Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 804: Sẽ Không Trùng Hợp Như Thế Chứ?



Chương 804: Sẽ Không Trùng Hợp Như Thế Chứ?





----------------------

Nhị gia Trần gia, Cấp Sự Trung Trần Trùng chỉ huy mười mấy hộ vệ xuất phát từ Quốc Công Phủ, đi qua từng con phố, xuyên qua từng con hẻm, khí thế hung tàn tấn công Ninh Viễn Hầu Phủ, chuyện này đã xôn xao khắp Kinh Đô hai ngày nay.

Chuyện phủ Hầu Tước bị tấn công đáng lẽ chính là đại tội, phải bị rơi đầu.

Nhưng có khi chuyện này lại nhỏ nhặt tới mức ngay cả quan phủ cũng không cần ra mặt.

Bởi vì người tấn công phủ Trần Quốc Công chính là Cấp Sự Trung Trần Trùng, lúc chuyện xảy ra đã khiến Kinh Đô oanh động.

Nhưng mà việc này cũng chưa tạo thành hậu quả nghiêm trọng nào.

Tuy đại môn của Ninh Viễn Hầu Phủ đã bị phá hư, nhưng bên phía Dư gia cũng không nói gì, quan phủ cũng không nhàn tới mức đến cửa tự tìm phiền phức.

Động tĩnh hôm qua thật sự không nhỏ, không chỉ Trần gia và Dư gia, ngay cả Tằng gia, Thôi gia, Tần gia và rất nhiều quan viên theo phe Thục Vương đều đi tới Dư phủ. Tuy không biết sau đó chuyện này được giải quyết như thế nào, nhưng việc này xác thực không có làm lớn, nhanh chóng đã được bình ổn trở lại.

Hôm qua, Lý Dịch cũng biết chuyện này, có điều hắn cũng chỉ kinh ngạc một chút, đấu tranh nội bộ là thông lệ bên phe Thục Vương, không có gì hiếm lạ.

Giờ phút này hắn đang ngồi nghe Tiểu Thúy phàn nàn, nói hôm qua có người tới tiệm vải gây sự, mặc dù sau đó đã bị ném văng ra, nhưng người nọ đã nói một vài lời rất khó nghe, ngay cả nàng đều nghe không vô.

Vị phu nhân kia thật sự rất tốt bụng, rất hòa thuận, chỉ bảo tiểu thư rất nhiều thứ, hiện tại tiểu thư may quần áo đã không có khó coi như trước nữa.

- Hôm qua người nào tới gây sự?

Lý Dịch nhìn nàng hỏi một câu.

Tiểu Thúy suy nghĩ một chút, nói:

- Hình như Dư công tử gì đó, hình như còn nói cái gì mà Ninh Viễn Hầu, ta không nhớ rõ cho lắm...

Lý Dịch kinh ngạc, Ninh Viễn Hầu, tại sao ba chữ này nghe quen thuộc tới vậy cà?

Cái tên gia chủ họ Dư mà trưởng công chúa đến ba lần vẫn không thấy mặt kia hình như cũng gọi là Ninh Viễn Hầu gì đó thì phải? Cái sự kiện nội đấu mà sáng nay trong Kinh Đô vẫn còn xôn xao, cái tên Ninh Viễn Hầu kia hình như cũng là nhân vật chính.

Dư gia, lại có chuyện trùng hợp như vậy sao...

Dư gia bắt nạt người khác như vậy, ông trời sẽ tự thu thập, Lý Dịch lắc đầu, lại hỏi Tiểu Thúy.

- Ngươi mới vừa nói, mấy ngày gần đây tiểu thư nhà các ngươi đi rất gần với vị phu nhân kia, chuyện này là sao?

- Cái này à...

Tiểu Thúy chớp mắt mấy cái, nói.

- Lần trước tiểu thư quen biết vị phu nhân này trong tiệm vải, vị phu nhân kia rất giỏi việc may vá, nàng ấy còn dạy tiểu thư làm y phục cho tiểu hài tử…

- Biết vị phu nhân này nhà ai không?

Tuy hắn đã sắp xếp người bảo hộ bên cạnh các nàng, nhưng Lý Dịch không muốn tạo cho các nàng một loại cảm giác thời khắc đều bị người khác giám thị, ngoại trừ bảo đảm sự an toàn thì sẽ không ngang ngược can thiệp những việc khác.

Mặc dù như vậy, bên người nàng vẫn xuất hiện một vị phu nhân không biết từ đâu ra, tốt hơn hết vẫn nên điều tra một chút.

- Không biết nha, chỉ biết nàng ấy họ Trần, vị phu nhân kia cho tới bây giờ cũng chưa nói gì về mình, chúng ta cũng không tiện hỏi, có điều bình thường khi nàng ấy ra ngoài, bên người đều có rất nhiều hộ vệ theo sau...

Tiểu Thúy chớp mắt hai cái, vỗ đầu, nói:

- Đúng rồi, tuổi của vị phu nhân kia cũng không lớn lắm, nhưng mà tóc nàng ấy đều bạc trắng, nha hoàn đi theo gọi nàng ấy là… Gọi là “Tam tiểu thư” thì phải….

- Tam tiểu thư, họ Trần, tóc bạc trắng?

Lý Dịch sững sờ tại chỗ.

- Sẽ không trùng hợp như thế chứ?





Trên một con phố, Tằng Túy Mặc sóng vai cùng nữ tử tóc trắng đi dạo, người sau quay đầu nhìn Tằng Túy Mặc hỏi.

- Sau đó Dư gia có tới gây khó dễ gì cho các cô không?

Tằng Túy Mặc lắc đầu.

- Không có, nơi này là Kinh Đô, bọn họ không dám ngang nhiên làm bậy.

- Dư gia dù sao cũng là thế lực lớn, vẫn nên cẩn thận chút thì tốt hơn.

Nàng nhắc nhở một câu, tiếp tục nói.

- Nếu như sau này Dư gia có tới gây khó dễ cô, có thể đến Trần Quốc Công phủ tìm ta.

Mặc dù hai người đã gặp gỡ vài lần, nhưng bởi vì nguyên nhân của bản thân cho nên ngày thường đều xưng hô là “Trần phu nhân” và “Tằng cô nương”, càng không chủ động tiết lộ thân phận. Hôm qua nhân chuyện kia mà Tằng Túy Mặc đã đoán ra thân phận của vị phu nhân này không tầm thường, nhưng nàng thật sự không ngờ tới, nàng ấy lại không tầm thường đến như thế.

Cho dù Tằng gia bây giờ cũng không thể so sánh với loại quái vật khổng lồ như Trần gia được.

Tằng Túy Mặc nhanh chóng vứt những suy nghĩ này ra sau đầu, nàng theo lễ phép gật đầu sau đó nhìn thoáng qua, bỗng nhiên ý thức được cả hai đã gần đi tới hẻm Dương Liễu. Nàng giơ tay chỉ về một chỗ ở phía trước, nói.

- Nhà ta ở ngay ở phía trước, phu nhân có muốn vào ngồi chơi một chút không?

Nữ tử tóc trắng nghe vậy, hơi chần chừ một giây, sau đó nhẹ nhàng gật đầu một cái.

- Cô nương không phải người ở Kinh Đô?

Khi hai người đi tới phía trước, nữ tử tóc trắng đột nhiên hỏi một câu.

Vùng này thuộc về khu náo nhiệt, không có nhà cao cửa rộng gì, quan viên và phú quý nhân gia cũng sẽ không lựa chọn xây nhà ở chỗ này. Khí chất và cách ăn của vị Tằng cô nương này bất phàm, lại còn có cửa hàng ở Kinh Đô, nàng vốn cho rằng đối phương cũng là thiên kim của nhà nào, hiện tại xem ra cũng không phải như những gì nàng đã nghĩ.

- Khi còn bé thì ở Kinh Đô sống mấy năm, sau lại đi nơi khác, cũng chỉ mới trở về năm ngoái.

Tằng Túy Mặc bâng quơ nói một câu lướt qua việc này, nàng không muốn nhắc tới một ít việc quá khứ ở kinh đô, thậm chí bao gồm tên của nàng.

Dù sao thì hơn mười năm trước, Tằng gia cũng không quá hiển hách, chỉ là một mạch dòng chính của Tằng gia, nam tử đã chết hết, nữ tử sung nhập giáo phường, mọi việc nơi này đối với nàng tới nói, đều là những hồi ức cực kì khủng bố.

Nữ tử tóc trắng cũng không hỏi thêm gì nữa, hai người đi tới trước một con hẻm, Tằng Túy Mặc cười vào chỉ vào bên trong, nói:

- Nhà ta trong đây.

Trên đầu hẻm vắt ngang một tấm biển làm bằng đá, ở trên viết ba chữ to “Hẻm Dương Liễu”.

Nữ tử tóc trắng chỉ quét mắt một vòng sau đó sóng vai cùng Tằng Túy Mặc đi vào, đi được mấy bước, nàng bỗng nhiên đứng lại, lẩm bẩm:

- Hẻm Dương Liễu?

Giống như nhớ tới cái gì, nàng quay lại nhìn Tằng Túy Mặc, trên mặt lộ vẻ có chút khó có thể tin, lại có chút mong đợi.

- Tằng cô nương…. chẳng lẽ cô nương là Túy Mặc cô nương của hẻm Dương Liễu?

Nghe được một người nàng chưa bao giờ kể ra thân phận gọi tên mình khiến cho Tằng Túy Mặc hoàn toàn coi nhẹ mấy chữ phía trước, là “Hẻm Dương Liễu” mà không phải “Tằng gia đại tiểu thư”, thân thể nàng run lên, sắc mặt hơi trắng bệch.

Nhưng mà sau khi vị Trần phu nhân kia hỏi xong, biểu tình trên mặt nàng ta lại không giống bất cứ biểu tình gì mà nàng nghĩ trong đầu.

Có ngoài ý muốn, có kinh ngạc, vui mừng thậm chí còn có một chút…. Trìu mến?

Chỉ cần nhìn thấy phản ứng của Tằng Túy Mặc, Trần Diệu Ngọc biết mình đã đoán đúng, nàng kéo tay nàng ấy, trên mặt hiện ra nụ cười, nói.

- Thì ra là ngươi, đáng lẽ ta nên hỏi sớm hơn, nên hỏi sớm hơn…

Tằng Túy Mặc lại bị phản ứng của nàng ta làm cho có chút hồ đồ, nàng nghi hoặc hỏi:

- Trần phu nhân, ngài… Ngài biết ta à?

Trần Diệu Ngọc nắm tay Tằng Túy Mặc, cười nói.

- Chúng ta đi vào trong rồi nói.

Tằng Túy Mặc bị nàng ta lôi kéo, có chút kinh ngạc đi vào trong ngõ nhỏ.

- Được rồi, ta đi về trước đây, khi nào tiểu thư nhà ngươi hoặc Nhược Khanh cô nương trở về thì nói cho các nàng biết một tiếng là được.

Trong tiểu viện, Lý Dịch đứng lên, vỗ đầu Tiểu Thúy, nói:

- Lần sau đến đây, ta cũng sẽ mang cho ngươi và Tiểu Châu hai khối Kính Lưu Ly.

- Thật sao?

Tiểu Thúy nghe vậy hai mắt lập tức loé sáng, nàng hâm mộ tiểu thư có được tấm gương có thể soi rõ bóng người kia đã lâu.

- Ừ, ta nói thì sẽ giữ lời.

Lý Dịch đi đến cửa sân, lại quay lại phất tay.

- Ta đi đây.

Hắn vừa mới giơ tay chuẩn bị mở cửa, cửa lại bị người từ bên ngoài đẩy ra.

- Ta thật không ngờ, trước kia ngài quen biết...

Tằng Túy Mặc quay đầu nhìn Trần phu nhân, vừa trò chuyện vừa bước lên trước mở cửa ra, bỗng nhiên chỗ ngực giống như bị thứ gì đó bao phủ, nàng quay đầu lại thì nhìn thấy Lý Dịch đang đứng tại cửa ra vào, sau đó nàng lại cúi đầu xuống.

Nhìn thấy Tằng đại cô nương và Trần tam tiểu thư đứng ngoài cửa, Lý Dịch ngạc nhiên hơi há miệng ra, hắn có thể dùng lương tâm tới thề, vừa rồi hắn thật sự là chỉ muốn mở cửa ra thôi.

- Cô đã về rồi, thật trùng hợp...

Sắc mặt Lý Dịch không hề thay đổi, thậm chí còn tiện tay giúp nàng chỉnh lại vạt áo, mỉm cười chào đón.


Bạn cần đăng nhập để bình luận