Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1136: Thanh Danh Hủy Hết



Chương 1136: Thanh Danh Hủy Hết

Chương 1136: Thanh Danh Hủy Hết

-Khách quan ngài mới vừa nói, bao nhiêu bộ?

Tiểu nhị nghe vậy khẽ giật mình, có chút không xác định hỏi.

- 500 bộ.

Nam tử kia cau mày nói:

-Những thứ bày biện trong tiệm các ngươi ta đều muốn hết, nếu như không đủ thì gom hàng đi.

Tiểu nhị ngượng nghịu hỏi:

-Khách quan, ngài mua 500 kiện, vậy khách đằng sau phải làm sao bây giờ?

-Bọn họ làm sao bây giờ thì liên quan gì đến ta?

Người kia bất mãn nhìn hắn cả giận nói:

- Nhanh tay lên, thời gian của lão tử vô cùng quý giá.

- Khách quan.

- Bớt nói nhảm, ngươi có bán hay không?

- Bán!

Một tên quân sự đi tới, gật đầu liên tục, phân phó với mấy người sau lưng:

-Đều bọc lại tất cả.

Nói xong lại chỉ vào một người khác:

-Ngươi đi điều một nhóm hàng từ trong kho tới.

Y phục bày trong cửa hàng nhanh chóng được đóng gói định giá, lại có tiểu nhị đem hang mới từ phía sau nhà kho lên, một lần nửa phủ lên.

Một tên tiểu nhị đi đến người thứ hai bên cạnh nói.

- Khách quan, mời ngài xem.

- Không cần nhìn.

Người kia cũng phất phất tay nói:

- Tất cả đều đóng gói, kiểm đủ 500 bộ.

Quản sự kia do dự trong chớp mắt nói:

- Vị khách quan kia, nếu đóng gói tất cả mà nói, trong tiệm chúng ta thật sự không đủ hàng.

- Điều đó không liên quan đến ta.

Người kia lắc đầu nói:

-Đã mở cửa kinh doanh, các ngươi cũng phải có quy định, ta muốn 500 bộ, không nhiều hơn một bộ cũng không ít hơn một bộ, ngươi chỉ nói bán hay không thôi.

Quản sự kia nhìn nhìn hắn, suy nghĩ một lát, gật đầu nói:

-Bán.

Mấy người sau lưng, có khách không hài lòng.

-Các ngươi bị gì vậy, tất cả đều bị các ngươi mua hết vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?

-Đúng đấy, các ngươi như vậy không tuân theo quy củ.

- Chưởng quỹ, không thể bán cho hắn!

Nghe mấy vị khách nhân phía sau dị nghị, mấy tên nam tử cường tráng tiến lên mấy bước hỏi:

-Vừa rồi ai nói chúng ta không giảng đạo lý?

Theo mấy người cất bước ra ngoài, một cỗ khí thế áp bách nhiếp người truyền đến.

Những người này rõ ràng là một đám, mấy người vừa mới mở miệng lập tức ngậm miệng lại.

Lúc này tên nam tử kia mới quay đầu lại nói:

-Còn đứng ngây ra đó làm gì, bọc lại đi.

Bên ngoài cửa hàng, đáng người còn đang xếp hạng xôn xao.

-Bọn họ ở bên trong làm gì vậy, tại sao lâu như thế còn chưa ra?

- Bên trong, các ngươi nhanh lên, bên ngoài còn rất nhiều người chờ.

Đám người kia xôn xao khá lâu, quản sự kia mới lần nữa đi tới áy náy nói:

-Thật sự xin lỗi mọi người, tất cả hàng tồn kho của cửa hàng, ngay cả lô hàng hóa điều đến khẩn cấp từ Châu lân cận đều bị mấy vị

khách quan phía trước mua hết.

Có một tiểu nhị đi tới gắn thẻ bài "Hàng đã bán sạch" dọc trước cửa tiệm.

Trong nháy mắt đám người bỗng yên tĩnh, sau đó chính là xôn xao ngập trời.

-Như vậy là sao?

-Chúng ta từ lúc trời còn chưa sáng đã đến xếp hàng, bây giờ ngươi nói với ta rằng không còn hàng?

-Vừa rồi phía trên kệ hàng vẫn còn đầy, phía trước có bao nhiêu người, mua hết tất cả, lừa gạt ai đây!

Đang lúc quần tình xúc động, từ bên trong có người dời rương cực lớn ra ngoài mang lên xe ngựa đã chuẩn bị từ sớm.

-Ta biết người kia, đây không phải quân sự của Lưu gia sao?

Chợt có một người lên tiếng kinh hô.

- Không thể nào, Lưu gia cũng có cửa hàng may, tại sao phải tới chỗ này mua?

- Cái gì mà không thể, dù ta thì ta cũng làm như vậy, dù sao đồ nơi này, vật tiện nghi, mua về bán giá cao hơn chẳng phải kiếm bội tiền

sao.

- Lưu gia cư nhiên vô sỉ như vậy!

- Lưu giá có khi nào không vô sỉ đâu.

Lưu gia xảo trá không khó đoán, sớm đã lên xếp hàng, kết quả lại bị người ta trêu đùa trong lòng bàn tay, bách tính dù không cam lòng nhưng sợ uy thế của Lưu gia tại Liễu Châu nên cũng không dám tiến lên nói lý lẽ, chỉ có thể thầm chửi mắng trong lòng.

Có người nhìn quản sự kia phàn nàn nói:

-Hôm qua cùng mấy ngày trước đều là mỗi người nắm bộ, nếu năm bộ ít, các ngươi đổi thành mười bộ cũng được, bây giờ bị Lưu gia cướp đi toàn bộ, như vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?

Chưởng quỹ kia liên tục an ủi nói:

-Mọi người không nên gấp gáp, cửa hàng gần đây sẽ ra mắt một nhóm trang phục mới, đến lúc đó y phục cũ sẽ giảm giá sáu thành, hoan nghênh mọi người tranh mua.

Đám người tuy vẫn còn bất mãn, nhưng nghe được chưởng quỹ giải thích như thế cũng chỉ có thể đường ai nấy đi.

Mặc dù hôm nay không mua được, nhưng qua ít ngày, có thể lấy tới tay giá thấp hơn, cũng không tính là tại một lần đi.

Chỉ có thể tự trách mình không đến sớm hơn, cho dù sớm hơn một ngày hai ngày cũng sẽ không bị kết cục như thế.

Đương nhiên, đối với Lưu gia tâm đen, vì kiếm tiền thế mà lại làm loại chuyện không biết xấu hổ, ngu ngốc mới tiếp tục mua y phục của

Lưu gia.

Ngược lại nhóm y phục mới của cửa hàng Lâm gia, rất đáng để chờ mong.

Còn chưa ra mắt mẫu trang phục mới, Lý Dịch đã nhìn thấy.

Kiểu dáng y phục do hắn cùng Túy Mặc thiết kế, chế tạo ra nhóm đầu tiên, Như Nghi, Túy Mặc Nhược Khanh ngay cả Lâm Uyển Như đều tự mình mặc thử, các loại phong cách các loại kiểu dáng đều khiến hắn si mê.

Tiếc nuối chính là Như Ý không thể thấy hứng thú đối với quần áo mới, quần áo ngày bình thường nàng mặc đều lấy màu trắng làm chủ

đạo, mấy năm nay vẫn như một ngày, chưa từng thay đổi.

Lưu gia đúng như bọn họ đoán trước, mua một lượng lớn hàng hóa, chỉ là bọn hắn không biết rằng những thứ kia đều là đồ cũ quá hạn lâu năm, lượng tiêu thụ quần áo của bọn họ vẫn luôn rất tốt, không biết bao nhiêu cửa hàng lâm thời kiếm ra đến từ mấy Châu không biết, nếu như ở đại thành thị như Kinh Đô hoặc Khánh An phủ thì nếu người hơi có chút than phận mặc loại y phục quá hạn này ra ngoài chắc chắn sẽ bị người cười chê.

Những hàng hóa kia trước đó đều giảm giá 30%, bây giờ có thể bán được 50%, một lần tất cả đều phá giá ra ngoài còn phải cảm tạ Lưu gia.

-Lần này còn phải cảm ơn Lâm gia.

Trên mặt Lưu Lạc treo nụ cười thắng lợi, tuy nhiên sự việc phát triển có chút chênh lệnh so với hắn tưởng tượng, nhưng cho dù khiến Lâm gia ăn một chút thiệt ngầm, trong lòng hắn vẫn có một chút cảm giác thành tựu.

Gia chủ Lưu gia từ bên ngoài đi tới, trên mặt Lưu Lạc lộ ra mỉm cười:

-Cha.

-Ngươi đừng gọi ta là cha!

Nam tử trung niên trầm mặt nhìn hắn:

-Lưu gia ta hơn trăm năm vất vả góp nhặt danh tiếng cùng danh dự, chỉ một chút đã hủy trong tay ngươi, đây đều nhờ ngươi làm việc

tốt cả.

-Ta.

Nụ cười trên mặt Lưu Lạc cứng đờ.

-Ta làm sao?

-Những hàng hóa ngươi cướp về, buổi sáng giảm xuống hai thành rồi bán đi còn có thể vãn hồi một chút thể diện Lưu gia.

Gia chủ Lưu gia nhìn hắn, trên mặt khó có thể che vẻ thất vọng, khua tay nói:

-Từ hôm nay trở đi, công việc ở Lưu gia không cần người để ý đến nữa.

Lưu Lạc vừa sợ vừa vội.

-Cha, tại sao lại như thế?

Gia chủ Lưu gia lắc đầu:

-Ngươi không thích hợp làm ăn, vị Lâm gia kia lợi hại hơn nhiều so với người tưởng tượng, so với ta tưởng tượng, khó trách tam hoàng tử lại che chở Lâm gia như thế, lần này còn tự mình đưa tin cho Thứ Sử để hắn chiếu CỐ sinh ý của Lâm gia tại Liễu Châu.

-Tam hoàng tử tự mình viết thư?

Sau một lát, sắc mặt Lưu Lại xám trắng một mảnh, xụi lơ trên ghế.

- Lâm gia, Lâm Uyển Như.

Hắn nắm chặt bàn tay, cơ hội muốn cắn nát hàm răng.

Một lát sau, hắn chậm rãi đứng lên, thất thanh nói:

-Người đâu.

-Phương huynh đệ, ngươi khi nào rảnh, danh ta hai chiêu đi.

Trong một gian phòng ở cửa hàng, Lâm Dũng ngồi bên cạnh lão Phương, nhịn khá lâu, rốt cục cũng mở miệng nói.

Lưu Gia ở ngoài sáng không làm gì, nhưng mấy ngày nay lần lượt đều có người tới cửa hàng gây chuyện, sợ cũng là thủ đoạn sau cùng của bọn hắn.

Hắn tự nhận mình cũng có vài phần thân thủ, nhưng qua khoảng thời gian tiếp xúc với lão Phương, hắn mới ý thức thật sâu rằng chênh

lệnh giữa hai người xa tới mức nào.

Lão Phương vẫn không trả lời, bên trong cửa hàng bỗng nhiên yên tĩnh vài phần.

Lâm Dũng quay đầu lại, nhìn thấy có mấy người đi tới.

Người cầm đầu là một vị hán tử dáng người cực cao, gương mặt cực kì cường tráng, hắn và lão Phương đã đủ cao, đủ lớn mạnh, nhưng người này thế mà còn cao hơn bọn họ một cái đầu, lớn mạnh hơn một phần.

Nếu như hai người bọn họ gọi là đại hán, như vậy người này, sợ là chỉ có thể dùng "Cự hán" để hình dung.

-Ở đây ai là quản sự?

Thanh âm cự hán thô kệch, vừa vào cửa liền lớn tiếng hỏi.

Lão Phương đứng ra, đi đến trước mặt hắn nói:

-Là ta.

Dáng người lão Phương rất cao lớn, nhưng đứng bên cạnh cự hán, nhìn qua giống chú chim non nép vào người.

Đương nhiên, kẻ đến không thiện.

Cự hán kia nhìn xuống hắn nói:

-“Phí che chở" tháng này của các ngươi nên giao rồi.

Lão Phương nhìn hắn:

-“Phí che chở".

-Đúng.

Cự hán kia tiếp tục nhìn xuống hắn nói:

-Trên con đường này, tất cả các cửa hàng muốn an ổn mở tiếp, mỗi tháng đều phải nộp phí che chở", đây là quy định, lúc các ngươi mở tiệm không hỏi thăm nghe ngóng sao?

Lão Phương ngẩng đầu nhìn hắn, ngẫm lại, hỏi:

-Nếu như chúng ta không giao thì sao?

-Không giao?

Cự hán kia cười lạnh một tiếng, dắt cổ áo hắn, một chương chưởng đập vào bên trên kệ hàng bên cạnh, kệ hàng kia lập tức đung đưa.

Cự hán nhìn hắn, ngữ khí rét lạnh nói:

-Ngươi có biết không, giống như ngươi, ta một cái liền có thể...

Ba!

Lão Phương cũng một chưởng đập vào bên trên kệ hàng, kệ hài không hề lắc lư nhưng khi hắn lấy tay ra, phía trên kệ hàng xuất hiện

một thủ ấn.

Hắn ngẩng đầu nhìn hán tử kia hỏi:

-Giống như ta vậy người sẽ thế nào?

Nhìn thủ ấn thật sâu trên kệ hàng, bắp thịt trên mặt đại hán lộ rõ quỷ dị.

- Đại ca lăn lộn con đường nào.

Hắn buông cổ áo lão Phương ra, nhẹ nhàng giúp hắn chỉnh lại vết nhăn trên quần áo cười nói:

-Cao thủ giống như ngài, một người là có thể đánh mười người như ta.

Bạn cần đăng nhập để bình luận