Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1143: Cao Nhân!



Chương 1143: Cao Nhân!


Chương 1143: Cao Nhân!

Đám người của Ngự Sử Đài chính là một đám người điên, bách quan Tề Quốc xem ra, họ chính là một đám bởi vì áp lực quá lâu mà tâm lý bị vặn vẹo trở nên biến thái.

Thời thời khắc khắc bách quan đều nhìn chằm chằm họ, chờ họ bất cẩn lộ ra chỗ sơ suất không nói, những chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi cũng được họ biến thành những mưu đồ lớn, Thôi Giang có một lần tảo triều đã nhịn không được thả một cái rắm ngay lập tức bị ngự sử không nể mặt mũi vạch trần ngay trước mặt bách quan, tại chỗ xuống đài không dậy được.

Cái này còn không phải việc quá phận nhất.

Quá phân nhất chính là họ vì bắt được nhược điểm của bách quan mà không việc gì không dám làm, việc ở trong bóng tối phái người tặng lễ làm được, một khi có một quan viên nào nhận lấy hối lộ, không cần chờ đến ngày thứ hai, màn đêm buông xuống thì đã có trinh

thám trong đêm đi đến gõ cửa, họ sẽ mời người đi Đại Lý Tự uống trà.

Thôi Giang đã ăn vào trong tim đối với dạng xảo trá này, dù đối phương đưa cho vàng ròng bạc trắng hắn cũng không hề dao động một chút nào, huống chi chỉ là hòn đá.

Tuy nhiên, hắn vẫn cảm thấy hình như có chỗ nào đó không đúng, nhưng trong lúc nhất thời lại nói không ra kì lạ ở chỗ nào, hắn cũng chỉ có thể xem như vậy mà thôi.

Hắn chỉ chỉ hai cái rương lớn trong đại đường, sau đó phân phó hạ nhân nói:

- Người tới, khiêng những vật này đi ra ném đi.

Tiền phủ.

Dương Ngạn Châu nhìn Tiền Đa Đa hỏi.

- Các ngươi để mấy vị ngự sử kia đưa cái gì cho Thôi đại nhân vậy?

- Hòn đá.

Tiền Đa Đa trả lời.

- Hòn đá?

Dương Ngạn Châu nhìn hắn, sau đó nhíu mày nói.

- Chuyện rất quan trọng, mong rằng Tiền công tử không tùy ý lừa gạt Dương mỗ, họ gióng trống khua chiêng tiến đến Thôi gia cũng chỉ đưa hai rương hòn đá, có ai sẽ tin đây?

- Đúng vậy, có ai sẽ tin đâu?

Tiền Đa Đa thở dài nói tiếp.

- Nhưng chúng ta thật sự đưa hòn đá đến, ngươi nói chúng ta có oan hay không?

Hằng Vương Phủ.

- Triệu Di người nhấc hai cái rương rất nặng tiến vào Thôi phủ.

Triệu Tranh nhìn tên lão giả kia hỏi.

- Việc này xảy ra lúc nào?

Lão giả nhìn hắn thành thật nói.

- Ngay vào hôm qua.

Triệu Tranh nghe thể biểu hiện trên mặt khó lường, một lát sau phất tay nói:

- Đi gọi Thôi Giang tới đây.

Không bao lâu, Triệu Tranh nhìn thấy người vội vàng chạy đến Hộ Bộ Thượng Thư

Thôi Giang mới nói.

- Mấy ngày nay, mấy vị ngự sử nhiều lần đến thăm Thôi phủ, ngược lại đã để người chịu tủi thân nhiều rồi.

Thôi Giang vội vàng nói.

- Làm việc cho điện hạ, hạ quan một chút cũng không tủi thân.

Triệu Tranh cười cười rồi lại hỏi.

- Nghe nói, hôm qua có mấy vị ngự sử nhấc hai trương vào Thôi phủ, không biết cái kia là vật gì thế?

Thôi Giang vội vàng nói:

- Chỉ là hai trương đá mà thôi.

- Hòn đá?

Thôi Giang khom người nói.

- Vâng, những người kia nói về thăm dò hạ quan, cho nên dùng hai rương đá giả mạo kim ngân để hạ quan quy hàng tam hoàng tử, nhưng họ quan đã từ chối.

- Hòn đá, để thăm dò?

Triệu Tranh nhìn hắn, trên mặt hiện ra nụ cười.

- Ha ha, bản Vương đã biết, người đi xuống trước đi.

- Hạ quan cáo lui.

Thôi Giang ngẩng đầu nhìn hắn một chút, thấp thỏm trong lòng, chậm rãi lui ra.

- Hòn đá...

Triệu Tranh nhìn thấy hắn đi ra ngoài, nụ cười trên mặt cũng liền thu liễm, dần dần âm trầm xuống.

- Ha ha, tốt cho một hòn đá, tốt cho một thăm dò.

Đại hoàng tử khẩn cấp gọi đến, Thôi Giang tâm thần bất định tiến đến Hằng Vương Phủ, chỉ là sau khi bị hỏi mấy câu thì lại lui ra ngoài.

Nhìn như bình an vô sự, nhưng trong lòng của hắn ngược lại càng thêm bắt đầu thấp thỏm không yên.

Sau khi đã về đến Thôi phủ hắn càng cảm thấy tâm thần khó yên.

Àm!

Hắn cúi đầu bước đi, thình lình đụng phải một người, vốn tâm phiền ý loạn, há miệng muốn mắng vừa nhìn thấy người phía trước bị đụng ngã kia lại lập tức tiến lên mấy bước, sau đó tiến lên nâng đỡ.

Hắn nhìn thấy phụ nhân kia, hơi oán trách nói.

- Phu nhân, nàng bước đi sao cũng không nhìn đường thế hả?

- Lão gia cái này là thế nào?

Phụ nhân kia nhìn hắn rồi nói.

- Vừa rồi xa xa nhìn thấy lão gia cúi đầu bước đi, gọi lão gia vài tiếng, lão gia cũng không đáp, thẳng tắp đụng tới.

Trong lòng Thôi Giang phiền muộn không muốn lại nói việc này nên liền nói sang chuyện khác.

- Nàng lần này về nhà ngoại thăm người thân, thân thể nhị lão thế nào?

- Thân thể cha me đều tốt.

Phụ nhân nói một câu, lại nhìn hắn hỏi tiếp:

- Lão gia gặp phải việc gì khó xử, không ngại cùng thiếp thân nói một chút đi.

Thôi Giang thở dài rồi nói.

- Trở về phòng rồi nói đi.

Thôi Giang biết mình không phải một người thông minh, nhưng cái này không quan trọng, bởi vì hắn có một vị nương tử thông minh.

Hắn còn quá trẻ đã đậu tiến sĩ, bởi vì trong triều cũng không bối cảnh chỉ một tên huyện lệnh ở một châu huyện xa xôi nào đó làm.

Sau khi được làm huyện lệnh thì hắn mới biết được, hóa ra đọc sách cùng làm quan hoàn toàn là hai việc khác nhau.

Hắn tại vị hai năm, không có làm ra cái chiến tích gì cả, dựa theo yêu cầu triều đình kiểm tra đánh giá, nếu như hắn lại thường thường như thế trong ba năm, ngay cả tư cách làm huyện lệnh đều không có.

Hắn vốn đã tuyệt vọng, không hề mộng tưởng vào một ngày kia có thể đứng hàng theo bạn, người trẻ tuổi nhưng nhuệ khí đã bị hiện thực làm hao mòn hầu như không còn, nản lòng thoái chí nên đi lấy vợ sinh con.

Sau đó, nhân sinh hắn tựa như ngồi lên một cỗ xe ngựa chạy như bay.

Hắn trong vòng năm năm thắng liền mấy cấp, từ một tên huyện lệnh phía dưới, thăng làm Thứ Sử Trung Châu, lại dùng thời gian năm năm trở thành điều nhiệm Kinh Đô, đương nhiệm Hộ Bộ Thị Lang.

Từ Hộ Bộ Thị Lang leo đến Hộ Bộ Thượng Thư, hắn lại dùng thời gian mười năm.

Đến nay, hắn đã thực hiện những tâm nguyện của mình trong thời kì tuổi trẻ, đứng hàng triều đình, mặc dù không thể nói một tay che trời, nhưng Hộ Bộ Thượng Thư cũng được cho là trụ cột ở trong triều đình.

Việc này dĩ nhiên không phải bởi vì hắn đối với triều chính lĩnh ngộ ra đạo lí cai trị gì hay chiến tích xuất sắc, mà chính là vợ hắn, người ở bên cạnh hắn, vì hắn bày mưu tính kế, xem xét thời thế, lẩn tránh mạo hiểm, để hắn ở trong quan trường như cá gặp nước, ngồi lên đến vị trí cao như ngày hôm nay.

Một đường đi tới hôm nay, người có chiến tích tốt so với hắn, có vô số các cao nhân tài hoa hơn so với hắn, nhưng mà Hộ Bộ Thượng

Thư, lại là hắn - Thôi Giang.

Hắn cảm thấy hắn đời này đạt được thành tựu lớn nhất không phải thiếu niên đắc chí, cũng không phải đề danh kim bảng, thậm chí không phải chưởng quản Hộ Bộ, mà chính là cưới một vị thế tử tài hoa như thế này.

Trong phòng, sau khi nghe Thôi Giang nói xong, phụ nhân kia dằng dặc thở dài.

- Thiếp thân chỉ đi về nhà mẹ đẻ một chuyến mà thôi, trước sau không tới nửa tháng, lão gia sao làm chuyện loạn thành thế này cơ chứ?

Thôi Giang nghe lời này, trong lòng run lên, vội vàng hỏi.

- Phu nhân nói thế là những tảng đá kia có vấn đề?

Phụ nhân không trả lời thẳng, bà chỉ lắc đầu nói.

- Lão gia còn nhớ lúc trước thái tử phái người đến mời lão gia hay không, lúc đó thiếp thân làm cái gì?

- Nhớ kỹ.

Thôi Giang nghe vậy, run một cái rồi nói.

- Lúc ấy là mùa đông khắc nghiệt, nàng nửa đêm cướp chăn mền ta, để cho ta chịu phong hàn, sau đó ở trong nhà nằm nửa tháng.

- Nhưng mà lão gia vẫn mang bệnh đi đến yến hội của thái tử.

- Bây giờ nói chuyện này để làm gì?

Thôi Giang hơi nóng nảy nói tiếp.

- Nàng mau nói, những tảng đá kia có vấn đề gì?

- Hòn đá không có vấn đề gì.

Phụ nhân lắc đầu nói.

- Tam hoàng tử ngày ngày đến Thôi phủ, hôm qua lại mang theo lễ vật mà đến, sau đó tay không mà về, đại hoàng tử sẽ nghĩ như thế nào?

Thôi Giang kinh ngạc rồi nói tiếp lời bà.

- Nhưng bọn hắn là dùng hòn đá thăm dò ta, ta đã nói tất cả cho đại hoàng tử rồi.

Phu nhân tiếp tục lắc đầu nói.

- Trừ phi lão gia ngăn bọn hắn ở bên ngoài cửa phủ của Thôi gia, chỉ cần hai cái rương kia tiến vào Thôi phủ, như vậy ra hay không ra cũng không có ý nghĩa gì.

- Huống chi, thiếp thân lúc trở về cũng nghe đến một số lời đồn đại.

- Lời đồn đại gì?

- Tam hoàng tử mua mấy tòa nhà ở kinh sư, nhưng hắn lại không có ghi tên.

- Tam hoàng tử mua tòa nhà, cùng chuyện này có quan hệ sao?

Phụ nhân nhìn hắn rồi nói tiếp.

- Lão gia không ngại đoán xem, tòa nhà nào là dành cho ngươi?

Thôi Giang bất lực xụi lơ trên ghế, mặt không hơi máu chửi bới nói.

- Âm mưu, đây là âm mưu, họ quá vô sỉ, quá âm hiểm xảo trá!

- Đây không phải âm mưu, đây là dương mưu, dương mưu đường đường chính chính.

Phụ nhân nhìn qua bên ngoài rồi lại nói.

- Họ chính là nắm chắc tính tình đa nghi của thái tử, những chuyện này nhìn như không có liên hệ gì, kì thực chính là vòng vòng đan xen, mặc kệ lão gia ứng đối hoặc không ứng đối kết cục đều sẽ rơi vào nằm trong tính toán của họ mà thôi.

Quang minh chính đại dụng mưu lại càng khiến người ta bất lực hơn so với việc tiến hành âm mưu ở trong bóng tối.

Thôi Giang từ trên ghế giật bắn lên sau đó lớn tiếng nói.

- Ta đi tìm đại hoàng tử giải thích, ta lập tức đi ngày!

- Lão gia!

Phụ nhân thấy thế giọng nói bỗng nhiên cất cao, Thời Giang giật mình thân thể run run, quay đầu nhìn qua nàng.

- Muộn rồi.

Phụ nhân lôi kéo tay hắn nói:

- Quá muộn, thái tử có tính cách thế nào lão gia lại đã quá rõ ràng, hắn mặt ngoài sẽ không làm khó lão gia, nhưng trong lòng sẽ càng thêm hoài nghi, tam hoàng tử bên kia, có cao nhân.

Ánh mắt nàng nhìn về phía Thôi Giang, sau đó chậm rãi nói.

- Vì Thôi gia, lão gia phải sớm tính toán.

Tiền gia.

- Cút đi, các ngươi đều cút cho ta!

Tiền Đa Đa leo đến trên cây ôm thật chặt thân cây, mặt lộ vẻ hoảng sợ, hét lớn đối với một đám đạo sĩ hòa thượng phía dưới.

Giờ phút này, hắn đã leo lên đến độ cao hơn một tòa nhà, phong phạm vô cùng "Cao nhân”, rất khó tưởng tượng, không ngờ một tên mập lại có thể trèo cao như vậy.

Dưới cây.

Một hòa thượng mặc đồ đỏ cầm trong tay mỏ, hắn đọc một tiếng niệm phật, mặt lộ vẻ đau khổ nói.

- A di đà phật, người quỷ là hai đường khác nhau, ngươi nếu như chịu buông tha cho Tiền công tử, lão nạp sẽ cùng toàn chùa tăng

chúng vì người tụng kinh ba ngày, giúp người sớm ngày được siêu thoát.

Một đạp sĩ mặc áo bào xanh cầm trong tay cây phất trần, hắn lạnh lùng nói:

- Nghiệt chướng, còn không mau chóng rời đi, còn dám làm hại nhân gian, đừng trách bần đạo thay trời hành đạo, ta sẽ đánh ngươi hồn phi phách tán!

Dưới mái hiên, một người phụ nhân nhìn Tiền Tài Thần, sau đó do dự trong một cái chớp mắt rồi nói.

- Lão gia, ngài trừng phạt Đa Đa như thế, có phải hơi quá đáng hay không?

Tiền Tài Thần lạnh hừ một tiếng mới đáp lời.

- Ta sẽ để cho hắn thanh tỉnh một chút, cánh cứng rắn rồi, ngay cả lão cha cũng dám lừa gạt, cho hắn một chút đạo hạnh kia, nếu như không chú ý cẩn thận một số việc sẽ bị người ăn ngay cả cặn cũng không còn!


Bạn cần đăng nhập để bình luận