Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1088: Tự Mình Làm Hoàng Đế



Chương 1088: Tự Mình Làm Hoàng Đế

Chương 1088: Tự Mình Làm Hoàng Đế



Bước chân của Dương Liễu Thanh dừng lại, nhưng lại không quay đầu.

- Mấy người các ngươi như vậy cũng chỉ đi nội mạng thôi.

Lý Dịch lắc đầu, nói:

- Không phải tạo phản à? Tưởng chuyện gì lớn chứ, sự bá giúp ngươi.

Thân thể Dương Liễu Thanh khẽ run. Mấy năm nay, chỉ có lúc cha và huynh trưởng bị giết, mẫu thân tự sát mà chết và khi gặp lại sư phụ

nàng mới chỉ rơi nước mắt Có hai lần.

Khi nàng mang theo Dương Phủ, bị triều đình truy sát, một đường đào vong cũng không khóc, bản thân bị trọng thương, từ trong núi xương biển máu giết ra cũng không khóc, bị triều đình đánh tan, binh bại như núi đổ cũng không có khóc.

Nhưng bây giờ lại chỉ vì một câu nói của Lý Dịch trong nháy mắt lệ đã rơi đầy mặt.

Nàng giơ tay lên quẹt quẹt nước mắt, lúc quay đầu trên mặt đã là nụ cười tươi sáng nhưng lại như có chút miễn cưỡng, nàng lắc đầu, nói.

- Ý tốt của sự bá ta xin nhận. Nhưng đây là việc nhà của sư điệt, sự bá đừng nên nhúng tay vào.

Lý Dịch nhìn nàng, hỏi.

- Ngươi có biết môn quy thứ nhất của môn phái chúng ta là gì không?

Dương Liễu Thanh lắc đầu, thấp giọng nói:

- Chúng ta không có môn phái càng không có môn quy.

- Bây giờ thì có rồi.

Lý Dịch nhìn nàng, nói tiếp:

- Môn quy đầu tiên trong môn phái chúng ta chính là nghe lời.

- Sư bát

Lý Dịch vỗ đầu nàng nhè nhẹ giống như là vỗ Lý Đoan:

- Ngoan, nghe lời nào.

- Sự bá!

- Còn không nghe lời, xử lý theo môn quy!

Nàng nhìn biểu lộ nghiêm nghị của Lý Dịch, há miệng một cái nhưng cũng không nói một lời nào.

Chỉ là... Trong mắt nàng Cố nén không cho nước mắt rơi xuống lại không kiềm chế được mà rớt xuống, trượt lên má nàng.

Mới đầu chỉ là một giọt hai giọt, sau đó thì chảy thành một đường trên má.

Nàng ngồi chồm hổm trên mặt đất, ôm đầu gối. Mặc dù cố gắng kiềm chế nhưng vẫn không nhịn được khóc ra thành tiếng.

Lý Dịch sợ nhất thấy mấy cô nương khóc. Khi Túy Mặc khác, hắn còn có thể ôm nàng dịu dàng an ủi. Nhưng mà người đang khóc trước mặt hắn lại là sư điệt. Lúc Dương Liễu Thanh khóc, hắn.... Tay hắn quả thật không biết nên để ở đâu.

Lúc này lại nghe âm thanh Liễu nhị tiểu thư đá cửa phòng bước vào, nàng đứng ngay cửa thì thấy Dương Liễu Thanh ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc thút tha thút thít. Lúc ánh mắt nàng hướng về hắn, cả người hắn không biết nên làm như thế nào.

Dương Liễu Thanh khóc một hồi lâu mới dừng lại, đứng thẳng người, sắc mặt đỏ ửng lên.

Lý Dịch nghĩ đến lời nói vừa rồi của nàng, hiếu kỳ hỏi:

- Ngươi mới vừa nói cái gì? Sư phụ ngươi với ta làm sao?

Liễu nhị tiểu thư lườm hắn một cái, lại trùng Dương Liễu Thanh bằng một mắt, kéo nàng rời đi.

Lý Dịch có chút không rõ, cũng không phải hắn làm cho đồ đệ bảo bối của nàng khóc. Giúp cũng không được, không giúp cũng không xong. Mấy người bọn họ đều không phải là người mà!

Là con gái thì đa sầu đa cảm khóc một chút rất bình thường, khóc một lần cũng không có gì mất mặt. Huống chi trước mặt có hắn với Như Nghi.

Nhưng Vương lão đầu mà mất mặt thì lại là chuyện lớn.

Lúc trước bởi vì không muốn gặp nên đã tránh trong xe ngựa chờ người ta rời đi. Kết quả bây giờ lại không đi nữa, hắn chỉ còn cách bước từ trên xe ngựa xuống, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người mang khuôn mặt xám xịt đi tới.

Chỉ cần là nha hoàn của Lý gia thì đều biết lão đầu từ bên người Dương cô nương kia thích nhất nói xấu sau lưng người khác, tuổi đã cao lại còn không đứng đắn.

Vương lão đầu đã thay thế Dương Phủ trở thành nhân vật hô mưa gọi gió trong lòng mọi người.

Vài ngày trước, Dương Phủ đã được đưa lên núi, hắn sẽ phải sống một thời gian dài trên ngọn núi nào đó của vùng đất hỗn loạn.

Trần Thanh đã tự mình dẫn người đi đến Võ Quốc, thả Tĩnh Vương con trai của Tiên Đế ra rồi lại đột nhập vào phái Võ Hoàng ám sát người, tin tức được tuông ra là bất hạnh chết sớm.

Cái này vừa vặn xác minh một câu châm ngôn.

Có vài người còn sống, nhưng hắn đã chết.

Từ xưa đến nay, tạo phản vốn không phải một chuyện đơn giản. Tạo phản cũng phải để ý đến những điều cơ bản cũng như giá trị quan trọng của nó.

Lúc nói thì thấy Lý Dịch có vẻ hời hợt nhưng khi bắt tay vô làm việc này mới thấy mỗi khi đi một bước đều thấy hắn vô cùng thận trọng.

Cũng may hắn có một động tư liệu hữu dụng lớn có thể tham khảo, cũng có vô số kinh nghiệm lịch sử có thể xem thử, thậm chí còn không phải làm riêng cho bọn họ một cái. Từ cổ chí kim, nội ngoại tạo phản đã trở thành thói quen ngàn năm vạn năm, luôn có một cái phù hợp với nhóm của nàng.

Huống chi, nàng cũng không phải tạo phản, nàng là người mang dòng máu Võ quốc chính thống, việc cần làm là bình định lập lại trật tự thôi.

Thậm chí, SO với Minh Châu, nàng còn có phần dễ hơn nếu muốn leo lên cái vị trí chí cao vô thượng kia.

Thân phận chân chính của Minh Châu là quận chúa, trên ý nghĩa thì nàng đã là trưởng Công chúa chân chính của Võ Quốc. Nàng ở Võ quốc đã có tiếng nói khá tốt trong dân gian, căn cứ theo lời Vương lão đầu nói thì trong triều bọn họ cũng có một số thuốc hạ tiền triều vô cùng trung thành.

Trước khi bắt đầu đi vào chính sự Lý Dịch muốn biết rõ những điều này.

Lần này, hắn không có ý định sử dụng quá nhiều lực lượng. Đám người Vương Uy chỉ cần để ý kỹ vùng đất hỗn loạn là được. Trừ số rất ít cao thủ của Liễu Minh ra thì hầu hết đã dời vào Võ Quốc. Lực lượng của bọn họ... Cho tới bây giờ bọn họ không phải dựa vào lực lượng mà đánh thắng, cũng không phải dựa vào chỗ dựa lớn nhất của Dương Liễu Thanh.

Kinh nghiệm lịch sử nói cho hắn biết, quân địch càng hung tàn, hoàn cảnh càng gian khổ thì càng phải dùng lực lượng của quần chúng nhân dân.

- Sư bá!

Một bóng người từ phía sau đi tới, ngồi bên cạnh hắn.

Dương Liễu Thanh trầm mặc một lát, nói khẽ.

- Sư bá, ta... Ta không muốn báo thù.

Lý Dịch quay đầu nhìn nàng.

Nàng ngẫm lại, nói.

- Một khi bắt đầu thì sẽ chết rất nhiều người... Rất nhiều người vô tội

Lý Dịch biết trong lòng nàng vẫn không nghĩ tới liên lụy hắn và Như Ý, nhưng sự thực hắn cũng không có ý định để bị liên lụy. Trước mặt có mấy vạn, mấy chục vạn đại quân nên lực lượng của bọn họ cũng không thiếu nhiều lắm.

Lý Dịch nhìn nàng, hỏi ngược lại.

- Nếu như các ngươi không bắt đầu chẳng lẽ số người chết sẽ ít đi hay sao?

Dương Liễu Thanh cúi đầu không mở miệng.

Hiện tại ở Võ Quốc nhiều người nắm binh quyền đã bắt đầu nổi lên, triều đình và thế lực các phương, riêng thế lực các phương đang đứng ở giữa cũng sẽ có xung đột lẫn nhau. Người bị kẹp ở giữa chịu khổ là ngàn vạn dân chúng vô tội. Cục diện loạn lạc này nếu như không kết thúc sớm một ngày thì dân chúng sẽ phải chịu khổ thêm một ngày, người chết cũng sẽ nhiều lên.

Nàng lắc đầu, nói.

- Ta không thể liên lụy sư phụ với sự bá.

Lý Dịch nhìn nàng.

- Ta với sự phụ ngươi không thể nào giúp người giải quyết tất cả chướng ngại, mọi việc vẫn dựa vào chính bản thân ngươi

Trên mặt nàng không khống chế được hiện ra vẻ tươi cười. Cho dù thủ hạ chỉ có 500 binh tướng nhưng chỉ cần nàng biết sư phụ và sự bá ở ngay sau lưng nàng thì cũng đã cũng giống nắm giữ thiên quân vạn mã.

Dương Liễu Thanh gật đầu, trên mặt lộ ra một tia kiến nghị, nói.

- Đa tạ sư bá. Ta nhất định sẽ không để cho sự phụ và sự bá thất vọng.

Lý Dịch nhìn nàng, nói.

- Giải cứu bách tính Võ Quốc thoát khỏi khổ cực phải dựa vào người rồi.

Dương Liễu Thanh trầm ngâm một lát, đột nhiên hỏi.

- Sư bá, ta có thể hỏi người một chuyện không?

- Hỏi đi

Lý Dịch dựa vào ghế, hai tay đặt ở sau ót tùy ý mở miệng.

- Sư bá giống như... Rất hi vọng chúng ta bắt đầu tạo phản...

- Có sao?

- Sau cái ngày Vương thừa tướng đi tìm sự bá ta đã cảm giác được. Nhưng trước tiên ta chắc chắn sư bá không nghĩ đến việc giúp ta báo thù.

- Cứ coi như ảo giác đi.

Lý Dịch bắt gặp ánh mắt nàng nhìn mình. Nhìn sơ qua một chút rồi lấy cái gối đặt lên chân cùng Vĩnh Ninh ngồi trên xích đu với Thọ Ninh, ngẫm lại nói:

- Nếu không phải Võ Hoàng giết cha soán vị, các ngươi sẽ không chạy trốn tới Thục Châu. Nếu như các ngươi không chạy trốn tới Thục Châu, hắn cũng sẽ không phải người truy giết các ngươi. Hắn không phải người truy giết các ngươi, Thọ Ninh sẽ không động thủ với tên sát thủ kia. Nếu như Thọ Ninh không động thủ với tên sát thủ kia thì chân nàng sẽ không bị thương

Dương Liễu Thanh nhìn hắn, trên mặt hiện ra một tia nghi hoặc.

- Cho nên, quay lại ngọn nguồn mà nói thì nếu không phải Võ Hoàng giết cha soán vị, chân Thọ Ninh sẽ không bị thương

Lý Dịch nhìn Thọ Ninh cách đó không xa, giải thích.

- Nàng ấy là đệ tử của ta. Không giúp nàng báo cái mối thù trẹo chân, ta nuốt không được cục tức này.

Hắn lại nhìn về phía Dương Liễu Thanh, nói tiếp.

- Cho nên, người phải cố gắng kết thúc cục diện Võ quốc phân tranh này, giành giang sơn từ trong tay đám nghịch tặc kia về. Dương Phủ là một tên “bùn nhão không đắp được tường" vậy nên người phải tự mình làm hoàng đế, quản lý Võ Quốc thật tốt, trả lại cho lê dân bách tính một thời đại thái bình thịnh thế.

Dương Liễu Thanh còn không nghĩ rõ ràng vì cái gì mà Thọ Ninh trẹo chân liên quan đến chuyện nàng muốn tạo phản nên biểu hiện trên

mặt càng thêm nghi hoặc.

- Những thứ này đều không quan trọng.

Lý Dịch khoát tay, nói:

- Nói chung người phải nhớ kỹ, cướp giang sơn của phụ thân người về, tự mình làm Hoàng Đế.

Bạn cần đăng nhập để bình luận