Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 922: Ta Chờ Ngươi Thật Lâu




Chương 922: Ta Chờ Ngươi Thật Lâu





----------------------

Hôm qua, Mật Điệp Tư lén xông vào quan trạch, hôm nay đã có rất nhiều bản tấu vạch tội được đưa lên, từ trước đến nay cơ cấu này đều bị chê khen có nửa nọ nửa kia, vào khi then chốt, tự nhiên cũng không thiếu kẻ bỏ đá xuống giếng, trên triều đình phong ba cuồn cuộn, xem như có manh mối cũng không thể lần nữa xâm nhập vào phủ đệ Quốc Tướng.

Kinh Thành Lệnh Lưu Đại Hữu tiếp án do tú bà Quần Ngọc Viện báo, cân nhắc đến án kiện này có tính chất đặc thù, dùng tốc độ nhanh nhất xin phép qua công chúa điện hạ, thuận lợi tiến vào Tần phủ điều tra theo mệnh lệnh, lúc này mới mang theo bộ khoái ở huyện nha tới.

Bên trong rất nhiều bộ khoái, cầm đầu là một hán tử có dáng người cường tráng, khắp khuôn mặt hiện đầy vẻ lo lắng, không yên thúc giục.

Lý phủ.

Ngô Nhị gãi đầu một cái, nói với Lý Dịch.

- Đại nhân, nếu như không có việc gì khác, ta đi về trước.

Lý Dịch ngẫm lại, nhìn hắn hỏi.

- Làm sao Tần Hòa lại biết Tần Dư bắt một cô nương vào phủ?

- Ta cũng không biết.

Ngô Nhị lắc đầu, nói.

- Ngũ gia chỉ nói cho ta biết rồi bảo cho ta đi cứu Tiểu Mi và vị cô nương kia, ta cũng không biết làm sao ngũ gia lại biết việc này.

Lý Dịch suy nghĩ một lát, mới nói.

- Sợ rằng hắn đã biết việc của ngươi, ngươi cũng không cần trở về, không phải ngươi vẫn muốn đi Liễu Minh à, hiện tại có thể đi.

Ngô Nhị cười nói.

- Không gấp, ta vẫn phải trở về đó một chuyến, có lẽ còn có thể tạo được tác dụng gì đó, cũng khó nói trước được.

Lý Dịch có chút do dự, gật đầu nói.

- Tiếp đó, có thể Tần gia sẽ xảy ra một số rung chuyển, ngươi nên cẩn thận một chút.

- Ta biết.

Ngô Nhị gật đầu.

- Ta về trước.

Trước cửa Tần phủ.

Lưu Đại Hữu khách khí thi lễ với Tần Ngạn, nói.

- Chuyện này rất quan trọng, bản quan đã xin phép qua công chúa, còn mong Tần đại nhân phối hợp.

Sắc mặt Tần Ngạn khó coi, chất vấn.

- Hôm qua Mật Điệp Tư mới xông vào Tần trạch một lần, ngược lại Lưu đại nhân còn tốt như vậy, hôm nay trực tiếp mang theo nha dịch tới nơi này bắt người, các ngươi xem Tần gia ta là nơi nào, là nơi các ngươi muốn vào thì vào, muốn lục soát thì lục soát?!

Trên mặt Lưu Đại Hữu có cực kỳ khách khí, nói lần nữa.

- Có nhân chứng chính mắt trông thấy, cô nương kia sau khi bị bắt cóc liền tiến vào hậu viện Tần phủ, không phải bản quan không tin Tần đại nhân, mà chính là án này thực sự liên lụy trọng đại vô cùng, còn quan hệ đến một đại án khác ngay cả bệ hạ cũng cực kỳ coi trọng, cử động lần này của bản quan cũng thật sự bất đắc dĩ.

- Để bọn hắn lục soát đi.

Tần Ngạn còn muốn nói tiếp gì đó, một thanh âm già nua từ phía sau truyền đến.

Tần Tướng khoát tay, trên mặt không buồn không vui.

- Đã không phải Tần gia làm, lục soát một chút thì có làm sao?

- Thế nhưng nếu để bọn họ tùy ý đi vào, thể diện Tần gia ta để ở đâu.

Hắn phản bác một câu, thấy trên mặt Tần Tướng vẫn không có biểu tình gì, mới âm trầm nhìn Lưu Đại Hữu một chút, nói,

- Lưu đại nhân, bản quan có thể cho các ngươi đi vào, nếu hôm nay các ngươi lục soát có thể từ Tần gia ta tìm ra nữ tử kia, Tần Ngạn ta không còn lời nào để nói, nếu không lục ra được, buổi thượng triều sáng mai, Lưu đại nhân chắc hẳn phải thật sớm chuẩn bị kỹ càng lí do thoái thác.

- Đa tạ Tần đại nhân.

Lưu Đại Hữu chắp tay một cái, quay đầu phân phó nói.

- Nơi này là Tần phủ, các ngươi tìm người là được, không được lỗ mãng.

Đại hán kia dẫn đầu dẫn dắt hơn mười tên bộ khoái nối đuôi nhau đi vào.

- Phế vật, làm sao có thể không có, chẳng lẽ nàng còn có thể mọc ra cánh, bay từ trong phủ ra ngoài hay sao?

Mặt Tần Dư âm trầm, lạnh giọng hỏi.

Một tên hạ nhân Tần gia run rẩy một chút, nói.

- Tiểu công gia, trừ gian phòng của Tướng gia, chúng ta đã lục soát Tần phủ từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, triệt để một lần, thật sự không phát hiện ra vị cô nương kia, khả năng, khả năng nàng đã chạy đi rồi!

- Chạy đi, ngươi coi Tần phủ này là nơi nào?

Bỗng nhiên Tần Dư ném chén trà qua, chén trà bị ném lên đầu của hắn, một bước cũng không dám tránh, máu tươi chảy xuống cũng không dám lau.

Lúc này, lại có một người vội vàng hấp tấp từ bên ngoài chạy vào, kinh hoảng nói.

- Tiểu công gia, không tốt, quan phủ đến Tần gia điều tra, nói chúng ta bắt cóc một vị cô nương.

Tần Dư lạnh lùng liếc người kia một chút.

- Hôm qua các ngươi đi bắt người vào, bị người khác nhìn thấy?

Sắc mặt người kia thay đổi.

- Không, không có.

Tần Dư ngẫm lại, phất tay, nói.

- Bọn họ muốn lục soát, thì để bọn hắn lục soát đi.

Vị hạ nhân Tần gia kia ngẩng đầu lên, cẩn thận hỏi:

- Tiểu công gia, nếu như bọn họ thật sự tìm tới thì làm sao bây giờ?

Tần Dư ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.

- Nếu như bọn họ thật sự tìm tới, thì ta chặt ngươi cho chó ăn.

Ngô Nhị vội vàng đi vào gian phòng, nói.

- Ngũ gia, Kinh Thành Lệnh đã dẫn người tới.

Tần gia ngũ gia liếc hắn một cái, hỏi.

- Sao ngươi trở về?

Ngô Nhị kinh ngạc nói:

- Báo quan xong ta trở lại, còn có thể đi nơi nào?

Ánh mắt Tần ngũ gia dừng lại trên mặt hắn một lát, nói.

- Không quan trọng, hai vị cô nương kia đã ra ngoài từ cửa sau, bộ khoái huyện nha sẽ nhanh chóng tìm được các nàng.

Hắn chắp tay sau lưng, từ trong nội viện đi ra ngoài.

Ngô Nhị kinh ngạc nói.

- Ngũ gia, ngài đi đâu vậy?

- Ra ngoài đi dạo.

Tần ngũ gia không quay đầu lại, đối với phía sau phất tay:

- Ta đi một mình, lần này ngươi không cần đi theo.

Bước chân Ngô Nhị dừng lại, sờ sờ đầu, gật đầu nói.

- Được.

Bọn bộ khoái ở bên trong Tần phủ cẩn thận lục soát, đối mặt với một số người không phối hợp, cũng vô kiên nhẫn, nơi này dù sao cũng là Tần phủ, Lưu đại nhân không cố ý dặn dò, bọn họ cũng không dám lỗ mãng.

Ngược lại có không ít hạ nhân Tần phủ nhìn xa xa, đối với một đám người chỉ trỏ, nghị luận ầm ĩ.

Hai tay Ngô Nhị vòng phía sau, nhàn nhã đi tới, chỉ những bộ khoái đó, nói.

- Nơi này là sân của nhị gia, làm sao có thể giấu người, các ngươi cẩn thận một chút, đừng làm hỏng đồ đạc, không bồi thường nổi đâu.

Đại hán dẫn đầu giận tái mặt, tiện tay chỉ một phương hướng, nói.

- Qua bên kia tìm xem!

- Bên kia, bên kia là chỗ ở của tam gia, tam gia chính là quan ngũ phẩm trong triều, rất thanh liêm, càng không thể nào giấu người.

- Qua bên kia.

- Bên kia là chỗ nô bộc ở, các ngươi muốn đến thì đến đi, dù sao ta cảm thấy nơi đó cũng không giống chỗ có thể giấu người.

Dại hán dẫn đầu quay lại nhìn hắn, hỏi:

- Vậy ngươi cảm thấy chỗ nào mới giống chỗ dấu người?

Ngô Nhị lắc đầu, ánh mắt hướng một hướng khác chỉ chỉ.

- Ta làm sao biết được.

Đại hán dẫn đầu đưa tay chỉ chỉ chỗ kia, hỏi:

- Nơi đó là chỗ nào?

- Nơi đó.

Ngô Nhị quay đầu liếc một chút, lắc đầu nói.

- Ta không biết.

Nói xong, lại thảnh thơi đi ra.

Bỗng nhiên đại hán phất tay, chỉ chỉ hướng kia:

- Lục soát!

Hậu viện Tần phủ, trong một chỗ hoa viên hoang vắng, bọn nha dịch ở phía sau hòn non bộ, tìm được hai nữ tử.

Bên trong một nữ tử, lúc nhìn thấy một tên hán tử mặc trang phục bộ khoái, trên mặt đầu tiên hiện ra vẻ vui mừng, sau đó chạy nhanh tới trước, bước chân dừng lại, quỳ rạp xuống đất, cao giọng hôt to.

- Đại nhân, ngài phải làm chủ cho tiểu nữ!

Thấy cảnh này, sắc mặt người Tần gia đi theo đến đại biến.

Nơi xa một số người khác, sắc mặt càng thêm hoảng sợ.

Nơi này, vừa rồi bọn họ rõ ràng đã điều tra qua rất nhiều lần, căn bản, căn bản không có người!

- Tiểu công gia, không tốt, bọn họ tìm được nữ tử kia ở hậu hoa viên!

Một hạ nhân Tần gia xông vào chỗ ở của Tần Dư, kinh hoảng nói.

Tần Dư nắm chặt tay, sắc mặt cực kỳ âm trầm.

Người kia lo lắng nói.

- Tiểu công gia, vẫn nên tránh đi trước một lát, chút nữa thì đi không được!

Tần Dư nhìn ra bên ngoài, nắm tay đang nắm chặt thả ra, quay người tiến vào hậu viện.

Lúc bóng đêm dần bao phủ xuống Kinh Đô, một chỗ dân cư cách Tần phủ hai ngõ hẻm, một giếng cạn trong nội viện, bỗng nhiên phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Dây thừng buộc thùng nước thả xuống giếng lắc lư khá lâu mới có một bóng người phí sức leo ra từ trong giếng.

Hắn quay lại nhìn một chút vào trong giếng, thấp giọng nói:

- Các ngươi mau lên, thừa dịp trời tối đi Thôi gia.

Trong nội viện, một bóng người ngồi bất động đã lâu thở dài.

- Làm sao giờ này mới đến, ta chờ ngươi thật lâu.

Tần Dư bỗng nhiên quay đầu.

- Ai!

Chỉ thấy trong bóng tối hiện ra một bóng người mơ hồ, cái cổ bỗng nhiên đau xót, cả người bất lực ngã xuống đất.



Bạn cần đăng nhập để bình luận