Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 872: Lang Tâm Cẩu Phế



Chương 872: Lang Tâm Cẩu Phế





----------------------

[ Trích lời tác giả: Ngại quá, hài tử mới hai tháng còn chưa biết bò, tác giả còn chưa kết hôn, càng chưa chăm qua hài tử, vấn đề này, xin mọi người hãy xem nhẹ, cám ơn…]

Tiểu nữ hài ngẩng đầu nhìn người tuổi trẻ, chớp chớp đôi mắt to ngập nước, rụt rè nói.

- Phụ thân

Sĩ tử áo bào xanh đang nói nước miếng văng tung tóe, trong nội tâm đã nghĩ đến, sau chuyện lần này, sợ rằng sẽ có cơ hội nhập sĩ làm quan, bị một màn bỗng nhiên xuất hiện trước mắt làm mộng mị, thu hồi tâm thần, thấy phụ nhân quần áo tả tơi đang dắt lấy ống tay áo của mình, lập tức chán ghét phất phất tay, cả giận nói.

- Ngươi nhận lầm người rồi, ai là tướng công của ngươi chứ!

Phụ nhân kia đẩy mấy sợi tóc lộn xộn trên trán ra, vội nói.

- Tướng công, ngươi không biết ta sao, ta, ta là Yểu Nương đây…

Sĩ tử trẻ tuổi biến sắc, thật chẳng lẽ lúc hắn cầu học đã chọc tới một hồi phong lưu ngắn hạn?

Nhưng hắn làm sao cũng nghĩ không ra, vị gọi Yểu Nương trước mắt là ai, lúc nào trở thành vợ mình rồi, hắn bây giờ đã có gia đình, nhà nương tử ở Kinh Đô có chút quyền thế, toàn bộ sinh hoạt ngày thường đều nhờ cha vợ tiếp tế, xem như có thật, lúc này cũng không thể thừa nhận, bỗng nhiên vẫy vẫy ống tay áo, lớn tiếng nói.

- Ta không biết ngươi, ngươi nhất định nhận lầm người.

Phụ nhân kia ngơ ngác đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn hắn, vẻ kích động trên mặt dần dần biến mất, sắc mặt dần biến thành trắng bệch.

- Vì tìm ngươi, ta mang theo Tiểu Mãn, bôn ba một năm trên đường, thật vất vả đến Kinh Đô, Tiểu Mãn lại mắc bệnh nặng, nếu không phải có người tốt cứu giúp, đã sớm, đã sớm…

Tiếng nàng thê lương nói.

- Ta biết, ngươi, ngươi đã có gia đình ở Kinh Đô, ta, ta sẽ không quấy rầy ngươi nữa, một mình ta sẽ nuôi Tiểu Mãn trưởng thành..

Tiểu cô nương ngẩng đầu nhìn sĩ tử tuổi trẻ, trong mắt to chứa đầy nước mắt.

- Nương, phụ thân không cần chúng ta sao…

Phụ nhân lau đi nước mắt giúp nàng, nói.

- Tiểu Mãn à, là nương nhận lầm người, chúng ta đi thôi, nương mang con đi tìm phụ thân thật sự của con nghe…

Nói xong liền nắm tiểu cô nương tay, cũng không quay đầu lại rời đi.

Trong tửu lâu, sĩ tử tuổi trẻ kinh ngạc đứng tại chỗ, nhìn thấy ánh mắt mọi người xung quanh nhìn mình dần dần thay đổi thành chán ghét, há hốc mồm, cuối cùng vẫn không nói được cái gì, xám xịt rời đi.

- Nhìn hắn lớn lên dạng chó hình người, nghĩ không ra lại là một tên lang tâm cẩu phế như thế.

- Rõ ràng là Trần Thế Mỹ trong vở kịch hiện thân ngoài đời thật, ta còn tưởng rằng cố sự kia chỉ có trong vở kịch, không nghĩ tới a. không nghĩ tới…

- Bỏ rơi vợ con, uổng cho hắn là một người đọc sách, hắn cũng xứng ba chữ Người Đọc Sách này?

- Miệng đầy "Sách thánh hiền", chẳng lẽ Thánh Hiền dạy hắn những thứ này sao!

- Nữ tử kia thật đáng thương, những lời nàng vừa mới nói kia rõ ràng trong lòng đã tuyệt vọng, ngược lại thật đáng thương cho một mẹ một con bọn họ…

Sau khi sĩ tử áo bào xanh rời đi, mọi người trong tửu lâu bắt đầu lòng đầy căm phẫn, tức miệng mắng to.

Trong lòng bọn họ, nói tới người đọc sách vẫn còn có chút trọng lượng, những người này đọc sách thánh hiền, giảng đạo lý to lớn, nhưng một tên mặt người dạ thú, những việc như vứt bỏ vợ, vứt bỏ con gái cũng có thể làm được, có thể nói ra đạo lý gì hay ho?

Một người bên trong số đông lắc đầu, lên tiếng.

- Công chúa điện hạ chưa bao giờ để ý tới những lời nói xấu này, trong lòng điện hạ chỉ lo nghĩ đến bách tính Cảnh Quốc ta, những ngày gần đây, phổ biến bao nhiêu luật mới, để bao nhiêu người có thể có cơm ăn, lại để cho bao nhiêu người có thể đi học, cũng không nghĩ một chút, thê tử bọn họ, hài tử bọn họ chịu ơn của công chúa điện hạ lớn bao nhiêu, những người này thế mà lật lọng nói xấu nàng, lang tâm cẩu phế, lang tâm cẩu phế a…

Lại có một người không cam lòng nói.

- Nếu như đây chính là tai tinh, ta ngược lại thật hy vọng, Cảnh Quốc có nhiều thêm mấy tai tinh như thế này…

Trong tửu lâu, trên mặt không ít người lộ ra vẻ xấu hổ, vừa rồi nghe người lang tâm cẩu phế kia nói năng hùng hồn lý lẽ, bọn họ kém chút đã tin, trong bọn họ, có bao nhiêu người nhờ điện hạ mà được lợi, tri ân không báo, ngược lại giúp đỡ một số cuồng đồ có dụng ý khó dò vu khống nàng, đây là vong ân phụ nghĩa…

"Phi!"

Lão Phương phun ra một ngụm xương gà, mắng.

- Cặn bã!

Sau đó trên mặt lại hiện ra vẻ nghi hoặc, hỏi.

- Cô gia, người có cảm thấy phụ nhân vừa rồi có chút quen mắt hay không?

- Không quá quen…

Lý Dịch gật gật đầu, đứng dậy nói

- Đi thôi, đi chỗ khác nhìn một chút.

Trước cửa một trà lâu, tiểu nhị ngăn ba người Lý Dịch lại, vừa cười vừa nói.

- Khách quan, nơi này hôm nay đã bị người bao hết …

Tiện tay tiếp nhận một thỏi bạc lão Phương ném qua, nụ cười trên mặt lập tức rực rỡ.

- Ba vị khách quan, mời vào trong…

Bóng người trong trà lâu không ít, phần lớn là người trẻ tuổi mặt trang phục thư sinh, hình như đang tổ chức loại hình hoạt động như hội thơ hội từ gì đó, có người nâng bút viết, có người bình luận.

- Thiên tử hiện tại không khỏe, Đông Cung không công bố cho ai, nữ tử chấp chính đương triều, cương thường đã loạn, Thiên Tượng cảnh báo, triều đình không quan tâm, thật sự không biết con đường phía trước của Cảnh Quốc ta đến cùng ở phương nào…

Trong trà lâu có người nhíu mày, hôm nay mọi người lấy văn kết bạn, tuy nói tâm người trẻ tuổi lo cho việc lớn, tập hợp một chỗ, miễn không được việc nghị luận quốc sự, nhưng chuyện Huỳnh Hoặc Thủ Tâm đã có kết luận, Tư Thiên Giám phát ra ngôn từ bất kính đối với công chúa điện hạ, ý đồ làm loạn triều cương đã tự nhận lỗi từ quan, cơ hồ tất cả quan viên trong triều đều tận mắt nhìn thấy Huỳnh Hoặc, vị tài tử họ Uông lúc này còn nói ra những lời như thế, đến cùng có mục đích gì?

- Người đọc sách chúng ta…

Vị tài tử họ Uông kia chỉ vừa nói được mấy chữ đã bị loạt thanh âm cắt ngang.

Một nữ nhân trang điểm dày đặc, dáng người cồng kềnh từ bên ngoài xông tới, đằng sau còn có mấy vị nam tử to con đi theo, mắng to.

- Người đọc sách chó má, người đọc sách các ngươi chơi gái cũng không cần trả tiền sao?

Tài tử họ Uông biến sắc, lập tức bước nhanh đi lên trước, nhỏ giọng nói.

- Không phải nói, qua hai ngày…

"Phi!"

Tú bà kia bỗng nhiên phất phất tay, cả giận nói.

- Chơi kỹ nữ trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, chúng ta mở cửa làm ăn cũng không dễ dàng, nếu ngươi hôm nay không trả tiền, ta sẽ kéo ngươi đi gặp quan!

Tài tử họ Uông cũng không lo được tình cảnh giờ phút này, vội vàng thấp giọng nói.

- Hai ngày, chỉ hai ngày nữa thôi…

- Không có tiền đúng không?

Tú bà liếc nhìn hắn một cái, phất phất tay, ra lệnh.

- Bắt hắn gặp đi quan!

Phía sau hắn mấy tên nam tử to con nhất thời cùng nhau tiến lên.

Tài tử họ Uông rất nhanh bị mang đi, đám người lưu lại trong trà lâu đưa mắt nhìn nhau.

Tài tử từ xưa phong lưu, dạo chơi thanh lâu, không phải vấn đề lớn gì, thậm chí có thể được xưng một việc rất trang nhã, nhưng đi dạo thanh lâu không trả tiền, cũng có chút quá phận…

Loại người phẩm đức không có này… Chậc chậc, khinh thường làm bạn…

Lý Dịch nhấp một ngụm trà, Thôi gia chơi trò hề này, bị lộ rất rõ ràng, cũng quá ngay thẳng, thật sự không có một chút hàm lượng kỹ thuật, nhưng muốn nói hiệu dụng, nếu như không có lực lượng các Câu Lan tham gia vào, ngược lại thật sẽ xuất hiện một chút phiền toái.

Những người đọc sách cho tới nay đều là công cụ hữu dụng dễ kích động quần thể, sức ảnh hưởng không thể khinh thường.

May mắn, vị Trử Thái Phó kia lần này cũng không có cùng Thôi gia thông đồng làm bậy, nếu không, sự việc sợ rằng sẽ phải trở nên khó giải quyết hơn nhiều.

Đi ra khỏi quán trà, thời điểm đang muốn đi Câu Lan, lần nữa nhìn thấy sĩ tử trẻ tuổi vừa rồi gặp được trong tửu lâu.

Hắn ngồi liệt trước cửa phủ cao lớn, khóc lóc đau khổ nói.

- Nương tử, nàng hãy tin tưởng ta, ta thật sự không biết các nàng, đây là vu hãm, đây là vu hãm!

Nha hoàn ném một bao quần áo từ bên trong ra, chán ghét nói.

- Tiểu thư nói, ngươi có thể lăn, lăn đến bao xa thì nên lăn bấy xa, nếu lần sau còn nhìn thấy ngươi trong Kinh Đô, gọi người cắt ngang chân ngươi!

Nói xong, cửa phủ "Phanh" một tiếng đóng lại.

- Đáng đời!

Lão Phương hung hăng phun một ngụm nước bọt cho người trẻ tuổi đang thất hồn lạc phách kia.

- Trượng nghĩa mỗi đa đồ cẩu bối, phụ tâm tổng thị thư nhân…

Lý Dịch lắc đầu, cảm thán một câu, rất nhanh đi đến một Câu Lan nào đó.

Một tiểu cô nương đang cắn mứt quả từ bên trong chạy ra, cao hứng hô.

- Đại ca ca, huynh tới rồi!

Lý Dịch sờ sờ đầu nàng, cười nói.

- Tiểu Mãn, hôm nay có nghe lời Nhược Khanh tỷ tỷ hay không?

Tiểu cô nương mãnh liệt gật đầu.

- Tiểu Mãn vẫn luôn rất nghe lời, hôm qua còn lên đài biểu diễn một đoạn đây….



Bạn cần đăng nhập để bình luận