Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 626: Một Tên Thần Côn





Chương 626: Một Tên Thần Côn

----------------------

- Bệ hạ, cái này không phải cho ngài.

Lý Dịch đứng dưới đình, giải thích.

- Cả thiên hạ này đều của trẫm, còn có cái gì không phải của trẫm?

Lão hoàng đế khoát tay, nói:

- Đừng lề mề như nữ tử, mang lên nhanh.

Mang lên thì mang lên thôi, thứ này là quà sinh nhật cho công chúa điện hạ, nếu lão hoàng đế bay luôn cả chút liêm sỉ ấy, hắn không còn gì để nói nữa.

Lý Dịch lấy lại hộp gấm từ trong tay thị vệ, đi vào đình, đặt lên giữa bàn.

Trên mặt Cảnh đế lộ ra vẻ tò mò, nói:

- Mở ra trẫm nhìn xem.

- Bệ hạ, vẫn là bỏ đi.

Lý Dịch nhìn cái nơ bướm hắn dùng dây lụa màu sắc rực rỡ nhất mà thắt phía trên, hơi do dự,

- Đây là lễ vật tặn cho trưởng công chúa, thần thật vất vả mới bọc được nó thành thế này.

Cảnh đế nâng tách trà lên, hơi không kiên nhẫn khoát tay:

- Bảo ngươi mở thì mở đi, lát nữa bọc lại là được.

Lý Dịch hơi bất đắc dĩ, chỉ đành tháo ruy băng xuống, đặt sang vừa, nói:

- Thần mở ra, bệ hạ phải chuẩn bị tâm lý đấy.

- Sao hôm nay ngươi nói nhảm nhiều vậy...

Cảnh đế nhấp một ngụm trà, liếc hắn một cái.

Lý Dịch hơi đẩy hộp ra xa một chút, mở nắp ra, ngay lúc Cảnh đế phun cả miệng trà ra ngoài thì cấp tốc đậy nắp lại, ôm hộp gấm xoay người sang chỗ khác. Tuy vậy lão hoàng đế vẫn bị thứ trong hộp lóe mù mắt, may mà hắn ra tay nhanh, tượng lưu ly bị phun nước trà có thể hơi xuống giá rồi, nhưng mà bộ y phục này của hắn sau này thích hợp động tay động chân, đây là y phục được đương kim thiên tử phun trà đấy, có ý nghĩa kỉ niệm hết sức đặc biệt, bán một cái xấp xỉ một nghìn lượng bạc, tuyệt đối không quá phận.

- Mở ra mở ra...

Cảnh đế đặt chén trà xuống, đứng lên khỏi ghế đá, hai mắt sáng ngời.

- Bệ hạ ngài đừng kích động.

Lý Dịch đặt chiếc hộp lên bàn, lại mở nắp ra.

Cảnh đế đứng lên, cúi xuống rướn người tới, chỉ thấy trong hộp rõ ràng là một tượng lưu ly nữ tử cao chừng hai thước, nữ tử thân mặc cung trang, sinh động như thật, ngay cả vẻ mặt cũng được khắc hoạ cô cùng chân thật, hơn một nửa pho tượng trong suốt, hoa văn trên phục trang thấy rõ ràng, sắc thái lộng lẫy, tựa như có hào quang lưu động dưới ánh nắng mặt trời, cực kỳ lóa mắt.

Dù sao cũng là Hoàng đế, đã thấy qua vô số trân bảo, mặc dù hắn chưa bao giờ gặp qua tượng lưu ly tinh xảo nào lớn như vậy nhưng vẫn trấn định lại rất nhanh, hơi hoài nghi hỏi:

- Đây thật là lễ vật ngươi tặng cho Minh Châu sao, từ khi nào ngươi hào phóng thế?

Lý Dịch đậy nắp hộp lại, lần nữa bọc tơ lụa sặc sỡ lên, nói:

- Từ trước đến nay thần luôn hào phóng với bằng hữu, chỉ là một tượng lưu ly thôi, không tính là gì.

Cảnh đế nhìn hắn hỏi:

- Nghe nói lưu ly chính là vật trời ban, cho dù trong cung cũng cực kỳ hiếm thấy, làm sao ngươi lấy được một khối lưu ly lớn như thế, còn điêu khắc nàng thành Minh Châu?

Lý Dịch đặt chiếc hộp sang vừa, nói:

- Lần này thần tiến cung, chính vì nói chuyện này với bệ hạ.

- Việc này không vội, trẫm còn có chuyện khác muốn hỏi ngươi.

Cảnh đế phất tay, sau lưng lập tức có một thị vệ đặt một chiếc vải trắng lót lên bàn, trên vải vẽ cái dấu đã kiểm, trông vô cùng quen mắt.

.....

.....

- Vừa rồi hòa thượng kia nói gì với bệ hạ thế?

Tại một nơi cách đình mấy trượng, đạo sĩ trung niên đứng bên cạnh Thường Đức, nhìn lão hỏi một câu.

- Lão phu cũng mới vừa qua.

Thường Đức thản nhiên nói, quay đầu nhìn đạo sĩ trung niên một cái, nói:

- Đàn Ấn hòa thượng và bệ hạ nói gì, lão phu không xen vào, nhưng y thuật của lão ta đến thái y lệnh cũng phải tự thẹn không bằng, còn họ Viên ngươi, nếu lại tiến cống đan dược gì đó lên bệ hạ, lão phu không chỉ không bỏ qua ngươi, mà ngay cả đạo giáo của ngươi cũng không bỏ qua.

- Tính tình của Thường tổng quản vẫn y hệt như vài thập niên trước.

Đạo sĩ trung niên không hề tức giận vì bị Thường Đức trách cứ, nói.

- Chuyện lần trước, không phải bần đạo bồi tội với ngài, lúc ấy bần đạo rời kinh đi xa, không biết rõ việc này, nếu không sẽ không để đệ tử đạo giáo làm ra chuyện như vậy.

- Ngươi không cần bồi tội với ta.

Thường Đức lạnh lùng nói:

- Nếu không phải bệ hạ nhân từ, ngươi cho rằng đám đạo giáo các ngươi còn có thể tiếp tục an ổn?

- Nói đến thân thể của bệ hạ, hình như Thường tổng quản ngươi phải gánh trách nhiệm nhiều hơn chứ nhỉ?

Đạo sĩ trung niên nhìn hắn nói:

- Dù sao, ngày đó Tiên hoàng đã giao phó bệ hạ cho Thường tổng quản ngươi...

Mấy tên thị vệ dưới đình không hiểu sao thấy lành lạnh, bọc kín quần áo rồi lại đưa mắt vào trong đình.

Lý Dịch xem như từng ăn cùng, chơi cùng mới là lần đầu tiên.

Không ngờ lão hoàng đế cũng thích cờ, dùng cờ trắng, Lý Dịch ép lão hoàng đế đến tuyệt cảnh, lão hoàng đế liếc hắn một cái, cười nói:

- Thất bại nhất thời cũng không tính là thật sự thất bại, có lúc, phải bỏ một ít gì đó, mới có thể nhận được thu hoạch càng lớn.

Hắn tiện tay xê dịch một con cờ, Lý Dịch mới phát hiện hình như tượng của mình đã bị dồn vào góc chết.

Lý Dịch cười cười, nói:

- Tuyệt xử mới có thể phùng sinh, có lúc, không ép mình một chút, đều không biết mình lại có tiềm lực lớn như vậy.

- Bệ hạ, ăn thần một chiêu tượng bay!

- Lớn mật!

Trên mặt Cảnh đế hiện ra một chút giận dữ.

- Đánh cờ với trẫm cũng dám chơi xấu... Đã như vậy, cũng đừng trách trẫm chuột đào đất!

- Bệ hạ, chiêu nhảy hổ này thế nào!

- Mặc kệ ngươi nhảy thế nào, có thể thoát khỏi thiên la địa võng của trẫm sao?

- Ra đi, Hao Thiên Khuyển siêu cấp vô địch vũ trụ!

.....

.....

- Trẫm thua?

- Ừm, bệ hạ thua, Hao Thiên Khuyển xuất trận, ai dám tranh phong?

- Hao Thiên Khuyển của trẫm vừa rồi chết kiểu gì vậy?

- Bị Thần Hổ cắn chết.

- Không phải Hao Thiên Khuyển siêu cấp vô địch vũ trụ sao?

- Bệ hạ, lúc ra một chiêu này mới phải gọi ra Hao Thiên Khuyển, không gọi thần chú, thì là Trung Hoa Điền Viên Khuyển...

- Nói như vậy, trẫm thua thật?

- Bệ hạ thua thật.

Cảnh đế đặt cờ xuống, nói:

- Vài ngày trước đó, Viện Toán Học đồng thời trục xuất mười ba học sinh, đều là con em quyền quý, trên triều đình đã có nghị luận, không thể ưu đãi quá phận với con em nhà nghèo, nếu không chính là bất công, trẫm muốn lại tuyển ra mười người trong lớp con cháu quan lại thế gia, ngươi an bài sớm một chút.

- Được.

Lý Dịch gật đầu, có lẽ lần này Thôi gia và Tần gia sẽ không đưa hài tử nhà mình vào trong hố lửa nữa, nếu có ai họ Tần họ Thôi đi vào thì có thể lôi kéo, dù sao, một gia tộc đến tính mạng người trong tộc cũng không để ý, không cần cũng được...

Cảnh đế khẽ gật đầu, nói tiếp:

- Chuyện thanh tra sổ sách lần trước, trẫm không muốn loạn căn cơ triều đình, cũng không đuổi tận giết tuyệt những quan viên chủ động giao ra bạc tham ô, những ngày này, trên triều đình có quan viên đưa ra ý kiến thiết lập chế độ - Chuộc tội bằng bạc-, tức căn cứ quan viên phạm tội nặng hay nhẹ, lấy bao nhiêu bạc mà miễn trừ hình phạt chắc chắn, có thể giải nỗi lo quốc khố trống rỗng, ngươi thấy sao?

Lý Dịch vừa dọn quân cờ, vừa nói:

- Chuộc tội bằng bạc vừa ra, Cảnh quốc mất nước không xa.

Cảnh đế nhíu mày hỏi:

- Nghiêm trọng vậy sao?

Cũng không thể nói cho hắn biết, tại một thế giới khác, đại tham quan đệ nhất thiên cổ Hòa Thân đưa ra chế độ này, mặc dù giúp cho túi bạc của Hoàng đế và mình phồng lên, nhưng quốc gia lại mục nát một mảng lớn, tăng tốc độ diệt vong của triều Thanh...

Đại Thanh chính là như vậy mà vong, nếu Cảnh quốc dám làm như vậy, sớm muộn gì cũng xong!

Cảnh đế thở dài, nói:

- Mặc dù trước đó vài ngày, quốc khố có một số bạc doanh thu lớn, nhưng trước đó thâm hụt quá mức, lại phát ba vạn lượng cho Viện Toán Học, vẫn hơi nhập không bằng xuất...

Lý Dịch ngẩng đầu liếc hắn một cái, ba vạn lượng là trọng điểm sao, hơn nữa ba vạn lượng đó mình đã giúp hắn tiết kiệm, để đấy ở Viện Toán Học, làm vốn khởi đầu sau này cho các bộ. Lão hoàng đế keo kiệt, Tiết lão đầu còn đòi mười vạn lượng đấy, sao cứ tóm gáy Viện Toán Học không chịu thả vậy?

Lý Dịch thở dài, nói:

- Bệ hạ không cần phiền não, chuyện quốc khố thâm hụt tự có biện pháp giải quyết.

- Thật chứ?

Cảnh đế ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi:

- Ngươi có cách giải quyết quốc khố thâm hụt?

- Không dối gạt bệ hạ, hôm nay, thần chính vì giải quyết mối phiền não này của bệ hạ mà đến.

Lý Dịch gật đầu, giờ khắc này, hắn cảm thấy mình như một tên thần côn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận