Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1135: Vượt Lên Trước!



Chương 1135: Vượt Lên Trước!

Chương 1135: Vượt Lên Trước!

- Mời mọi người ra bên ngoài xếp hàng, không nên chen lấn, không nên chen lấn.

- Khách quá đông, kính mong các vị thông cảm.

- Nguồn cung cấp có hạn, mỗi người một lần mua năm món, chỉ mua năm món.

Cho dù người làm đã không đủ dùng, bên ngoài cửa hàng may vẫn có mấy tên tiểu nhị đang đứng duy trì trật tự.

Bên ngoài mỗi cửa hàng may đều có khách mua đứng xếp thành hàng dài ở giữa cửa, thậm chí hai bên lối đi cũng có người tụ tập.

Nhưng mà ngày hôm nay, khi hàng hoá giảm xuống còn sáu phần, mọi người đều nhao nhao đứng ngồi không yên.

Tuy nói đợi đến mười ngày sau thì có thể đợi hàng hoá giảm xuống còn một phần, mua được với giá thấp, nhưng vấn đề ở chỗ, nếu đồ tốt mình nhắm trúng bị người khác mua mất thì phải làm sao bây giờ?

Sáu phần đã là giá thấp khó có thể tưởng tượng, chỉ qua một buổi tối, tất cả đồ vật trong tiệm đều bị bán sạch. Như vậy, đợi đến một phần còn có ý nghĩa gì nữa?

Điều này sẽ đưa đến hôm nay mấy cái cửa hàng trước đó rầm rộ.

Bên trong cửa hàng, nụ cười trên mặt mấy quản sự tiểu nhị chưa từng thấy thu lại, mấy ngày phiền muộn và lo lắng thì trong thời khắc

này bị quét sạch sành sanh.

Nếu như sáng mai khách nhân vẫn có thể nhiều như hôm nay, như vậy thậm chí đợi không được ngày giảm còn năm phần, bởi vì khi trời sáng hàng đã bị bán hết rồi.

Lần này Tú Nhi có tâm tư ăn mứt quả, một tay cầm trái sơn tra, một tay cầm mứt quả thập cẩm, nhìn tiểu thư nhà mình vui vẻ nói:

- Tiểu thư, người thật đúng là thần Cơ diệu toán. Sao người lại biết hôm nay khách nhân sẽ không chịu được nữa?

Lúc này, nàng mới hiểu được vì cái gì mà mấy ngày trước đó tiểu thư điều mấy quản sự đi Liễu Châu cùng mấy châu phủ lân cận khẩn cấp chuyển hàng hoá.

Nàng theo tiểu thư nhiều năm như vậy, cũng đã gặp không ít tình cảnh. Nhưng mà, loại chuyện bách tính toàn thành điên cuồng tranh nhau mua sắm như hôm nay còn là lần tiên gặp được.

Khục!

Lý Dịch họ nhẹ một tiếng. Chủ ý này rõ ràng hắn nói cho Uyển Như, tại sao lại tính cái danh thần cơ diệu toán lên người tiểu thư các nàng rồi?

Tú Nhi cắn một miếng mứt quả thập cẩm, nhìn Lý Dịch nói.

- Đều là người một nhà, Lý công tử ngài không cần nhỏ mọn như vậy mà.

Lý Dịch nếu muốn hẹp hòi, lần này chắc chắn sẽ không dùng phương thức mở ra thị trường bạo lực như thế này.

Tuy lần này hạ giá dậy sóng, như cũ vẫn có thể kiếm lời đầy bát. Thương hiệu may mặc của bọn hắn vốn là hàng đẹp giá rẻ, đều rất được hoan nghênh ở cả Tề Quốc và Cảnh Quốc, từ trước đến nay đều cung không đủ cầu, chưa từng có lúc nào bán không được hàng.

Lần này, khai hoả danh khí ở Liễu Châu chỉ để lại một phần lợi cho bách tính, thu hoạch sự phát triển lâu dài.

Sau đó làm thêm một chút hoạt động hội viên, hoạt động sinh nhật, lẫn lộn lẫn lộn, tuyên truyền tuyên truyền liền có thể triệt để đứng vững gót chân ở Liễu Châu.

Lý Dịch thực chất không hề để ý việc kinh doanh ở Liễu Châu, thậm chí cả Tề Quốc, nhưng với Tú Nhi và Lâm Uyển Như lại khác. Do đó, hắn đành phải tiện tay làm vài việc, dù sao cũng đang nhàn rỗi không có việc gì làm.

Nhưng mà, có người so với hắn còn để ý việc kinh doanh của Lâm gia ở Liễu Châu hơn nhiều.

Vừa lăn lộn từ bên ngoài trở về, sắc mặt Lưu Lạc âm trầm đáng sợ.

Vừa rồi hắn có đi cửa hàng Lâm gia ngó một chút, người trên đường phố qua lại tấp nập, hắn mới đi lướt qua đám người, túi tiền và ngọc bội trên thân đều đã bị trộm mất. Hơn nữa, còn có ít nhất mười người ngăn lại hỏi hắn muốn xếp hàng hộ hay không, một lần năm

bạc.

Hắn tính rằng cửa hàng may của Lâm gia hôm nay chỉ cần tiếp tục giăng lưới bắt chim như mọi khi, đợi mười ngày sau, bách tính chờ đợi đã lâu mới có thể tranh nhau dùng giá thấp mua sắm. Đến lúc đó, Lâm gia sẽ đầu nhập hết tất cả vốn liếng ở Liễu Châu đi vào.

Vậy mà hôm nay mới đến ngày thứ năm, phương hướng của chuyện đã bắt đầu nằm ngoài dự liệu của hắn.

Bên ngoài mỗi một cửa hàng Lâm gia đều xếp thành hàng dài, hắn sống hai mươi mấy năm, từ trước đến nay chưa từng thấy cảnh tượng nào hoành tráng như vậy. Đến cả chùa hội hàng năm lớn nhất Liễu Châu cũng chỉ như vậy.

Tuy giá bán ra chỉ có sáu phần rất thấp, nhưng với lượng tiêu thụ lớn như vậy cũng đủ để cam đoan họ kiếm bộn không lỗ.

Đây quả thực là đang đánh thẳng vào mặt Lưu Lạc. Bị Lâm gia quấy nhiễu như vậy, về sau nếu Lưu gia không hạ giá thấp hơn, từ chín phần gọt xuống bảy phần, sáu phần, sẽ không đạt được hiệu quả gì quá lớn.

Quan trọng hơn là, từ nay về sau cửa hàng Lâm gia không nghi ngờ sẽ lọt vào ánh mắt bách tính ở Liễu Châu, gia tộc kinh doanh dính đòn đầu tiên chính là Lưu gia bọn hắn.

Vừa rồi đã có chưởng quỹ đến báo, ngày hôm nay cửa hàng Lưu gia một người khách cũng không có.

Một hạ nhân bên cạnh hắn ngẩng đầu hỏi.

- Công tử, chúng ta phải làm sao bây giờ? Họ giới hạn mỗi người chỉ được mua năm món, chúng ta muốn mua cũng chẳng mua được bao nhiêu.

Lưu Lạc ngẫm lại, nói.

- Người đi tìm thêm một số người nữa, đợi hai ngày sau, khi hàng hoá giảm xuống còn bốn thành, chắc chắn phải nhanh chân hơn người khác mua lại toàn bộ hàng của bọn hắn!

- Nhưng mà Công tử, ta cảm thấy chưa đợi được bốn phần, tất cả hàng hoá sợ là đã bán xong rồi.

- Vậy thì năm phần!

Lưu Lạc cắn răng nói.

- Lần này Lưu gia chúng ta vì các nàng hao tổn, tất cả cũng phải ở lần này đều đòi trở lại!

Sau khi ăn xong, Lý Dịch dẫn Nhược Khanh ra ngoài đi dạo, lúc trở về thấy hơn mười xe ngựa ngừng trước cửa phủ, Lâm Dũng đang chỉ huy mọi người dỡ hàng.

Hắn đỡ Nhược Khanh đi về nghỉ trước, lần nữa quay ra đã đi đến trong hậu viện ngồi, hỏi Lâm Uyển Như đối diện:

- Là những món hàng kia đến?

Lâm Uyển Như gật đầu:

- Vừa tới.

- Theo lý thuyết, nên đến từ mấy ngày trước rồi.

- Muội tìm chút thời gian đem những món có kiểu dáng sắp lỗi thời từ những châu khác đều chở đến đây đi.

Trải qua mấy năm này hun đúc, phần lớn bách tính Cảnh Quốc và Tề Quốc đã hiểu được việc đi theo thời thượng và trào lưu. Qua một đoạn thời gian, cửa hàng may cũng sẽ kịp thời sửa cũ thành mới, những kiểu dáng lỗi thời kia đều sẽ bị đào thải, chuyển mục tiêu xuống những thị trường kém hơn, dùng giá thấp xử lý hết những hàng tồn đó.

Lý Dịch nghĩ một hồi, nhìn Lâm Uyển Như hỏi.

- Muội không phải muốn hủy bỏ quy tắc giới hạn mỗi người chỉ được mua năm món à?

- Đâu Có đâu.

Lâm Uyển Như lắc đầu, nói.

- Chẳng qua cảm thấy năm món quá ít, rất nhiều khách hàng có ý kiến. Ta nghĩ, không bằng đổi thành năm trăm món đi.

Lý Dịch suy nghĩ một lát, hỏi.

- Làm như thế có phải hơi quá phận hay không?

Lâm Uyển Như thở dài, nói.

- Chúng ta không quá phận, họ sẽ càng quá phận.

Không nên đắc tội nữ nhân, đặc biệt là nữ nhân thông minh, Lý Dịch lại tổng kết ra một đầu triết lý sống.

Đã một ngày kể từ khi cửa hàng Lâm gia giảm giá xuống còn năm phần. Lưu Lạc lạnh mặt nhìn một hạ nhân, nói.

- Để người tìm thêm một số người đi xếp hàng, người lại chạy đi ăn cái gì?

Hạ nhân kia một mặt đau khổ, nói.

- Công tử, ngài để chúng ta ăn đi. Trời chưa sáng ta đã đến rồi, chỉ là không ngờ, khi đó họ đã xếp được một hàng rất dài trước cửa.

Lưu Lạc nhìn hắn, mặt không biểu tình hỏi.

- Ngươi đang trách bổn công tử suy tính không chu toàn?

- Tiểu nhân không dám!

Người kia vội vàng lắc đầu, cung kính nói.

- Công tử, bắt đầu từ ngày mai mỗi người có thể mua nhiều nhất năm trăm món. Hôm nay ta không ngủ, đợi buổi tối sau khi họ đóng cửa liền dẫn người đến đó đóng đô, lần này nhất định sẽ không xảy ra sự cố nữa.

- Lần này còn xảy ra vấn đề thì ngươi cũng không cần quay lại gặp ta nữa!

- Công tử yên tâm!

Cửa hàng may Lâm gia dùng nửa giá để bán hàng đã hết một ngày. Trải qua hai ngày trước dậy sóng, lưu lượng khách hàng không chỉ không giảm bớt, ngược lại càng ngày càng nhiều.

Nhưng mà vào ngày thứ hai, những bách tính trời chưa sáng đã rời giường đi xếp hàng lại phát hiện một chuyện mới.

Có một đám người rải chiếu trên đất, bọc chăn bông, ngồi tại trước của các cửa hàng lớn. Nhìn dáng vẻ này của họ, hẳn là đã ở chỗ này từ đêm qua.

Một màn này để bọn hắn tắc lưỡi nói không nên lời.

Với thời tiết hiện tại, ban đêm ở Liễu Châu rất lạnh, chỉ vì mấy bộ y phục mà nằm cả đêm ở đây. Cái này đâu chỉ là điên cuồng, họ quả thực hơi phát rồ.

Cảnh này làm tiểu nhị mở cửa lúc sáng sớm hoảng sợ kêu to một tiếng. Cùng lúc, sau khi cửa hàng mở ra, những người này vội ném chiếu và chăn bông qua một bên, nghêng ngang bước vào.

Bởi vì không gian bên trong cửa hàng có hạn, mỗi lần chỉ có khoảng hơn mười người có thể tiến vào.

Tiểu nhị cười nói.

- Khách quan, mời ngài xem hàng trước, nhìn trúng món nào cứ gọi ta là được.

Nam tử đầu tiên bước vào cử hàng phất tay, nói:

- Tất cả đồ trong tiệm các ngươi, ta muốn hết!

Cùng một thời gian, cùng một tình hình, trình diễn ở tất cả các cửa hàng lớn của Lâm gia.



Bạn cần đăng nhập để bình luận