Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 661: Hộ Pháp!




Chương 661: Hộ Pháp!

----------------------

- Ơ, sao tiểu ca lại không nói chuyện, ngươi là người câm?

Lý Dịch mở miệng nói một câu, dùng ngón trỏ chấm nước trà, viết lên trên bàn một hàng chữ.

- Đạo cô ở cách vách, một mình muội?

Liễu nhị tiểu thư gật đầu, sau đó chỉ mặt của hắn.

Lý Dịch hơi sững sốt, đôi mắt lần nữa trừng lớn.

- Thật sự chỉ có một mình ngươi?

Hắn làm một cái khẩu hình, Liễu nhị tiểu thư gật đầu, lại chỉ mặt hắn.

- Như Nghi…

Lý Dịch vừa mới viết lên mặt bàn hai chữ, Liễu nhị tiểu thư khẽ gật đầu, lại một lần nữa chỉ về phía mặt hắn.

Hiện tại quan trọng không phải mặt hắn, mà hai người làm sao chạy đi, Lý Dịch vẫy tay, đưa tay lên bên tai, chạm vào mép cái mặt nạ kia, đột nhiên kéo xuống.

- Xuýttt…

Hắn đau đến xuýt kêu thành tiếng, hai tay che mặt trở nên nóng rát trong nháy mắt, đau đến nỗi nước mắt đều sắp chảy ra.

- Thật xin lỗi, ta không biết ngươi là người câm…

Lý Dịch nước mắt rưng rưng, giọng nghẹn ngào, vô cùng hối hận nói.

- Xin lỗi, trước kia ta cũng có một bằng hữu bị câm, chỉ là hắn đã không còn nữa, trong lòng khó chịu, hơi sơ suất, xin lỗi…

- Yên tâm chờ ở đây, ta sẽ nghĩ cách.

Liễu nhị tiểu thư dùng nước trà viết lên trên bàn một hàng chữ xong, liếc hắn một cái thật sâu, xoay người rời đi.

Lý Dịch đứng lên, nói:

- Tiểu ca, a, tiểu ca ngươi đừng đi mà, ta không phải cố ý, ta không phải cố ý nói ngươi là người câm!

Nhìn lấy Liễu nhị tiểu thư đi ra ngoài, Lý Dịch đóng cửa lại, một lần nữa ngồi lại trước bàn.

Liễu nhị tiểu thư thế mà đuổi theo, đây đại khái là chuyện tốt nhất gặp được gần đây.

Tuy nhiên hai người cộng lại cũng không phải đối thủ của đạo cô này, nhưng trong lòng không khỏi an tâm hơn nhiều.

Đương nhiên, nếu như Nhị Thúc Công của hắn, lão nhân gia không lo lắng tay chân già yếu, cũng có thể cùng nhau tới nói, hiện tại hắn đã không phải ở chỗ này, mà ở phòng bên cạnh, làm cho đạo cô kia quỳ xuống đến hát chinh phục.

Sau mỗi lần tỉnh ngủ, hắn đều sẽ lặng yên trong lòng bày tỏ một ít sùng kính với Nhị Thúc Công.

Bật hack không đáng sợ, đáng sợ là cả một đời đều đang bật hack, hắn nhìn một đống bột phấn trên bàn, căn bản không tưởng tượng nổi, rốt cuộc bây giờ Nhị Thúc Công đã đến cảnh giới nào.

Nhà có một ông lão, như có một bảo bối, tính toán ra, lão nhân gia ông ta còn có mấy chục năm có thể ngủ, hiện tại ông đã rất khủng bố, qua mấy chục năm nữa…đến lúc đó có thể thật ngủ ra một cường giả phá vỡ hư không?

Lý Dịch cầm đũa lên, lúc này, đã không cảm thấy mấy món ăn trên bàn kia khó nuốt, chỉ chốc lát sau đã bị hắn ăn sạch.

Vừa buông đũa xuống không bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

- Tiểu ca, có phải đến dọn chén đĩa không?

Lý Dịch bước nhanh qua, mở cửa, nhìn thấy đạo cô kia đứng ở ngoài, lập tức đi vào trong phòng.

Đạo cô trung niên ngồi trên một cái ghế trong phòng, hỏi:

- Hai ngày này chứng thích ngủ không lặp lại?

Lý Dịch đóng cửa lại, đi tới nói:

- Ngồi xe ngựa lâu, sẽ dễ dàng mệt rã rời, hai ngày này tốt hơn nhiều rồi.

- Ngươi và Thục Vương vốn có thù oán, bản cung sớm có nghe nói.

Lý Dịch liên tục xua tay,

- Va chạm nhỏ, va chạm nhỏ.

- Có một điều ngươi nói rất đúng, những thứ Thục Vương phải chịu đựng, đúng là không giống những thứ một thái tử cần phải trải qua.

Đạo cô trung niên nhìn hắn nói:

- Nhưng cũng đừng quên hắn là con trai trưởng, coi như hắn cực kì tầm thường, sau lưng lại có Thôi gia, có rất nhiều đại tộc, có nhiều triều thần như vậy, về tình về lý, hoàng vị đều sẽ là của hắn.

- Ngươi cũng biết, thời gian của Cảnh Đế đã không còn nhiều, Thục Vương lần này chỉ là chạm đến điểm mấu chốt của đế vương, một khi bệnh của Cảnh Đế càng nặng thêm, Thục Vương chắc chắn sẽ được triệu về kinh thành, ngươi có từng nghĩ tới không, đến lúc đó, ngươi và Lý gia các ngươi, phải tự giải quyết như thế nào?

Chuyện này, Lý Dịch đương nhiên nghĩ qua.

Bời vì biết hắn với Thục Vương như nước với lửa, cho nên rất lâu trước kia hắn đã để lại đường lui cho Lý gia, cho nên hắn không bận tâm mà làm nhiều việc cho trưởng công chúa như vậy, cho nên hắn đưa Thục Vương ra khỏi kinh thành, cho nên hắn để Thục Vương nhất hệ nguyên khí đại thương, một đêm trở lại trước giải phóng, cho nên Thục Vương cả đời này chỉ có thể thành thật đợi ở Thục Châu, ra khỏi Thục Châu sẽ gặp phải vô số sát thủ đuổi giết.

- Mười bước giết một người, không lưu lại dấu chân.

Danh hiệu sát thủ chi vương, cộng thêm một vạn lượng bạc dụ hoặc, đãi ngộ phong phú như thế, chắc chắn sẽ có bó lớn người cầm giữ không được.

Một vạn lượng không đủ, vậy thì hai vạn lượng.

Cho dù muốn danh tiếng hay muốn lợi lộc, chắc chắn phải làm cho những người kia hài lòng.

Đạo cô nói lần nữa:

- Ngươi hẳn hiểu rõ, ngày Thục Vương lên ngai vàng, cũng là lúc Lý gia các ngươi bị tiêu diệt, Cảnh Quốc mặc dù lớn, lại cũng không có nơi cho các ngươi dung thân.

- Không sai.

Lý Dịch gật gù, trên nguyên tắc mà nói lời đạo cô này nói một chút đều không sai.

- Dù cho các ngươi trốn đến nước khác, chắc hẳn cũng sẽ không có ngày sống dễ chịu.

Đạo cô trung niên nhìn Lý Dịch, nói:

- Chỉ cần ngươi gia nhập thánh giáo, bản cung tất nhiên có thể bảo vệ ngươi và người Lý gia chu toàn, đến lúc đó ngươi theo thánh giáo lật đổ hoàng quyền của Lý gia, thì có thể dưới một người, trên vạn người, việc này bản cung đã cho ngươi cân nhắc từ sớm, hiện tại suy nghĩ thế nào rồi?

Lý Dịch thở dài nói:

- Lý mỗ vô tài vô năng, thật sự không biết, có thể làm những gì cho đạo trưởng.

- Ngươi không cần khiêm tốn.

Đạo cô trung niên lắc đầu, nói:

- Trong thế hệ trẻ Tề Quốc và Cảnh Quốc, có thể sánh vai với ngươi, chỉ có một người là vị Tam hoàng tử Tề Quốc kia, ngươi lại không giống hắn, tính ra, nhìn toàn bộ thiên hạ, có thể lọt vào mắt bản cung, chỉ có mình ngươi.

Lời nói này khiến Lý Dịch hơi đỏ mặt, đạo cô này tuy người có hơi không tốt, nhưng nói chuyện lại đúng trọng tâm khó được, lại có một đôi mắt sáng suốt, còn từng cứu mình, nếu không phải lần này thừa dịp Như Nghi mang thai, trói hắn mang đi là một chuyện không thể tha thứ, nói không chừng trong lòng còn hơi hảo cảm với nàng…

Chỉ tiếc, hắn không hứng thú tạo phản lão hoàng đế, hơn nữa, thánh giáo là thứ tốt, đạo cô này hiển nhiên không phải một vị lãnh đạo tốt, hệ thống tình báo rối loạn, thật khiến người ta nhìn không được.

Lý Dịch nhìn nàng hỏi.

- Không biết đạo trưởng muốn ta làm gì?

Đạo cô trung niên nói:

- Lưu ly, thiên phạt…chỉ cần ngươi tận tâm tận lực vì thánh giáo ta, bản cung tất nhiên sẽ không bạc đãi ngươi.

Lưu ly không quan trọng, thứ này không bao lâu nữa sẽ không đáng tiền, ắc hẳn hiện tại đã có xu thế bùng nổ, không bao lâu, không chỉ Cảnh Quốc, Tề Quốc, Triệu Quốc Võ Quốc cũng không thể may mắn thoát khỏi, những chuyện này trước khi đi hắn đã sắp xếp rồi.

Thiên phạt, chắc chắn không thể cho nàng, thứ này nếu truyền ra ngoài, bị có Tề Quốc được, Cảnh Quốc sợ sẽ xong đời, cuộc sống sau này cũng rất khổ sở.

Vẻ mặt Lý Dịch xoắn xuýt, đạo cô này quá lợi hại, mà bây giờ mình vẫn đang trong tay nàng, trước mắt cũng không có cách nào tốt có thể thu thánh giáo vào tay mình, cuồng tín đồ ý nghĩ, cũng không dễ dàng thay đổi như vậy, thiên phạt cũng tuyệt đối không thể cho…

- Ngươi đang lo lắng bản cung qua cầu rút ván?

Đạo cô trung niên nhìn thấy hắn do dự, ném một khối thẻ bài lên trên bàn, nói:

- Cầm thẻ bài này, ngươi sẽ là hộ pháp của thánh giáo, địa vị chỉ dưới bản cung, bản cung cho ngươi thêm thời gian nửa tháng suy nghĩ…

Đạo cô trung niên nói xong câu này, liếc hắn một cái, rồi lập tức xoay người rời đi.

Lý Dịch lấy thẻ bài kia ra, cầm trên tay nhìn, thứ này thế mà lại là một khối ngọc bài, nặng trĩu, sờ tới sờ lui rất có xúc cảm…

Theo người áo lam kia nói, thánh giáo họ ở Tề Quốc và Cảnh Quốc cộng lại hơn mười vạn tín đồ, chẳng qua là, cầm thẻ bài này, cái gì dưới một người, trên vạn người, đều là mây bay, đây chính là dưới một người, trên mười vạn người…

Nếu như đạo cô này đi trên đường không cẩn thận bị đá rơi trúng hoặc ăn cơm nghẹn chết uống nước sặc chết, hắn chẳng phải sẽ là tân giáo chủ?

Không đúng, họ thờ phụng Thiên Hậu nương nương, chính mình nên gọi tên gì, Thiên Công?

Không được không được, quá khó nghe, nếu không cứ gọi Minh Giáo đi, gọi Minh Giáo, hắn cũng là giáo chủ, mà cái tên Minh Giáo này có lợi cho tuyên truyền…

- Nhật Nguyệt thần giáo, văn thành võ đức, ân huệ tỏa khắp mọi chúng sinh, thiên thu vạn đại, nhất thống giang hồ!

- Quang Minh Thánh Hỏa đến, đốt hết nhân gian chuyện bất bình!

- Giáo chủ tiên phúc vĩnh hưởng, thọ cùng trời đất!

Nghe một chút, nghe một chút, đây mới là khẩu hiệu chuyên nghiệp, chỉ với mấy người gân cổ lên kêu Thánh Hậu nương nương hiển linh, Thánh Hậu nương nương che chở, độ trâu bò lập tức giảm xuống, nếu muốn phát triển tín đồ, trước tiên hô khẩu hiệu vang dội đã?

Với cùng điều kiện, cái sạp hàng này nếu để hắn kinh doanh, không chừng giáo đồ đã trải rộng khắp thiên hạ, được nhiều người ủng hộ, vẫy tay đã có thể tạo phản lão hoàng đế, để hắn cả ngày nghĩ cách chiếm bạc của mình, tìm chuyện cho mình làm…

Vừa nghĩ đến đây, ánh mắt Lý Dịch lại nhìn về phía ngọc bài trong tay, hộ pháp một giáo, điều này tràn đầy thành ý đấy!


Bạn cần đăng nhập để bình luận