- Xin hỏi, ông là ai?

Không biết ảo giác hay gì, mình chỉ cảm thấy một khắc này, xung quanh yên tĩnh đáng sợ, rồi thấy nam tử áo vàng xoay người sang chỗ khác nói với một người bên cạnh.

- Đi bắt Mã đại phu kia vào đại lao, ba ngày sau đưa đi sung quân.

Một người khác cũng cúi đầu ra ngoài.

Sau khi nói xong, nam tử quay đầu.

- Vĩnh Ninh, ta là phụ hoàng, Con không nhớ rõ sao?

- Thật xin lỗi, không nhớ nổi cái gì cả.

Ta có chút sợ hãi, yên lặng co lại phía sau giường, cẩn thận từng li từng tí nói.

- Người đâu, gọi thái y tới.

Nam tử áo vàng dường như rất sốt ruột, hét to một tiếng, chạy nhanh đi.

- Khởi bẩm bệ hạ, Vĩnh Ninh công chúa có thể tỉnh lại là một kỳ tích, cái này... nhất định là ý trời

Một lão thái y mặt mũi tràn đầy kích động nói.

- Bệ hạ, đây nhất định là trời muốn giúp Cảnh Quốc ta, thần xin sửa quốc hiệu để thuận theo ý trời.

Một lão thần khác đồng cùng vẻ mặt kích động nói.

- Được rồi, không cần nói nhảm nữa, Lưu thái y, trẫm hỏi ngươi, Vĩnh Ninh xảy ra chuyện gì.

Dường như đã quen thuộc với cảnh này, nam tử ngồi trên long ỷ cũng không để lời nói đó vào trong lòng, mà lại nhìn lão giả rất ổn trọng bên cạnh.

- Thần cẩn thận kiểm tra bệnh tình của Vĩnh Ninh công chúa, phát hiện thân thể của Vĩnh Ninh công chúa không có việc gì, xem ra bệnh tình không còn đáng ngại gì, theo như bệ hạ nói, lão thần cả gan suy đoán, Vĩnh Ninh công chúa có thể đã mất trí nhớ.

Lão giả ổn trọng cung kính trả lời.

- Mất trí nhớ, vậy làm sao mới có thể khôi phục lại.

Nam tử trung niên nam tử vội vàng dò hỏi.

- Thần không dám nói bừa, não là bộ phận thần bí nhất trên cơ thể người, muốn trị tận gốc chỉ sợ từ xưa đến nay chưa ai chữa được, thần nghĩ là, để Công chúa tiếp xúc nhiều hơn với đồ vật từng tiếp xúc, có lẽ sẽ có ích với bệnh tình.

- Được rồi, người đi xuống trước đi.

Nam tử khoát tay, mọi người phía dưới kim điện khom người lui ra.

- Đồ vật đã từng tiếp xúc.

Nam tử trên long ỷ thì thào nói nhỏ.

(5) Lý Tâm Di Tuyệt Vọng

Hôm nay đã là ngày hôm sau, bắt đầu từ đêm qua, mỗi ngày đều có thật nhiều người đứng ở ngoài phòng, ngoài miệng nói mình là Công chúa, nói một số lời mình nghe không hiểu, cái gì mà hoàng thượng, cái gì mà trong cung. Có phải cha mẹ đã xảy ra chuyện mới đưa mình đến đây, qua mấy ngày nữa sẽ đến đón mình đi, ừm, nhất định là như vậy, mình nghiêm túc gật đầu.

Chậm rãi đứng lên từ trên giường, duỗi cái lưng mệt mỏi, chuẩn bị bắt đầu rửa mặt, nơi này không giống với ở nhà, đồ rửa mặt đều là thứ mình chưa từng thấy bao giờ.

- Cái kia, cái này phải dùng thế nào?

Mình chỉ một cái giống bàn chải đánh răng hỏi người bên cạnh. Người kia giống như bị kinh ngạc, qua một lúc người ấy đến dạy mình dùng như thế nào, nhưng tại sao trong ánh mắt người đó nhìn mình lại tràn đầy đau khổ.

Rửa mặt xong, ăn điểm tâm xong, chắc cần phải đi học.

- Tỷ tỷ, xin hỏi đi học như thế nào?

Mình hỏi một vị tỷ tỷ bên cạnh.

Tỷ tỷ kia rất bối rối, trực tiếp quỳ trên đất không ngừng dập đầu, nói.

- Nô tỳ có tội, xin điện hạ đừng xưng hô với nô tỳ như thế.

- Tỷ mau dậy đi, em gọi chị là tỷ tỷ đâu có gì sai.

Mình muốn đi qua đỡ nàng, nhưng sức lực quá nhỏ không đỡ dậy được.

Người kia cũng không đứng dậy, chỉ dập đầu càng mạnh hơn, vừa dập đầu vừa không ngừng nói.

- Nô tỳ có tội, nô tỳ có tội...

- Vĩnh Ninh, con đoán xem ngày hôm nay phụ hoàng mang gì cho con.

Nam tử áo vàng hôm qua lại xuất hiện, người xung quanh giống như đều rất sợ ông ấy, khi ông xuất hiện đều cách rất xa, thở mạnh

cũng không dám.

Vô ý thức lắc đầu, lúc này mình vẫn còn đang nghĩ đi học kiểu gì.

- Con rối này là năm đó mẫu thân con lúc gần đi để lại cho con, trước giờ con vẫn luôn thích ôm nó chơi đùa, có phải rất quen thuộc

không.

Nam tử hiền lành nhìn mình, đưa cho mình một con rối.

- Mẫu thân...

Giống như chưa kịp phản ứng, mình lặp lại một câu, rất nhanh, ta đột nhiên hiểu rõ câu nói này có ý nghĩa gì, sững sờ đứng tại chỗ, con rối trong tay rớt xuống đất, người xung quanh hoảng sợ, trong đầu chỉ có một câu.

- Mẫu thân lúc gần đi.

Trời đã tối, tẩm cung trở nên tối như mực, giờ phút này trong tầm cung truyền đến từng đợt tiếng khóc của tiểu nữ hài.

- Cha, mẹ, đừng bỏ lại con, ô ô, đừng bỏ lại con có được không, Con nhất định nghe lời, con sẽ ngoan ngoãn tiêm, con sẽ ngoan ngoãn uống thuốc, đừng bỏ rơi con có được không?

- Các ngươi có nghe bên trong truyền đến tiếng khóc của nữ hài không.

Một cung nữ cầm đèn đi ngang qua, bỗng nhiên nhô CỔ lên một chút, nhỏ giọng hỏi cung nữ bên cạnh.

- Người nghe nhầm rồi, trong hoàng cung là nơi trang nghiêm như thế làm sao lại...

Một cung nữ khác khinh thường nói

- Ô ô ô...

Tiếng khóc truyền đến từng đợt, hai cung nữ liếc mắt nhìn nhau, hét một tiếng quay người chạy mất.

(6) Ánh Sáng Tối Tăm

Ngay từ đầu mình còn có thể khóc lớn, nhưng khi khóc lại không phát ra tiếng nào, chỉ có thể phát ra tiếng khóc sụt sịt.

- Ngươi định tiếp tục khóc à.

Có một tiếng nói vang lên trong đầu.

- Ai đó?

Dừng lại, mình nhìn xung quanh, cũng không phát hiện ra bóng người nào.

- Ta ở chỗ này.

Một thân ảnh xuất hiện trong đầu, đó là một bóng người có cùng một khuôn mặt với mình.

- Là bạn, bạn nhất định biết nơi này là nơi nào phải không, nói cho mình biết đi có được không, cha mẹ ở nơi nào, mình muốn về nhà, mình không muốn ở lại đây.

Dường như tìm thấy cọng rơm cứu mạng, mình cầu khẩn hỏi nữ hài kia.

- Ta không biết người từ đâu tới đây, nhưng mà ta có thể nói cho ngươi biết đây là nơi nào.

Thiếu nữ hơi trầm mặc một chút, nói:

- Nơi này là Cảnh Quốc, là quốc gia của ta, ta là công chúa nơi này, cũng là người bọn họ gọi Vĩnh Ninh công chúa, mà thân thể người đang ở, chính là thân thể của ta.

- Vậy mình trả lại thân thể cho bạn, bạn trả lại cha mẹ cho mình được không, mình không muốn làm công chúa, mình muốn về nhà.

Mình cầu khẩn, hi vọng nàng có thể cho mình kết quả mình muốn.

- Thật xin lỗi, ta làm không được.

Nữ hài đối diện nói kết quả ra, đánh nát chút hi vọng cuối cùng.

- Thì ra mình không thể quay về.

Mình cúi đầu xuống liên tục lặt lại một câu, toàn bộ thế giới trong nháy mắt tối đen.



Bạn cần đăng nhập để bình luận