Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1123: Đợi Người Rất Lâu Rất Lâu



Chương 1123: Đợi Người Rất Lâu Rất Lâu

Chương 1123: Đợi Người Rất Lâu Rất Lâu



- Cô gia...

Tay nhỏ bị một bàn tay lớn nắm chặt, thân thể Tiểu Hoàn không khỏi run lên, sau đó xoay người, si ngốc nhìn hắn.

Trước kia, lúc ở Liễu Diệp trại, họ lên núi hái rau dại, bắt con thỏ, bắt gà rừng, xuống núi nàng đi không được nữa thì cô gia sẽ cõng nàng, nàng nghe hắn kể chuyện xưa mà ngủ gật, cô gia sẽ ôm nàng trở về phòng ngủ, CÔ gia đã cực kỳ lâu không nắm tay nàng.

Lý Dịch nhìn tay nàng, nguyên bản ngón tay tinh tế trắng nõn đã có những vết cắt, móng tay bóng loáng, cũng có thật nhiều nho nhỏ bị sướt.

Lý Dịch dùng hai tay nắm tay nàng nói khẽ.

- Sao ngươi lại ngốc như vậy.

Ánh mắt của nàng lại cong lên, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền, nhỏ giọng nói:

- Cô gia, Tiểu Hoàn không ngốc, Tiểu Hoàn nguyện ý.

Lý Dịch kéo nàng qua, để cho nàng ngồi trên chân của mình, hắn ôm nàng vào lòng, nói khẽ.

- Đều do Cô gia không tốt.

Trên mặt Tiểu Hoàn hiện ra một chút kinh hoàng, vội vàng nói:

- Cô gia đối với Tiểu Hoàn là tốt nhất.

Nghe thế Lý Dịch cũng cảm thấy mình không phải thứ tốt đẹp gì, trong khoảng thời gian này lại coi nhẹ nàng, đến lúc này nàng còn đang bảo vệ cho hắn, còn nói mình không ngốc, Lý Dịch nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nàng nói tiếp.

- Đi, Cô gia nấu mì trường thọ cho ngươi ăn.

Tiểu Hoàn nghe thế đôi mắt long lanh to tròn bỗng nhiên hiện lên một tia sáng, sau đó thì cái mũi chua chua nói.

- Cô gia còn nhớ...

- Đi thôi.

Lý Dịch kéo cánh tay nàng, sau đó cả hai đi về phòng bếp.

Cực kỳ lâu trước kia, bốn người nhà Liễu Diệp trại, hắn còn không phải Bá Tước, cũng đã không phải Hầu Tước, không phải Kim Tử Quang Lộc Đại Phu, cũng không phải Cảnh Vương nữa, khi đó mỗi ngày đều làm việc, cũng đơn giản chỉ là dạy học một chút, làm một chút Cơm, trêu chọc tiểu nha hoàn.

| Khi đó hắn và Như Nghi còn chưa quen thuộc như vậy, với Như Ý cũng không có quen thuộc như vậy, mỗi ngày có thể nói chuyện với

một người cũng chỉ có Tiểu Hoàn.

Nàng sẽ cùng đám hùng hài tử kia ở cùng một chỗ, lại ở trong học đường nghe hắn giảng chuyện xưa đánh Bạch Cốt Tinh, sau khi đã tan học sẽ giúp hắn rửa rau thái thịt, dù cái gì cũng không thể làm, cũng sẽ lúc ẩn lúc hiện, nghe hắn giảng những chuyện ly kỳ cổ quái.

Mì trường thọ có cách làm rất đơn giản, mì sợi, rau xanh, trứng gà, Tiểu Hoàn có thể làm chỉ là nhóm lửa, nàng thích nhất làm việc gì là nhóm lửa.

Nàng ngồi ở bên cạnh lò, thăm dò nhìn rồi nói.

- Cô gia, thả một quả trứng gà là đủ rồi, ta ăn không hết hai cái.

- Mì trường thọ nào có đạo lí chỉ thả một quả trứng gà Cơ chứ, phải thả hai cái, một cái không thể nhiều, một cái cũng không thể thiếu.

| Lý Dịch không quay đầu lại mà chỉ tiếp tục làm việc.

Tiểu nha hoàn nghe thế trên gương mặt xinh đẹp hiện ra một biểu cảm thấy hứng thú rồi hỏi.

- Cô gia, tại sao lại vậy?

Lý Dịch giải thích nói:

- Đây là điều cần coi trọng, hai cái trứng gà, đại biểu chuyện tốt thành đôi.

Tiểu nha hoàn nghe thế trong mắt lại bắt đầu hiện ra ánh sáng sùng bái khen ngợi.

- Cô gia biết được thật nhiều điều.

Tiểu Hoàn đối với hắn thường ngày bày ra sự sùng bái, hẳn là từ Liễu Diệp trại, mỗi ngày theo hắn nghe được chuyện ly kỳ cổ quái đã bắt đầu từ từ tích lũy.

Thời gian giống như quay lại trở về sáu, bảy năm trước, đó là một nhà bếp đơn sơ nhỏ hẹp, Lý Dịch hiện đang hồi tưởng lại lúc hắn mới tới cái thế giới này đã bàng hoàng và mê mang, đại khái là ở một chỗ nho nhỏ, có một tiểu nha hoàn líu ríu cùng đột nhiên hét lên, chậm rãi biến mất hầu như không còn một chút gì nữa.

Ngày hôm nay, ánh trăng coi như rất sáng ngời, trong sân cũng treo rất nhiều đèn lồng, cũng sẽ không lộ ra được bao nhiêu tối tăm.

Lý Dịch và Tiểu Hoàn ngồi trong sân, trước mặt nàng có một cái bát nhỏ bên trong mì trường thọ còn bốc hơi nóng.

Tiểu Hoàn cầm lấy đũa, ngẫm lại rồi lại buông xuống, nhanh chóng chạy vào nhà bếp, một lần nữa cầm một cái bát đi tới.

Thấy nàng muốn chia mì trong chén ra, Lý Dịch vội vàng ngăn lại:

- Mì trường thọ không thể chia, chia thì không trường thọ.

Tiểu Hoàn lắc đầu, nói.

- Tiểu Hoàn một người sống lâu cũng không thú vị, Tiểu Hoàn muốn sống lâu cùng cô gia.

Mỗi khi Tiểu Hoàn đã quyết định chuyện gì thì Lý Dịch cũng không khuyên nổi.

Hắn không kiên trì nữa, Tiểu Hoàn phân một nửa đưa cho hắn, lại phân cho hắn một cái trứng chần nước sôi.

Một tô mì vốn đã không nhiều, đối với Lý Dịch mà nói, cũng chỉ là hai ba ngụm, nàng lại ăn rất chậm, mỗi một miếng đều tinh tế nhấm

nuốt.

Trên mặt Lý Dịch tươi cười hỏi.

- Mùi vị thế nào?

Nàng gật đầu, nói:

- Chỉ cần cô gia nấu thì món gì cũng ngon.

Cũng chỉ có Tiểu Hoàn cảm thấy như vậy, một bát mì trường thọ phổ thông, hắn có thể nấu ra hoa gì, có lẽ so với Như Ý hiện tại còn hơi không bằng.

Ва!

Lý Dịch nhìn thấy nàng ăn mì, trong đêm tối, trong bầu trời đêm bỗng nhiên xẹt qua một ánh lửa, sau đó nổ bể ra, đèn hoa rực rỡ, hóa thành trên trời chấm chấm đầy sao.

Tiểu Hoàn giật mình, buông xuống bát rồi quay đầu lại, sau khi giật mình một cái chớp mắt thì chỉ bầu trời xa xa rồi vui vẻ nói.

- Cô gia, Cô gia mau nhìn, Có người đang bắn pháo hoa!

Tiểu Hoàn thật vui vẻ, trong núi của Như Ý Thành, bởi vì lo lắng gây nên cháy rừng, cho dù dịp năm mới cũng đã cấm châm ngòi pháo hoa, đây ở chỗ này lần thứ nhất nàng nhìn thấy pháo hoa.

Theo tiếng thứ nhất nổ vang, từng đạo từng đạo hỏa quang bay thẳng lên bầu trời, chiếu sáng trọn cả Như Ý Thành giống như ban ngày.

Trong núi thả pháo hoa chắc chắn tồn tại tai hoạ ngầm, vì biểu diễn pháo hoa lần này, Lý Dịch đặc biệt thanh ra một vùng quảng trường.

Mấy năm này, Cảnh Quốc đã có tiến bộ rất lớn đối với việc nghiên cứu hoả dược, pháo hoa pháo cối, cũng bị chia ra nhiều loại nhiều

kiểu.

Theo góc độ của Lý Dịch nhìn lại, hỏa quang sáng trưng ở giữa, tiểu nha hoàn vào đám khói trong chỗ lửa chỗ kia, lấp lóe khói lửa, chiếu rọi khuôn mặt nàng càng thêm kiều diễm.

Đây là lần thứ nhất Như Ý Thành bắn pháo hoa quy mô lớn, trong thành có vô số người từ trong nhà đi ra, đi vào trong sân, trên đường, nhìn bầu trời đêm nơi xa, sau khi ngắn ngủi ngây người bắt đầu reo hò, hò hét.

Toàn bộ Như Ý Thành, đều trong thời khắc này thay đổi trở nên sôi trào lên.

Pháo hoa trọn vẹn tiếp tục trong một khắc đồng hồ, mới dần dần dập tắt, trên bầu trời đêm, chỉ để lại bốn chữ “Phúc Thọ Khang Ninh”, thật lâu không rời.

Tiểu Hoàn nhìn qua bốn chữ kia, khá lâu mới lấy lại tinh thần, nhìn Lý Dịch, Con mắt ướt át, miệng mở to nói.

- Cô gia.

| Lý Dịch đi qua, giúp nàng lau nước mắt trên mặt, cười nói:

- Đừng khóc, tất cả mọi người đều chờ ngươi đấy.

- Mọi người.

Như Nghi và Như Ý từ ngoài viện đi vào, Như Nghi ôm nàng một cái, sờ đầu nàng, nói.

- Tiểu Hoàn của chúng ta cuối cùng đã lớn rồi.

Liễu nhị tiểu thư đưa nàng một thanh kiếm, là đặc chế riêng cho nàng, mặt trên còn có tên của nàng.

Người Lý gia tập võ, Tiểu Hoàn cũng không ngoại lệ, có nhiều cao thủ dạy bảo như vậy, đừng nhìn nàng xem rất yếu đuối, như loại công phu mèo ba chân kia của Lý Hiên, nàng có thể treo ngược lên đánh.

Tiểu Thúy và Tiểu Châu cũng đưa tới lễ vật, hiện tại ba người các nàng đã thân như tỷ muội, tự nhiên không thể nào thiếu được.

Thì ngay cả Lý Đoan cũng có lễ vật, đó là người gỗ hắn dùng tiểu đao gọt ra, tuy nhìn không ra đó là người nào nhưng là tâm ý của hắn.

Ngoại nhân nội thành của Như Ý Thành có lẽ không biết hai mươi mốt tháng ba là sinh nhật của ai, nhưng bọn hắn sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ ngày này.

Bởi vì sau đó hàng năm vào ngày hai mươi mốt tháng ba, Như Ý Thành đều sẽ có biểu diễn một trận thịnh đại pháo hoa, trong lúc vô hình trở thành truyền thống của Như Ý Thành.

Tối hôm đó, các nàng huyên náo trong phòng tới khuya, đợi sau khi Tiểu Châu Tiểu Thúy rời đi, Tiểu Hoàn đã gục xuống bàn ngủ.

Lý Dịch đi vào gian phòng, nhẹ nhàng ôm nàng đi, lúc đi đến bên giường, khi còn chưa buông nàng xuống, nhìn thấy lông mi tiểu nha

hoàn rung động nhè nhẹ một chút.

Lý Dịch không buông nàng xuống, cứ như vậy mà ôm nàng ngồi ở bên cạnh giường.

Hắn cúi đầu nhìn nàng, khá lâu mới tiến đến bên tai nàng, nhỏ giọng nói:

- Còn không tỉnh lại, ta sẽ đi.

Tiểu Hoàn nghe thế con mắt lập tức mở ra, sắc mặt xấu hổ đến đỏ bừng, nhỏ giọng nói.

- Cô gia.

Lý Dịch ôm chặt nàng, Tiểu Hoàn dùng giọng nói nhỏ hơn:

- Cô gia, có thể ở lại một lát cùng ta hay không.

Lý Dịch nhẹ nhàng hôn trên trán nàng một cái, nói khẽ.

- Ngày hôm nay không đi nữa.

Hắn phát giác thân thể nhỏ bé trong ngực đang run run.

Tiểu Hoàn ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt rất nhanh hiện ra một mảnh hơi nước.

Nàng ôm sát Lý Dịch, tựa đầu lên bả vai hắn, sau đó nức nở nói.

- Cô gia, Tiểu Hoàn, Tiểu Hoàn đợi người rất lâu rất lâu rồi.


Bạn cần đăng nhập để bình luận