Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 901: Liên Tiếp Đến Nhà




Chương 901: Liên Tiếp Đến Nhà





----------------------

Giống như không có dự liệu được công chúa và thế tử cũng ở nơi đây, sau khi Tằng Sĩ Xuân ngồi xuống thì cúi đầu uống trà, cũng không mở miệng.

Lý Hiên liếc hắn một cái, nhăn mi nói:

- Vị đại nhân này có việc?

Lý Dịch khoát tay, nói.

- Trước không cần phải để ý đến Tằng đại nhân, có chuyện gì ngươi nói đi.

Lý Hiên nhìn hắn, nhìn lại Tằng Sĩ Xuân, giống như hiểu rõ cái gì, sau đó lại nhíu mày, hỏi.

- Ngươi còn hỏi ta có chuyện gì, ngươi không biết chúng ta tới tìm ngươi vì chuyện gì sao?

Lý Dịch lắc đầu.

- Vì cái gì, không phải đã sớm nói rồi sao, Viện Khoa Học không có kinh phí không được tìm ta, tìm Minh Châu mượn, nhà ta chi tiêu lớn, không xuất tiền ra nhiều.

- Thanh Quân Trắc!

Lý Hiên vỗ bàn, nói.

- Trử lão đầu kia mang khăn, muốn Thanh Quân Trắc thay Hoàng bá bá, tru nịnh thần, mà nịnh thần đó cũng là ngươi, ngươi còn ở nơi này ngồi uống trà?

Hắn có chút tức giận nói.

- Tuy Trử lão đầu kia được người tôn kính, Trử gia trong có sức ảnh hưởng phi phàm trong giới đọc sách, cơ hồ tìm không ra sơ hở gì, nhưng ngươi cũng không thể cứ như vậy ngồi chờ chết.

- Cũng không phải tìm không ra sơ hở gì.

Tằng Sĩ Xuân đặt chén trà xuống, nhìn Lý Hiên nói.

- Thế tử điện hạ có chỗ không biết, trước đó vài ngày đã phá án nữ tử mất tích, ngày đó ở Bành gia, tôn nhi Trử Thái Phó bị người khác bắt tại trận, chỉ bởi vì có người ở phía trên tác động mới không lộ ra.

Lý Dịch và Lý Minh Châu cũng không có biểu lộ quá ngoài ý muốn, ngược lại là Lý Hiên bị kinh ngạc, lập tức đứng lên, hỏi.

- Có loại chuyện này?

Tằng Sĩ Xuân gật đầu, thấy thái độ của Lý Dịch và công chúa điện hạ đã biết Thôi gia không phải lần đầu tiên làm mấy chuyện như vậy, chuyện này, cho dù hắn không mở miệng, cũng không gạt được bọn họ.

Lý Hiên nhăn mày lại, đi qua đi lại ở nội đường, lẩm bẩm.

- Có thể chỉ dựa vào điều này cũng không chắc có thể trấn được Trử gia, vạn nhất chọc giận Trử lão đầu, ngược lại không phải một chuyện tốt, lão gia hỏa này, còn nói cái gì mà “Văn cốt”, văn cốt chó má!

- Nếu như thêm một vụ án mạng nữa thì sao?

Tằng Sĩ Xuân đứng dậy nói.

- Không khéo, đêm Nguyên Tiêu đó, án mạng bên trong Diệu Âm Các cũng có chút liên quan với vị Trử công tử kia.

Án mạng đó đã huyên náo xôn xao khắp Kinh Đô, đến bây giờ còn chưa bị phá, Lý Hiên cũng có chút ấn tượng đối với cái này, hỏi.

- Ngươi có ý gì, không phải nói khâm phạm kia vốn muốn giết cháu trai của Trử Thái Phó, ý ngươi là, vụ án kia vốn do họ Trử làm?

Lý Hiên đi đến trước mặt hắn, hỏi.

- Đã như vậy, tại sao không có một chút tin tức truyền tới?

- Đó là bởi vì Kinh Triệu Duẫn Tằng Sĩ Xuân được Trử Thái Phó ngầm đồng ý đã giấu giếm án này, vu oan cho một tội phạm đang lẩn trốn, ngoài ra, tỷ tỷ của nữ tử kia cảm thấy vụ án có kỳ quặc, đã đánh trống kêu oan ở nha môn Kinh Triệu Phủ, đến nay còn bị hắn nhốt trong lao.

Lý Hiên kinh ngạc, trên mặt lộ ra nghi hoặc và chấn kinh, chỉ hắn, nói.

- Ngươi, ngươi không phải là Tằng Sĩ Xuân sao?

Tằng Sĩ Xuân sửa sang vạt áo một chút, quỳ xuống về hướng trưởng công chúa, lớn tiếng nói:

- Thần có tội!

- Ngươi.

Lý Hiên chỉ hắn, kinh ngạc nói không ra lời, cuối cùng cũng chỉ biệt xuất thốt ra một câu.

- Ngươi tên phản đồ này —— phản tốt!

- Thì ra ngươi nhốt nữ tử kia trong lao bởi vì nguyên nhân này.

Lý Dịch cũng đứng lên, nhìn hắn hỏi.

- Chuyện này, lúc trước tại sao ngươi không nói?

Tằng Sĩ Xuân ngẩng đầu, chậm rãi nói.

- Chưa đến lúc.

Ánh mắt Lý Minh Châu nhìn về phía hắn, hỏi.

- Ngươi có biết việc này đáng tội gì không?

Tằng Sĩ Xuân cúi đầu xuống, nói.

- Vô luận tội danh như thế nào cũng tốt hơn đi theo Thôi gia đến tuyệt lộ.

Lý Minh Châu nhìn hắn, khua tay nói.

- Đứng lên rồi nói.

Nghe xong lời nói của Tằng Sĩ Xuân, công chúa điện hạ lắc đầu.

- Khó trách, khó trách hắn lại gấp gáp như thế, Trử Thái Phó vì bảo trụ thanh danh Trử gia, cũng không có biện pháp khác.

Lý Hiên đập bàn một cái, cả giận nói.

- Thôi gia lại dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy, vì sao không nói việc này cho Trử lão đầu?

Tằng Sĩ Xuân lắc đầu, nói.

- Trử gia đã không còn đường lui, bất kể có phải Thôi gia thiết kế hay không, vụ án là Trử Bình phạm phải, từ đầu đến cuối Thôi gia cũng đều nằm ngoài mọi việc, chỉ dựa vào lời nói của một bên, không thể nào vặn ngã một môn phiệt hào tộc như vậy, huống chi, kinh thành nước sâu, Thôi gia còn lâu mới đơn giản như bề ngoài thế tử điện hạ nhìn thấy.

- Tần Hòa…

Trên mặt Lý Dịch hiện ra một tia nghi ngờ, bờ môi hơi động, nhìn Tằng Sĩ Xuân, hỏi.

- Tỷ tỷ của nữ tử bị hại hiện tại như thế nào?

Tằng Sĩ Xuân mở miệng.

- Vì phòng ngừa Thôi gia diệt khẩu, ta vẫn luôn nhốt nàng trong lao, chỉ là lần này, nếu như thả nàng ra, nàng không thể tiếp tục gõ trống Kinh Triệu nha môn kêu oan được nữa.

- Cô gia, Hình Bộ Lưu Nhất Thủ tới.

Lão Phương có chút kỳ quái từ bên ngoài đi vào, ngày hôm nay như thế nào thế, cũng không phải ngày lễ gì, sao mọi người cứ tới nhà mình.

Tằng Sĩ Xuân quay lại nhìn, nói.

- Ta về trước.

- Nếu có chuyện gì ta sẽ cho người liên hệ ngươi.

Lý Dịch gật đầu, vẫy tay đối với lão Phương, nói.

- Đưa Tằng đại nhân ra ngoài bằng cửa sau.

- Lý đại nhân.

Sau khi Lưu Nhất Thủ vào cửa, đầu tiên thi lễ với Lý Dịch, đang muốn mở miệng thì bên tai vang lên một âm thanh.

- Trong mắt ngươi, cũng chỉ có Lý đại nhân?

Lưu Nhất Thủ kinh ngạc, lúc nhìn thấy hai người sau lưng Lý Dịch, lập tức khom người nói:

- Hạ quan gặp qua công chúa điện hạ, gặp qua thế tử!

Lúc hắn ngẩng đầu lên, miệng mở rộng, lại không biết có nên mở miệng hay không.

Lý Dịch phất tay, nói.

- Không có việc gì, công chúa và thế tử đều là người một nhà, nói đi, vụ án kia tra thế nào?

Lưu Nhất Thủ gật đầu, nói.

- Hai nữ tử mất tích kia đã có thể xác nhận không có quan hệ gì với Bành gia, trong quá trình thuộc hạ tra án, ngoài ý muốn phát hiện, ở phụ cận Kinh Đô, một hai năm trở lại đây, phụ nhân nữ tử mất tích nhiều hơn trước kia, chỉ là địa điểm mất tích đều tương đối phân tán, liên quan đến mười huyện, người mất tích trong mỗi huyện không nhiều, nhưng nếu cộng lại, lại là một con số cực kỳ đáng sợ.

Lý Dịch nhíu mày.

- Nhiều người như vậy, một chút manh mối đều không có?

Lưu Nhất Thủ lắc đầu, nói:

- Có manh mối, nhưng sau khi kéo đến Kinh Đô, thì rất kỳ lạ gãy mất, hiện tại còn chưa phát hiện manh mối nào hữu dụng, cũng không có chứng cứ trực tiếp cho thấy, những thứ này có quan hệ với Thôi gia.

Lý Hiên kinh ngạc nhìn hắn, hỏi.

- Ngươi hoài nghi Thôi gia cũng làm hoạt động lừa bán nữ tử phụ nhân?

- Không biết.

Lý Dịch lắc đầu.

- Mặc kệ có quan hệ với Thôi gia hay không, cũng nên toàn lực đi tìm hai nữ tử mất tích kia, không phải vậy, vụ án kia cũng chưa tính là xong.

Hắn quay đầu nhìn Lưu Nhất Thủ, nói.

- Vụ án này, ngươi tiếp tục theo dõi đi.

- Vậy thuộc hạ xin cáo lui.

Lưu Nhất Thủ gật đầu, đi được mấy bước, trên mặt hiện ra một chút do dự, lại quay đầu lại nói.

- Đại nhân toàn lực ứng đối những hủ nho đó là được rồi, không cần để ý Thôi gia.

Lý Hiên nhìn bóng lưng Lưu Nhất Thủ rời đi, quay đầu nói.

- Tại sao ta cảm giác trong lời nói hắn có hàm ý?

Lý Dịch kinh ngạc nhìn hắn.

- Ngươi còn có thể nghe được trong lời nói có hàm ý?

Không đợi Lý Hiên hỏi lại, lão Phương đã một mặt kinh ngạc đi tới, nhìn Lý Dịch, nói:

- Cô gia, lại có người đến, lần trước đã từng tới rồi, lão đầu gọi là Tần Tướng.

Lý Hiên và Lý Minh Châu liếc nhau, nhiếp chính trưởng công chúa ở cùng một chỗ với nịnh thần quốc gia mà ngoại giới truyền ngôn xôn xao để Tể Tướng nhìn thấy thì không tốt lắm, Lý Minh Châu nhìn hắn, sau đó cùng Lý Hiên đi đến bên trong ngồi sau bình phong.

Lão giả tóc hoa râm bước vào nội đường, mở miệng.

- Quả nhiên tuổi trẻ không sợ, ngoại giới lời đồn đại như nước thủy triều thế mà ngươi còn có thể ngồi vững được.

Lý Dịch đứng dậy ôm quyền.

- Tần Tướng mời ngồi.

- Ngồi thì không ngồi, lão phu hôm nay tới đây chỉ muốn mang một câu cho ngươi.

Tần Tướng đứng trước cửa ra vào, ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn, nói.

- Kiên trì bản tâm, bình tĩnh đối mặt mọi chuyện, trên triều đình, còn có không ít người sáng suốt, bọn họ sẽ không trơ mắt nhìn, ngươi và công chúa điện hạ làm quá nhiều việc cho quốc gia này, không thể hủy trong tay những người có dụng ý khó dò kia, tuy lão phu cao tuổi nhưng bằng một bộ xương già này cũng có thể ngăn cản chuyện này cho những người tuổi trẻ các ngươi.

Nói một câu, chỉ có một câu, nói xong thì quay người trực tiếp rời đi.

Không thể không nói, đối với nhìn nhận lúc trước về lão nhân gia này, Lý Dịch đã từng có chút hiểu lầm, nhưng mà sau đó xảy ra một ít chuyện, lại làm cho ấn tượng của hắn đối với Tần Tướng thay đổi rất lớn.

Lại không quản Tần gia như thế nào, chỉ riêng Tần Tướng đã là một lão nhân thông minh, một lão nhân đáng kính nể.

Hắn nhìn thân ảnh Tần Tướng biến mất, mặt to của lão Phương lần nữa xuất hiện trước mắt hắn.

Trên mặt Lão Phương lộ ra cực độ biểu lộ nghi hoặc.

- Cô gia, ngày hôm nay đến cùng là ngày gì?

Lý Dịch nhìn hắn hỏi.

- Lại có ai đến?

- Lão Lưu của Huyện nha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận