Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1132: Dân Phong Thuần Phác


Chương 1132: Dân Phong Thuần Phác



Chương 1132: Dân Phong Thuần Phác

Lâm gia Phong Châu tại Tề Quốc chỉ là một gia tộc mới xuất hiện.

Cái gọi gia tộc “Mới xuất hiện tự nhiên cũng giống Lưu gia này kéo dài mấy trăm năm, nội tình của gia tộc cũng không giống nhau, luận danh vọng, luận tài lực, luận thế lực, những nhà giàu mới nổi đó không thể so sánh cùng mấy đời hào phiệt truyền thừa của họ.

Danh tiếng của Lâm gia trong mấy năm gần đây luôn rực rỡ hơn Tiền gia, trong mắt bọn hắn đều thuộc về nhà giàu mới nổi.

Trong khoảng thời gian ngắn họ tích lũy tài lực, có lẽ cuối cùng đã sánh vai cùng với các đại tộc lâu đời nhưng căn cơ bọn hắn nông cạn, thậm chí không có căn cơ, nếu như không phải sau lưng Lâm gia cùng Tiền gia đều có bóng dáng của Tam hoàng tử, Lưu gia là một trong những kẻ ủng hộ Tam hoàng tử, hắn tuyệt đối sẽ không khách khí với bọn hắn như vậy.

Chí ít, tại khu vực Liễu Châu, Lưu gia không cần khách khí với bất kỳ kẻ nào.

Hắn bỏ lòng kiêu ngạo, năm lần bảy lượt, vô cùng có thành ý đến nhà, đã đủ cho Lâm gia mặt mũi, có thể thấy hành động vừa rồi của Lâm Uyển Như đã trực tiếp đẻ mặt của hắn xuống đất.

Nếu như người cầm lái Lâm gia có tài thắng thiên hạ chỉ là một tiểu quản sự nhỏ, vậy dưới gầm trời này còn có ai có thể làm được danh xưng chưởng quỹ?

Đây đối với hắn chính là vũ nhục.

Lưu Lạc thu hồi nụ cười, từ tốn nói.

- Lâm cô nương, Lưu gia chúng ta mang theo thành ý đến, ta hi vọng ngươi không nên cùng ta đùa kiểu này.

Lâm Uyển Như lắc đầu, nói.

- Ta không nói đùa, vị này thật là chưởng quỹ nhà chúng ta.

- Đã như vậy thì không còn chuyện gì đáng để nói.

Lưu Lạc đứng lên, bỏ lại một câu rồi dứt khoát quay người rời đi.

Mặc dù hắn không nhiều lời nhưng mang oán khí nồng đậm này đi ra cửa, Lý Dịch còn có thể cảm nhận được.

Lý Dịch nhìn Lâm Uyển Như rồi nói.

- Xong, muội đắc tội lên địa đầu xà nơi này, bạn nhất tâm hắn mang oán hận, tùy lúc trả thù thì muốn phát triển ở Liễu Châu coi như khó

rồi.

- Vậy làm sao bây giờ đâu?

Nàng dằng dặc thở dài, lại nói:

- Liễu Châu không thể so với Phong Châu, chúng ta ở chỗ này không nơi nương tựa, đấu không lại họ.

- Sợ cái gì, Liễu Châu này lại không phải họ Lưu, họ còn có khả năng trục xuất các muối sao?

- Tuy Liễu Châu không phải họ Lưu nhưng cũng không phải họ Lâm.

Lý Dịch suy nghĩ kỹ một chút, nói.

- Chuyện kia cũng không chắc chắn, nếu như muội suy nghĩ tỉ mỉ cân nhắc việc lần trước, cũng chưa chắc không thể để cho nó họ Lâm.

Lâm Uyển Như nhìn hắn hỏi.

- Việc lần trước?

Liễu nhị tiểu thư từ phía sau đi tới, bước chân đến bên cạnh hắn dừng lại, hỏi:

- Việc trước kia?

- Lần trước, việc lần trước sao?

Lý Dịch suy nghĩ một lát, nói tiếp.

- Việc lần trước không quan trọng, nói chung không cần lo lắng Lưu gia, chúng ta cũng có cơ sở quần chúng rất sâu tại Liễu Châu, So với bọn hắn không kém bao nhiêu, yên tâm đi.

Tốt xấu gì thì bộ phận thành giáo ở Liễu Châu đã bị hắn thu về dưới trướng, đó là cƠ SỞ quần chúng chắc chắn, hướng đại nói đó là cơ sở tạo phản chắc chắn, ngay cả quan phủ Liễu Châu cũng không cần sợ, lại đi sợ một Lưu gia sao?

Truyện-được-thực-hiện-bởi-HámThiênTaThần

Lưu gia.

Một nam tử trẻ tuổi nhìn Lưu Lạc, hỏi.

- Nàng từ chối?

Mặt Lưu Lạc âm trầm, gật đầu.

- Miếu nhỏ của Lưu gia chúng ta không dung nổi một tôn đại phật như Lâm gia này.

- Thiên hạ nhiều nữ nhân như vậy, tại sao ngươi hết lần này tới lần khác thì nhìn trúng Lâm Uyển Như kia?

Nam tử trẻ tuổi nhíu mày, nói tiếp.

- Mặc dù tuổi nàng đã không còn nhỏ nhưng nói thế nào là gia chủ Lâm gia, sao có thể làm thiếp của ngươi, hay nói ngươi muốn Lâm

gia?

Hắn nhìn Lưu Lạc, sắc mặt bình tĩnh, lại làm cho Lưu Lạc kinh hãi chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Mặc dù Lâm gia không có nội tình gì, nhưng luận tài lực, mấy Lưu gia cũng không sánh nổi, nếu hắn thật sự có được Lâm Uyển Như, CÓ được Lâm gia thì tất nhiên địa vị Lưu gia như nước lên thì thuyền lên, đến lúc đó, kẻ vui vẻ nhất lại chính là vị huynh trưởng này của hắn.

Hắn vội vàng giải thích.

- Ta đây cũng không phải vì muốn tốt cho gia tộc sao, coi như chúng ta không chiếm được Lâm gia nhưng chỉ cần có thể thu phục được nữ nhân kia, lo gì gia tộc không hưng thịnh, chẳng lẽ đại ca hi vọng, Lưu gia chúng ta một mực Có đầu rút cổ trong Liễu Châu nhỏ bé này sao?

Ánh mắt nam tử trẻ tuổi mờ mịt liếc hắn một cái rồi nói.

- Nàng không nguyện ý cho Lưu gia mặt mũi, chúng ta cũng không cần cho nàng thể diện.

Tục ngữ nói, cường long không ép địa đầu xà, những lời này rất có đạo lý.

Đắc tội Lưu gia, nguồn cung cấp Liễu Châu vào ngày thứ hai liền bị chặt đứt.

Sở dĩ lần này các nàng đến Liễu Châu cũng bởi vì nghề dệt vải tại Liễu Châu rất phát đạt, là nơi sản sinh ra nhiều tơ lụa nhất Tề Quốc, ở chỗ này xây dựng cửa hàng hiệu may có thể tiết kiệm được rất nhiều thành bản cùng không những khoản chi tiêu không cần thiết.

Cứ như vậy, chắc chắn phải dựa vào nguồn cung cấp Liễu Châu.

Đối với hai phe mà nói, là quan hệ cả hai cùng có lợi, trước đó Lý Dịch họ đến Liễu Châu liền có vô số hóa thương chủ động tìm đến cửa để hợp tác, gần như là khóc xin đáp lên chiếc xe ngựa này của Lâm gia.

Mà mấy ngày nay, những thương nhân đã bàn tốt đó, nhao nhao phái các quân sự trong nhà tới lấy cớ do nhiều nguyên nhân, nguồn cung cấp không đủ để kết thúc hợp tác.

Lúc trước cân nhắc cửa hàng còn trong giai đoạn thành lập, chi tiết còn chưa quyết định, họ cũng không quyết định khế ước, những

thương nhân này đồng thời đổi ý, mấy tên quản sự lại không có hợp đồng biên bản nhất định, chả thể làm gì.

Lưu gia muốn dùng phương thức như vậy để cắt đứt nguồn cung cấp của họ, đây là một loại ấu trĩ nhưng lại là phương thức làm việc

hữu hiệu.

Không người nào nguyện ý bán nguyên liệu cho bọn hắn, cửa hàng này cũng không thể tiếp tục mở được.

Một tên quản sự lo lắng nói.

- Chưởng quỹ, ngài nghĩ biện pháp đi, chúng ta đã đầu nhập vào Liễu Châu nhiều như vậy, cứ như vậy thì tất cả bạc trước đó coi như đều đổ xuống sông xuống biển.

Một chưởng quỹ khác phàn nàn.

- Thương nhân lấy chữ tín làm đầu, sao họ có thể nói không giữ lời như thế, đây rõ ràng là đặt bẫy cho chúng ta mà!

- Chưởng quỹ, ngài quyết định nhanh đi!

Lâm Uyển Như nhìn mấy quản sự đang lo lắng, ánh mắt nhìn về phía Lý Dịch rồi nói.

- Chưởng quỹ, huynh quyết định đi.

Lý Dịch phát hiện hành động gần đây của vị Hoa Mộc Lan giới kinh doanh - Lâm Uyển Như Lâm cô nương này hoàn toàn không hợp cùng xưng hào của nàng.

Mỗi ngày nàng vẫn cùng Như Nghi các nàng uống chút trà tâm sự, thậm chí để Như Ý dạy nàng mấy chiếu phòng thân, lúc nghe Như Nghi các nàng đều không ngoại lệ, tất cả đều học trú nhan thuật thì triệt để mặc kệ chính sự.

Tất cả an bài và bố trí ở Liễu Châu đều rơi xuống trên vai hắn.

Luôn miệng nói chính mình là quản sự, này không phải là quản sự, đây rõ ràng là dáng vẻ Ngũ phu nhân của Lý gia nha.

Nhưng mà, dáng vẻ ngũ phu nhân thì dáng vẻ ngũ phu nhân đi nha, ai bảo chưởng quỹ như hắn vung tay một lần là năm năm, đối với vị quản sự tùy hứng này vẫn phải nhẫn nhịn và bao dung nhiều một chút, vạn nhất nàng vung tay không làm thì hắn đi đâu tìm được quản

sự tốt như vậy.

Lý Dịch nhìn Hứa Chính đứng ở vừa rồi nói:

- Hứa sứ giả, làm phiền ngươi.

Lưu gia.

Lưu Lạc ngồi trong đường, trên mặt hiện ra một tia trào phúng.

Lâm gia có ý định làm rất lớn, làm đến trải rộng khắp Tề Quốc, còn lớn hơn nhiều so với ý định của Lưu gia.

Nhưng không nên quên, nơi này là Liễu Châu, là Liễu Châu của Lưu gia, đến Liễu Châu, là hổ cũng phải nằm, là rồng cũng phải nằm, Lâm Uyển Như kia như lại không nể mặt hắn, như thế không nể mặt Lưu gia, tại Liễu Châu này nửa bước họ cũng khó đi!

Ngô gia.

Ngô gia kinh doanh tơ lụa ở Liễu Châu, không dám nói số một số hai, nhưng mà có thể xếp hạng trong top năm.

Lúc này, gia chủ Ngô gia chính tất cung tất kính đưa mấy người đưa ra cửa phủ, đối một người ở phía đầu tiên khom người nói:

- Xin sứ giả đại nhân yên tâm, ta sẽ buộc những người này lại thật tốt, không gây thêm phiền phức cho sứ giả.

Hứa Chính một mặt lạnh lùng gật đầu.

Mấy chưởng quỹ Lâm gia theo ở phía sau, mỗi tên đều có biểu lộ giống như gặp quỷ.

Hôm qua, ngay tại hôm qua, họ đứng trước cửa Ngô gia, đến cửa còn không được vào, lúc này mới cách một ngày, gia chủ Ngô gia gặp họ, tựa như gặp tổ tông, nói đúng hơn là gặp vị Hứa sứ giả kia.

Không chỉ Ngô gia, vừa rồi họ đã đi mấy nhà, thái độ của gia chủ mấy nhà kia, không sai biệt với gia chủ Ngô gia.

Họ ký kết khế ước với đối phương dễ như trở bàn tay, những ngày bình thường kia vắt chảy ra nước thiết công kê lần này lại từng người đều nghĩ hết để nhiều lợi cho bọn hắn, không muốn cũng không được.

Liễu Châu này, dân phong thuần phác ghê ta.


Bạn cần đăng nhập để bình luận