Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1103: Không Tiếc Bất Cứ Giá Nào!




Chương 1103: Không Tiếc Bất Cứ Giá Nào!

Chương 1103: Không Tiếc Bất Cứ Giá Nào!



Địa vị của Dương Liễu Thanh trong lòng bách tính Thương Châu đã hoàn toàn ra khỏi dự đoán của Lý Dịch.

Nếu như bây giờ địa vị của hoàng đế Võ Quốc trong lòng bách tính trở thành như hiện tại thì phản tặc của Võ Quốc vốn dĩ không cần bỏ ra bao nhiêu sức lực cũng đã có thể ổn định được.

Chuyện này đương nhiên đều có liên quan đến hai năm nàng ở Thường Châu mở ra chính sách ưu đãi cho nhân dân, coi như không có Câu Lan đồn đại ra ngoài thì trong lòng bách tính cũng đã trông ngóng nàng đánh về.

Bây giờ cũng vì như vậy nên bọn họ tiết kiệm được rất nhiều phiền phức có thể xảy ra.

Quan nha lớn xung quanh Thương Châu đều đã truyền đến tin tức, chỉ nói trong nội thành Thương Chân thôi mà trai tráng chủ động yêu cầu nhập ngũ đã xếp thành hàng dài trước mặt ba nha môn, tay cầm tay chỉ sợ có thể quấn quanh một vòng Châu Thành Thương Châu.

Dĩ nhiên, sau khi nhập ngũ, mỗi người bọn họ đều được cầm tới một hai lượng bạc phụ cấp. Bọn họ tín nhiệm đi theo Dương Liễu Thanh là một trong những nguyên nhân quan trọng.

Bách tính đi báo danh tu sửa tường thành để làm hậu phương cho căn cứ liên lạc nhiều vô số kể. Thành trì Thương châu tất nhiên phải tu

sửa thật kiên cố, trừ cái đó ra, kết cấu cũng được tiến hành một lần cải tạo, phải phù hợp mới có chiến thuật.

Công trình vô cùng cấp bách này cùng với tin tức Thương Châu đổi chủ chẳng mấy chốc sẽ truyền đi. Đến khi triều đình Võ Quốc tạo ra chiến lược, phải binh đến e rằng thời gian sẽ không quá lâu. Bọn họ cần phải chuẩn bị để trước khi quân địch đến thì phải kiến tạo nơi này thành một pháo đài không gì phá nổi.

Ban đầu, Lý Dịch còn có chút bận tâm nhân thủ của bọn họ không đủ, ứng phó không nổi một số tình huống. Nên đang nghĩ đến sẽ để Như Ý Thành điều một số người tới, hiện tại xem ra hoàn toàn không cần.

Trong thời gian ngắn, đội ngũ bọn họ đã có thể mở rộng mười mấy lần thậm chí mấy chục lần, trụ vững tại nội thành Thương Châu. Sau có vùng đất hỗn loạn giúp đỡ nên không thiếu lương thực, không thiếu người, không thiếu thiên phạt, ngay cả hồng y đại pháo cũng không thiếu. Dù cho bên ngoài có mười vạn đại quân, không đánh đổ được cũng có thể làm cho bọn họ dần suy sụp.

Lý Dịch nhìn đám người phía dưới còn đang tiếp tục tăng lên, cảm khái.

- Đồ đệ của muội quả thật rất lợi hại.

- Ta biết đồ đệ của ta rất lợi hại.

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn, ánh mắt chuyển lên trên tay hắn, nói.

- Mà cái này có liên quan gì với việc ngươi để tay lên đùi ta hay không?

Lý Dịch không thể nói hắn có chút sợ độ cao. Lúc Liễu nhị tiểu thư dẫn hắn bay lên cũng không có hỏi ý kiến hắn. Nếu tay không cầm

được vật gì đó thì tâm lý sẽ không vững vàng.

Quan viên sẽ không thay đổi. Mặc kệ quản lý như thế nào cũng sẽ chỉ phí hết tâm tư ép khô bách tính đến một chút máu cũng không còn. Triều đình Võ Quốc tại Thường Châu đã sớm mất đi sự tín nhiệm nên chuyện này cũng khiến cho khi bọn người Dương Liễu Thanh tiếp quản Thương Châu vô cùng thuận lợi. Hầu như bách tính đều đứng hai bên đường chào đón bọn họ nên cực kỳ phối hợp đối với việc các nàng đang tiến hành cải tạo Thương Châu.

Nếu như bách tính Võ Quốc ở các châu phủ khác cũng phối hợp như vậy... Vậy sư điệt bảo bối của hắn chỉ cần hô lớn một tiếng thì hoàng đế Võ Quốc cũng chỉ còn một hoàng cung có thể ở. Nói không chừng, trong giấc mộng sẽ bị tên thái giám hoặc cung nữ nào đó cắt cổ mất.

Đương nhiên, cách mạng không thể dựa vào tưởng tượng. Đường vẫn phải bước từng bước một, vẫn phải làm cho đến nơi đến chốn.

Hai tay Lý Dịch gối ở sau đầu nằm xuống, nhìn lên bầu trời mùa đông hiếm khi được xanh thẳm, đột nhiên hỏi.

- Như Ý, đợi đến khi chúng ta đánh thắng triều đình Võ Quốc, Dương Liễu Thanh làm nữ hoàng. Sau này muội có dự tính gì không?

Liễu nhị tiểu thư đã thực hiện được giấc mộng làm sơn tặc vương, thậm chí ngay cả đồ đệ của nàng cũng nhanh chóng thực hiện được giấc mộng đế vương. Trong cuộc sống này nàng chỉ có hai điều chưa thực hiện được. Thứ nhất là làm võ giả, nàng còn chưa kịp trở thành Tông Sư võ đạo. Thứ hai chính là làm nữ nhân, còn chưa tìm được nam nhân đáng để nàng dựa dẫm cả đời.

Cái trước là một loại ranh giới hư vô mờ mịt, có thể thấy nhưng không thể cầu chỉ có thể tùy duyên. Cái sau lại càng không thể cưỡng cầu, không tìm được lại càng không cầu được.

Mặc dù không thể cưỡng cầu nhưng có câu châm ngôn cũng nói cũng rất đúng: “Ta đi tìm người trăm ngàn dặm, bỗng nhiên qua đầu người lại đứng sau lưng” cũng coi như có mấy phần đạo lý.

Liễu nhị tiểu thư ngẫm lại nằm bên cạnh hắn, nói.

- Trên thế giới này còn có rất nhiều nơi ta chưa từng đi. Có thể sẽ một mình ra ngoài đi dạo mặc tiên y cởi ngựa, cầm kiếm chu du khắp chân trời.

Từ sau Tết Nguyên Tiêu năm đó, trình độ văn hóa của Liễu nhị tiểu thư tăng vọt với tốc độ chóng mặt. Từ cũng chỉ biết một chút chữ thông dụng đến bây giờ thì đã thuận miệng đọc ra được thành ngữ, khi thì lại đọc trích dẫn kinh điển khiến hắn phải suy nghĩ một chút mới có thể coi như hiểu. Vậy mà bây giờ lại "mặc tiên y Cởi ngựa, cầm kiếm chu du chân trời" giống như chuyển biến sang xu hướng nữ hiệp.

Liễu nhị tiểu thư nhìn lên bầu trời, nói.

- Ngươi đây không phải còn cần đi nhận một vị công chúa Tề Quốc sao?

- Ta biết Công chúa Tề Quốc làm gì?

Lý Dịch liếc nàng.

- Đợi đến khi chuyện bên này kết thúc, ta muốn về Kinh Đô một chuyến, sau đó...

- Sau đó cái gì?

- Sau đó... Đây không phải trọng điểm. Mới vừa nói đến lại làm sao, một mình muội cầm kiếm chu du chân trời, như vậy sao được. Giang hồ hiểm ác, một cô nương như muội, lại một thân một mình, nguy hiểm bao nhiêu chứ!

Trên nóc nhà, Lý Dịch và Như Ý đang trò chuyện về giấc mộng trong cuộc đời, trò chuyện một số chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Trong phòng họp, Dương Liễu Thanh đã cùng với các tướng lĩnh cao cấp trong quân đội thảo luận để tiến thêm một bước trong kế hoạch.

Vương thừa tướng đứng lên đi đến phía trước một bàn nhỏ, nói.

- Bây giờ chúng ta đã đoạt lấy Thương Châu, quét sạch đại bộ phận trộm cướp bên trong Châu Thành, Bách tính với quan phủ có mâu thuẫn, bọn trộm cướp đã bị tiêu trừ nhưng đối với bách tính mà nói thì quan trọng nhất vẫn là đất đai, là tư liệu sản xuất, là mâu thuẫn với đại địa chủ và đại thổ hào. Cảnh vương đề nghị không thể dùng gậy tre đánh chết một lần, phải đã kích một bên, lôi kéo một bên.

Ông già họ Vương giảng xong, Vệ Lương đứng lên đi đến mở tấm bản đồ ra chỉ chỉ một khu vực xung quanh Thương Châu nói.

- Năm châu này rất gần so với Thường Châu, Trung Nam Châu chính là địa điểm quân sự quan trọng, đóng hơn vạn quân. Còn lại bốn châu kia cũng có thể tụ tập được gần vạn binh lực. Nói cách khác, đợi đến khi tin tức ở Thường Châu truyền đến triều đình thì có lẽ chúng ta sẽ phải đối mặt với hai mươi ngàn người vây quét.

- Cách mạng không thể thành công tại một chỗ. Thương Châu, chúng ta phải thủ nhưng cũng phải mở rộng chiến cục nhanh một chút, liên hợp tất cả thế lực phản tặc trên Năm Châu này để tạo ra hỗn loạn càng lớn.

- Tin tức về Thương Châu rất nhanh sẽ có thể truyền đến Hoàng Đô. Thời gian còn lại của chúng ta không nhiều.

Truyện-được-thực-hiện-bởi-HámThiênTàThần

Tháng mười một, Võ Nguyên năm thứ nhất, tất cả mọi người thành Thương Châu đều trở thành binh lính.

Nửa tháng trước, Công chúa điện hạ giành lấy thành Thương Châu, mặc dù đại bộ phận bách tính đều chờ mong chuyện này khá lâu nhưng cũng không hề nghi ngờ về việc triều đình sẽ bỏ mặc không quan tâm. Chẳng mấy chốc bọn họ sẽ phải nghênh đón quân triều

đình.

Trước tiên, bọn họ cần tu sửa tường thành càng thêm dày, càng cao lớn hơn, bền chắc đồng thời kiên cố mới có thể ngăn cản quân địch sắp đến.

Bởi vì Thừa Tướng tiền nhiệm tự mình chấp bút tuyển văn truyền khắp Thương Châu: Đương kim hoàng đế giết huynh giết cha, tổn hại Thiên Mệnh, đã mất đạo đức của bậc đế vương lại làm toàn bộ Võ Quốc sụp đổ, phản tặc nổi lên bốn phía, sớm đã không xứng là Đế. Mà gặp lúc sao băng ghé qua cảnh báo hiện tượng Đoan dung công chúa phụng theo di nguyện của Tiên Đế khởi binh thảo phạt mới là chính thống.

Cái này chỉ là một phần thông cáo. Trong vòng nửa ngày dán một lượt khắp nội thành Thương Châu từ phố lớn đến ngõ nhỏ. Đồng thời lan rộng ra ngoài từ người kể chuyện Câu Lan, dần dần lan tràn ra các địa phương phía xa.

Võ Quốc, Hoàng Đô, bên trong thành cung, trên đại điện.

Bop!

Sắc mặt Võ Hoàng tái xanh, ném một phần tấu chương xuống đất ngay trước mặt bách quan trong triều. Bên trong tấu chương chỗ giấy kẹp còn có một phần văn bản rơi ra, rớt xuống bên cạnh chân một quan viên nào đó.

- Trẫm thật có một muội muội tốt!

- Truyền lệnh xuống: Đô Đốc Nam Châu nhận lệnh làm Phiêu Kỵ Đại Tướng Quân thống lĩnh lính canh năm Châu lập tức phát binh thu phục Thương Châu.

Ánh mắt của hắn độc ác nhìn phía dưới, cắn răng nói.

- Không tiếc bất cứ giá nào!
Bạn cần đăng nhập để bình luận