Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 628: Tiệc Sinh Nhật Của Trưởng Công Chúa



Chương 628: Tiệc Sinh Nhật Của Trưởng Công Chúa

----------------------

Lý Dịch ôm hộp gấm từ Ngự Hoa Viên đi ra ngoài, gặp thoáng qua Thường Đức và đạo sĩ trung niên.

Hiện tại đạo sĩ không phải mục tiêu hắn cần quan tâm, hòa thượng mới là quan trọng.

Hòa thượng quá có tiền, cái này khiến lão hoàng đế rất không hài lòng, quần thần có tiền, quyền quý có tiền, hòa thượng cũng có tiền, riêng người được cho là có tiền nhất Cảnh Quốc là hắn thì lại không có tiền, dù người nào thì trong lòng cũng sẽ không cân bằng.

Cho nên hòa thượng muốn xui xẻo.

Mấy ngày nay hắn hẳn nên chế tạo thêm nhiều một ít tượng Phật, tượng Quan Âm,..... Nếu không vét được đủ bạc từ trong túi của các chùa miếu phụ cận kinh đô, xem ra lão hoàng đế sẽ không bỏ qua.

Hắn rốt cuộc cũng còn một ít giao tình với lão hòa thượng Đàn Ấn, phải đi nhắc nhở lão ta một chút mới được. Phải mời chào tín đồ, mở cái pháp hội gì đó khoe khoang tượng Quan Âm bằng lưu ly, thừa dịp này nên tranh thủ làm, nếu không đợi qua mấy hôm nữa, không có hai ba cái tượng lưu ly cũng không dám nói mình đến từ chùa nào, sợ mất mặt….

Mà chuyện quan trọng nhất trước mắt, là đưa thứ hắn đang ôm trong lòng đưa cho trưởng công chúa.

Đường đi tới Thần Lộ Điện hắn nhắm mắt cũng có thể tìm tới nơi, chỉ là có thể sẽ bị té ngã, đâm vào tường vài lần.

Hôm nay là tiệc sinh nhật của trưởng công chúa điện hạ, hiện tại nàng ta là lãnh tụ của nữ tử kinh đô, lực kêu gọi chỉ đứng sau hoàng hậu nương nương, nhận biết nữ tử của các quan viên quyền quý không ít, bởi vậy Thần Lộ Điện hôm nay phá lệ náo nhiệt.

Nữ nhân khoe sắc, oanh oanh yến yến, ở ngoài điện đều có thể nghe được tiếng cười nói bên trong.

- Nô tỳ gặp qua Lý Bá Tước.

Thị nữ canh giữ cửa yêu kiều thi lễ.

- Tiểu Lan, công chúa ở bên trong à?

Đều là người quen, Lý Dịch giao hộp quà cho nàng, thuận miệng hỏi.

Thị nữ kia vừa cười vừa nói.

- Đúng vậy, công chúa điện hạ ở bên trong, thế tử điện hạ cũng vừa đến.

- Tiên sinh, tiên sinh, người đến rồi!

Loli ngạo kiều nắm tay của Vĩnh Ninh từ bên trong chạy tới, nói:

- Tiên sinh mang cho hoàng tỷ lễ vật gì, ta muốn nhìn, ta muốn nhìn.

Lý Dịch vỗ vỗ bàn tay đang vươn tới hộp quà, nói:

- Đừng làm rộn, muốn nhìn thì đợi một hồi rồi nhìn.

Động tĩnh ở cửa lập tức hấp dẫn không ít ánh mắt bên trong điện.

- Đó chính là Lý Bá Tước sao, là Lý Bá Tước nổi danh ngang hàng với công chúa điện hạ và thế tử điện hạ?

- Chính là hắn, chính là hắn, lần trước ở Oánh Thúy Điện, thị nữ bên người Thôi quý phi vu hãm Lý phu nhân, Lý Bá Tước không thèm cho Thôi quý phi một chút mặt mũi, lần đó ta đứng phía sau Lý phu nhân đây...

- Hắn thoạt nhìn cũng không tệ lắm, đệ đệ ta nói, về phương diện toán học, Lý Bá Tước đối đãi học sinh vô cùng khắc nghiệt, ta nhìn không quá giống….

- Người ta là viện trưởng Viện toán học đó, khắc nghiệt với học sinh một chút thì có sao đâu. Thật ra ta cảm thấy như vậy cũng rất tốt, tên đệ đệ không nên thân nhà ta chỉ mới ở Viện toán học mấy ngày, thế mà ngay cả tính tình cũng sửa đổi. Hắn từ trước tới nay không thích đọc sách, hiện tại mỗi lần về nhà đều phải đọc sách đến tận khuya, còn nói cái gì mà nếu không hoàn thành thì sẽ bị Tấn Vương điện hạ trừng phạt. Tấn Vương điện hạ mới bao lớn, làm sao mà có thể dọa hắn thành như vậy được, ta cảm thấy vẫn vì Lý Bá Tước….



...

Lý Hiên một thân một mình ngồi bơ vơ trong một góc, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, giật mình một chút, sau đó giống như nhìn thấy cứu tinh, hắn lập tức đứng lên, nhanh chóng đi tới.

- Tại sao giờ này ngươi mới tới chứ?

Thật vất vả để loli ngạo kiều an tĩnh lại, Lý Dịch nắm tay Vĩnh Ninh đi vào bên trong thì thấy Lý Hiên đi tới.

- Vừa rồi bị bệ hạ gọi.

Lý Dịch đáp một câu, đang muốn đi về phía trước, ánh mắt nhìn thoáng qua sau đó không hề bước thêm bước nữa.

- Lễ vật một hồi giao cho công chúa, ta còn có việc, đi trước.

Hắn không chút do dự xoay người nhưng lại bị Lý Hiên kéo lại, trực tiếp kéo tới một góc hẻo lánh trong điện.

- Là bằng hữu thì lưu lại cùng với ta.

Lý Hiên rót một ly trà đưa qua, nếu như Lý Dịch đi rồi thì cả tòa đại điện này chỉ có một mình hắn là nam nhân, loại cảm giác này âm u muốn chết. Lý Dịch nếu tới rồi thì có thể cùng hắn chia sẻ bầu không khí này một ít.

- Hay là chúng ta đi khỏi đây đi….

Lý Dịch có thể cảm nhận được vô số ánh mắt rơi trên người mình, trần trụi, không che giấu chút nào. Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thật sự nhìn một cách quang minh chính đại….

Hơn nữa vừa nhìn vừa gật đầu có ý gì…..

Lý Hiên khinh thường bĩu môi.

- Bây giờ mà đi chẳng phải nói rằng ta sợ sao? Lý Hiên ta đường đường là thế tử, trường hợp gì mà chưa từng gặp qua, sẽ sợ mấy người phụ nhân này?

Lý Dịch liếc hắn một chút, chỉ chỉ vào chân hắn:

- Không sợ thì tại sao ngươi run như vậy?





- Tiểu thư, tiểu thư, ngươi nhìn xem đó là ai?

Ở một bàn nào đó, thiếu nữ đang nhìn quanh quẩn khắp nơi liếc về một góc hẻo lánh, biểu tình bỗng nhiên ngơ ngẩn, nàng ta xoa xoa đôi mắt sau đó vội vàng kéo nữ tử đáng yêu bên cạnh.

Nữ tử kia đang nhỏ giọng trò chuyện với người khác, nghe vậy nghi ngờ quay đầu lại, hỏi:

- Có chuyện gì thế?

- Tiểu thư, ngươi mau nhìn bên kia!

Thiếu nữ chỉ vào một góc trong điện.

Nữ tử dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn theo, khi nhìn thấy một bóng người nào đó, sắc mặt nàng ta đột nhiên biến đổi:

- Là hắn!

Thấy nàng ta có dị trạng, một nữ tử hơi lớn tuổi ngồi đối diện cũng kinh ngạc nhìn theo hướng đó, nói:

- Sao vậy Tố Tố, chẳng lẽ ngươi nhận thức Lý Bá Tước và Lý Hiên thế tử?

- Lý Bá Tước?

Nữ tử kia nghe vậy khẽ giật mình, hình như không nghĩ tới người kia lại chính là người hiện tại nổi danh nhất kinh đô, Lý Dịch Lý Bá Tước.

- Đúng vậy, vị ngồi bên trái kia chính là đại danh đỉnh đỉnh Lý Bá Tước.

Người nữ tử lớn tuổi giải thích.

Nữ tử kia ánh mắt hơi di chuyển, hỏi:

- Vậy người ngồi bên cạnh Lý Bá Tước là….

- Người đó là Ninh Vương thế tử, Lý Hiên, cũng là viện trưởng Viện khoa học sắp mở.

- Ninh Vương thế tử, Lý Hiên….

Nữ tử nghiến chặt hàm răng, gian nan phun ra mấy chữ.





Lý Hiên hơi kinh ngạc quay đầu lại liếc mắt một cái nhưng không có phát hiện cái gì bất thường, hắn lắc đầu, nói:

- Ta lười đi quản Viện khoa học bên kia, đến lúc đó giao cho người phía dưới, ngươi nhớ lưu cho ta một vị trí trong Viện toán học, ta cảm thấy nếu muốn phát triển khoa học thì trước hết nên học toán cho tốt……À, dù sao ngươi cũng ở trong nhà lười biếng cả ngày, Viện toán học đã có Tiểu Hàn, nếu không, ngươi giúp ta quản Viện khoa học đi?

Lý Dịch không thèm để ý tới tên mắc chứng vọng tưởng này, Lý Minh Châu đang trò chuyện với mọi người bên kia, chờ nàng ta vội xong thì hắn tiến tới chào hỏi một cái rồi đi về thôi. Lúc đi tới đây hắn còn đang hầm canh ở nhà.

Bên kia, loli ngạo kiều lén lút đi tới nơi chất quà, nhỏ giọng thầm thì:

- Ta muốn xem thử, rốt cuộc hắn mang lễ vật gì cho hoàng tỷ.

Nàng bưng cái hộp kia lên, cởi dải lụa ruy băng ra rồi cẩn thận từng li từng tí mở nắp hộp.

Ngay sau đó, một tia sáng lóe lên trên mặt nàng.

Biểu tình trên khuôn mặt nhỏ nhắn của loli ngạo kiều cứng đờ, nàng há hốc mồm, hộp quà từ trong tay rơi xuống, ngã trên mặt đất.

Một bàn tay trắng nõn vươn ra từ bên cạnh, nâng hộp quà kia lên, Lý Minh Châu vỗ vỗ đầu của loli ngạo kiều, nói:

- Cẩn thận một chút.

Nàng lấy pho tượng lưu ly kia ra khỏi hộp, nhìn thấy gương mặt quen thuộc trên pho tượng thì giật mình một chút, sau đó trên mặt cũng hiện ra vẻ không tin được.

Đến nỗi mấy vị nữ tử xung quanh, họ sớm đã che miệng kinh hô, ánh mắt siết chặt nhìn chằm chằm vào pho tượng kia, khiếp sợ cực kỳ.

- Ực….

Lý Hiên vừa mới đi qua nhìn thấy vậy cũng nuốt một ngụm nước bọt xuống, hắn quay đầu lại, ánh mắt sáng ngời nhìn Lý Dịch.

Lý Dịch suy nghĩ một chút, cầm lấy hộp quà từ trong tay trưởng công chúa, buộc nơ lại lần nữa, sau đó cầm hai tay đưa cho nàng ta.

- Sinh nhật vui vẻ!



...

- Tiên sinh, ta cũng muốn!

Loli ngạo kiều ôm chân Lý Dịch không buông.

Lý Dịch không còn cách nào khác, đành lấy từ trong ngực ra hai chuỗi vòng tay với hai màu khác nhau, một chuỗi cho nàng, một chuỗi đeo vào tay Vĩnh Ninh, nhưng mà cổ tay Vĩnh Ninh quá nhỏ, vòng tay đeo vào hơi rộng.

Hạt châu để làm vòng tay rất nhỏ, một chuỗi vòng tay có mấy chục viên, dưới ánh mặt trời sặc sỡ loá mắt, vô cùng hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Loli ngạo kiều đắc ý giơ cổ tay mình lên cao, ánh sáng mặt trời xuyên thấu qua, lưu lại trên mặt đất lưu quang đong đưa.

Ngay lập tức, Lý Dịch bỗng nhiên cảm giác được bầu không khí xung quanh hơi không thích hợp.

Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy ánh mắt các nữ tử sau lưng mình đang nhìn chằm chằm vào pho tượng trên tay trưởng công chúa và vòng tay trên cổ tay loli ngạo kiều, cuối cùng dời ánh mắt trên người hắn, hô hấp cũng trở nên nặng nề..….


Bạn cần đăng nhập để bình luận