Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1057: Thành Trong Núi



Chương 1057: Thành Trong Núi



________________

VIP Chương 1057: Thành Trong Núi



Vốn dĩ Lý Dịch nghĩ rằng đêm đại hôn ấy chính là đỉnh cao nhân sinh của mình.

Ngày đó hắn đánh một cái vào mông Liễu nhị tiểu thư, rửa sạch nhục nhã lúc xưa, báo được mối thù bị lăng nhục nhiều năm.

Đương nhiên, sau khi bước lên đỉnh cao thì hậu quả vô cùng thê thảm đau đớn, bụng hắn đau vài ngày, nhưng sau khi nghe được tiếng "Bang" ấy, cái loại cảm giác vui sướng dâng trào từ sâu trong tận đáy linh hồn kia, cả đời hắn cũng sẽ không quên được.

Đây là cảm giác vui sướng mà vô luận hắn kiếm lời bao nhiêu tiền, bị phong tước vị cao đến mấy cũng không sánh bằng.

Hắn vốn dĩ cho rằng sau ngày hôm đó, nhân sinh hắn sẽ không còn có đỉnh cao nữa, nhưng ai có thể ngờ được, mới qua hai tháng mà hắn lại có thể tùy tiện đi đến đỉnh cao nhân sinh lần nữa?

Liễu nhị tiểu thư không có đánh hắn, cũng không có mắng hắn, còn săn sóc, cắt đồ ăn, làm cơm giúp hắn, đây không phải Như Ý, đây là Như Nghi.....

Sau khi ăn xong, hắn ngồi trong sân suy nghĩ mãi về vấn đề này, Liễu nhị tiểu thư ngồi đối diện hắn, Lý Dịch không khỏi rùng mình một cái, tùy thời chuẩn bị chờ nàng ấy tính số là lập tức CO giò chạy trốn.

Liễu nhị tiểu thư nhìn ngón tay Lý Dịch, hỏi.

- Rốt cuộc hôm nay người bị làm sao vậy?

Hai ngón tay Lý Dịch bị quấn băng, hắn cúi đầu xem xét một hồi, lắc đầu nói.

- Khi đó không cẩn thận thất thần.....

- Nghĩ cái gì vậy, lúc cắt đồ ăn mà còn thất thần?

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn, Lý Dịch luôn cảm thấy ánh mắt nàng ấy cực kỳ có tính xâm lược, giống có thể xem thấu những gì hắn suy nghĩ trong lòng.

- Hả.. À, ta đang nghĩ, nghĩ là... sau này nấu cháo nên bỏ ít đường thôi.

Lý Dịch gật đầu, nói một câu như vậy.

- Tại sao phải bỏ ít lại?

- Chẳng phải muội nói mình không thích ăn ngọt sao...

- Ai nói ta không thích ăn ngọt?

Liễu nhị tiểu thư nhìn Lý Dịch, nói:

- Ta vẫn luôn thích.

Lý Dịch có chút cao hứng, hắn biết ngay mà, hắn biết Liễu nhị tiểu vẫn còn thích hắn, cũng thích cháo đường mà hắn làm.

- À mà, còn có một chuyện.

Lý Dịch suy nghĩ một lúc, sau đó nhìn Như Ý, nói.

- Mấy ngày nay thời tiết quá nóng, chúng ta muốn dời lên núi ở một đoạn thời gian, muội có đi hay không?

Lúc này đã sắp tiến vào tháng bảy, thời tiết từ mấy ngày trước đã bắt đầu khô nóng, đương nhiên, có hầm bằng và đồ đựng đá thì trời có nóng hay không cũng không quan trọng lắm, chỉ là Lý Dịch và Như Nghi lo lắng dùng bằng chế tạo ra khí lạnh sẽ ảnh hưởng tới thân thể của Túy Mặc. Vừa vặn Vương Uy gửi thư nói những ngày này trên núi rất mát mẻ, Lý Dịch đã thương lượng với Như Nghi, tính toán đến nơi đó tránh nắng nghỉ mát, đợi khi thời tiết mát mẻ thì lại xuống.

- Đi, tại sao không đi chứ? Vừa vặn nơi đó còn có một ít người không nghe lời, là khi nên ra tay thu phục.....

Hắn đi qua đó cùng với Như Nghi và Túy Mặc, tự nhiên cũng không thể thiếu Nhược Khanh. Tiểu Hoàn, Tiểu Thúy, Tiểu Châu các nàng ấy khẳng định cũng sẽ đi theo, cũng không thể để Lý Đoan và Vĩnh Ninh lại, Liễu nhị tiểu thư cũng sẽ cùng đi qua đó. Cho nên lần này bọn họ hẳn là dọn nhà vào núi làm sơn tặc.

Bởi vì Túy Mặc mang thai nên hắn bận bịu cả ngày, không rảnh đi an bài việc nơi đó, lần này đi qua vừa vặn xử lý chuyện còn dư lại.

Nhìn theo bóng dáng Liễu nhị tiểu thư đi trở về phòng, Lý Dịch như có suy nghĩ gì đó.

Như Ý hiện tại đã thay đổi rồi, nàng ấy đã trở nên dịu dàng hơn trước, là sự dịu dàng chưa từng có trước đó, điều này thế mà lại khiến hắn nhất thời có chút khó thích ứng.

Tự dưng lại có một loại cảm giác mông phát ngứa...

Quả nhiên hắn vẫn bị lão Phương lây bệnh M.....

Trong phòng, Liễu nhị tiểu thư đóng cửa lại, đi đến bên giường, lấy quyển sách dưới gối ra.

Nàng nhìn quyển sách trong tay, trên mặt lộ ra một tia kính ngưỡng và khâm phục cực kỳ hiếm thấy.

Tia kính ngưỡng và khâm phục đó tự nhiên đối với chủ nhân quyển sách này.

Vùng đất hỗn loạn.

Vùng đất hỗn loạn bây giờ nên gọi là tân thế giới thì chuẩn xác hơn.

Tân thế giới, tự nhiên là mới so với ba nước Tề Cảnh Võ. Nơi này đã mở ra một thương đạo mới, không những dễ đi, quan trọng hơn là

rất an toàn.

Trước kia thế lực ở vùng đất hỗn loạn rất lộn xộn, rắc rối, sơn tặc đông đảo, tuy bây giờ Sơn tặc cũng không ít, nhưng đã bị một cỗ thế lực khổng lồ thống nhất, chí ít là khi đi trên con đường này tuyệt đối an toàn.

Vương Uy đã hoàn thành mộng tưởng hồi nhỏ, thậm chí đã vượt xa suy nghĩ ban đầu của hắn - Kiếm ra một chút danh vọng cho cọp mẹ

nhà nhìn một cái. Hiện giờ thì Vương đại thống lĩnh đang đứng trên đỉnh núi, gió núi thổi quần áo hắn bay phất phới, hắn quen tay sờ SỞ cái đầu trọc của mình, trong lòng không khỏi sinh ra vạn trượng hào hùng.

Một bóng người chạy dọc từ đường núi đến, nhỏ giọng nói:

- Đại thống lĩnh, Vương gia tới rồi.

- Ở đâu?

- Đã đến trước trại.

- Đồ hỗn trường, tại sao không nói sớm!

Khí chất thống lĩnh mà Vương Uy vất vả lắm mới bày ra đã lập tức tan rã, hắn nhanh chân chạy như điên xuống dưới núi.

Sỡ dĩ Lý Dịch lựa chọn chỗ này để nghỉ mát bởi vì trải qua xây dựng mấy năm nay, nơi này ngoại trừ giao thông không quá thuận tiện, nếu bàn về trình độ phồn hoa thì thậm chí đã vượt qua thị trấn Vĩnh Huyện.

Đương nhiên, xuất phát từ chiến lược suy xét, vì ngăn ngừa ngày sau bị đại quân bao vây tiêu diệt, đường lên núi không thể nào dễ đi, CƠ hồ mỗi ngọn núi đều dễ thủ khó công, phía sau cũng có đường lui đầy đủ. Nếu bàn về những thứ này, không có người nào hiểu hơn sơn

tặc được.

Trong núi quả nhiên mát mẻ hơn Châu Thành nhiều, đã vậy không khí lại trong lành, phong cảnh tươi đẹp. Như Nghi và Như Ý vốn lớn lên trong núi, nhưng mà Nhược Khanh và Túy Mặc vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy thành trong núi, Lý Đoan và Vĩnh Ninh cũng cảm thấy mọi thứ vô cùng mới mẻ, cả hai nhảy nhót tưng bừng, đã không có dáng vẻ mệt mỏi lúc lên đường nữa....

Tuy Vương Uy nhìn thô kệch một chút, nhưng tâm tư tinh tế tỉ mỉ hiếm thấy, hơn nữa làm việc còn có tính kiên trì cao, có một loại sức mạnh chưa đâm vào nam tường (*) thì chưa quay đầu lại, mà đụng vào nam tường rồi thì vẫn tiếp tục nhanh chân hướng về phía trước.

(DG: Không đâm nam tường không quay đầu lại ( giá | L): Đồng nghĩa với câu “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”, chỉ người cứng đầu, Cố chấp, đến khi xảy ra chuyện mới chịu dừng lại. Nam tường (#ilm) là bức tường dày được xây phía sau cách cửa chính một hoặc hai mét, thường thấy ở các gia đình quyền quý, công dụng để ngăn chặn bước chân của địch, vì thế lúc đi phải tránh ra hai bên, nếu đi thẳng thì chắc chắn sẽ đụng phải.)

Quan trọng nhất là tại phương diện làm sơn tặc thì người này rất có thiên phú, xử lý nơi này hết sức gọn gàng, ngăn nắp, nghe nói là tổ

tiên có gen sơn tặc.

Hắn ta còn kiến tạo một Vương phủ ở đây, mặc dù không lớn bằng Cảnh Vương phủ Vĩnh Huyện, nhưng cũng là kiến trúc khí phái nhất

nơi này, cũng coi như cực kỳ có tâm.

Khi mọi người đang đi trên đường lót đá xanh, có hai người đè một tên hán tử từ đằng xa đi tới.

Lý Dịch nhìn ba người đi lướt qua mình, hỏi:

- Đây là...

Vương Uy đi lên trước hỏi ba người kia, sau đó trở về nói:

- Mấy cái gia hỏa này, có nhà xí không cần, cứ thích đứng ở góc đường đi vệ sinh, dạy mãi không sửa, phải phạt giam hắn ba ngày rồi mới thả ra.

Lúc trước Vương Uy cũng thích đi vệ sinh mọi nơi, mọi người cũng không phải là người tỉ mỉ, trên núi khắp nơi đều có thể là nhà xí, nhưng mà hiện tại Vương gia đã đến, nếu mấy người đó còn làm nơi thối ngút trời, mặt mũi Vương đại thống lĩnh hắn để ở nơi nào?

Cho nên vài ngày trước hắn đã ra mệnh lệnh, về sau ai có ba gấp, nhất định phải giải quyết tại nhà xí, kẻ trái lệnh thì hầu hạ bằng cấm túc!

Lý Dịch có thể lý giải cách làm của hắn, phần lớn người ở đây đều xuất thân là sơn tặc, ngày thường thói quen tùy tiện, trong núi cũng đã thói quen giải quyết vấn đề sinh lý mọi lúc mọi nơi. Nhưng ở chỗ này xác thực không được, trời rất nóng, nếu người người đều giải quyết

bên ngoài, mùi vị đó... không dám nghĩ tới.

Chỉ suy nghĩ một chút, phương pháp giải quyết này vẫn còn tồn tại một lỗ thủng rất lớn, Lý Dịch lại hỏi:

- Nhốt bọn hắn hữu dụng không?

- Vô dụng....

Vương Uy cười khổ lắc đầu, nói.

- Bọn gia hỏa này tùy ý quen rồi, trước nay đều là như vậy, thà rằng giải quyết ngay bên ngoài nhà xí, cũng nhất quyết không muốn đi vào...

Lý Dịch khoát tay, nói:

- Nếu đã vô dụng, vậy cũng không cần nhất nữa.

Nếu như trừng phạt cho đại tiểu tiện mọi lúc mọi nơi là không cần làm việc còn có ăn có uống, vậy cái trừng phạt này không khác gì khen thưởng.

Vương Uy vẫn là quá thẳng thắn, nếu đổi lại là người ngoài khờ trong gian xảo như lão Phương, hẳn là vấn đề này đã được giải quyết từ

sớm.

Vương Uy giật mình, vẻ mặt khó xử.

- Nhưng mà Vương gia, cái này cũng không thể mặc kệ được....

| Lý Dịch lắc đầu,

- Quản chứ, ai nói mặc kệ ...

Vương Uy quay đầu, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Vương gia, hắn bỗng nhiên cảm giác trong lòng có chút phát lạnh.

Phòng tạm giam.

Một tên hán tử bị mang vào, hắn ta quay lại cười nói.

- Lão Vương, Cơm tối nhớ mang cho ta một phần mì thịt bò từ tiệm Lưu Ký, nhớ cho thêm nhiều thịt bò nhiều mì, hành lá rau thơm cũng

bỏ nhiều một chút....

Nói xong hán tử kia đi tới cái giường nơi góc tường, thoải mái vươn vai một cái, hai tay gối ở sau ót.

Vương lão đại cũng thật là, còn không phải không đi tiểu đúng nơi quy định sao, chuyện bao lớn mà cần phải nhốt hắn ba ngày....

Nhưng mà nhốt ba ngày thì nhốt ba ngày đi, nhốt ba ngày cũng rất tốt, ba ngày không cần làm việc, cũng không bị đói, hắn có nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới trên đời sẽ có chuyện tốt như vậy...

Chờ ba ngày sau được thả ra, hắn sẽ còn trở lại....

Khi hán tử kia đang suy nghĩ như vậy, cửa phòng tạm giam bỗng nhiên mở ra.

Một tên đầu trọc đứng ở bên ngoài nhìn hắn, nói:

- Đi ra đi.

- Nhanh như vậy sao?

Hắn ngồi dậy, trên mặt hiện ra vẻ tiếc nuối, chẳng lẽ Vương lão đại đã đổi ý?

Nhưng mà tên đầu trọc kia cũng không có cho hắn rời đi, mà chính là dẫn hắn tới một địa phương khác.

Thông qua cửa sổ, có thể nhìn thấy bên trong có mười đứa nhỏ đang ngồi trước đó có một lão nhân hai tay vòng phía sau, đầu gật gù.

Hán tử kia có chút nghi hoặc, nơi này là học đường mà? Từ trước đến nay hắn luôn cảm thấy xây học đường trong trại là vẽ vời thêm chuyện, chỉ có mấy người dìu già dắt trẻ mới sẽ đưa hài tử tới đây, dù sao cũng không có lấy tiền, coi như trông hài tử....

Nhưng mà tên tiểu đầu trọc này mang mình tới nơi này làm gì?

Chẳng lẽ là nhìn coi đứa nhỏ nào nghịch ngợm, không chăm chỉ đọc sách, cho mấy phát vào mông?



Bạn cần đăng nhập để bình luận