Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 681: Có Phải Rất Không Can Tâm?



Chương 681: Có Phải Rất Không Can Tâm?





----------------------

- Đưa vào nhà lưu đày, đầu rơi xuống đất.

Lúc trở về cửa hàng, trong miệng Lâm Uyển Như thì thào một câu, sau đó nàng lắc đầu, đi vào cửa hàng.

Hán tử tên Lâm Dũng vừa thấy nàng, lập tức nhanh chóng đi tới, cười nói.

- Tiểu thư, lần này chúng ta mua con ngựa này quả thật không sai, mấy ngày nay có rất nhiều người chạy đến nhìn, lợi ích mỗi ngày nhiều hơn so với trước kia dữ lắm.

Lưu ly là bảo vật của bảo vật, bình thường khó có thể gặp được, bên trong những cửa hàng châu báu cũng không thường gặp được, nói chi “Mã Đạp Phi Yến” lớn như vậy.

Mấy ngày nay, số lượng khách nhân ghé Phương Lâm Uyển tăng rất nhiều, không loại trừ nhiều người có ý nghĩ đến chỉ để thưởng thức lưu ly, được thêm chút kiến thức, nhưng đến làm ăn với cửa hàng, xác thực góp phần rất lớn.

Hai mắt Lâm Dũng tỏa ánh sáng nhìn xem tượng lưu ly kia, nói.

- Còn có rất nhiều người đến nghe ngóng giá tiền của bảo bối này, có điều, tất cả đều đã bị ta từ chối, đây chính là chí bảo trấn tiệm của Phương Lâm Uyển chúng ta, cho dù trả giá bao nhiêu cũng không bán.

Bên trong Phương Lâm Uyển có một tiểu viện nằm ngay bên cạnh, Lý Dịch cầm một cây quạt nhỏ trong tay để quạt lửa, vốn dĩ vừa rồi muốn nhắc nhở vị Lâm cô nương kia, cái Mã Đạp Phi Yến đó nhân lúc có thể bán đi thì nên tranh thủ thời gian bán ra, nếu đến khi một số kẻ không có ý tốt, mang hàng nhái đến, phá hư thị trường, dùng pha lê làm thành lưu ly sau đó đưa tới Tề quốc làm loạn, thứ này nếu muốn liền có thể cầm trong tay.

Nhưng mới vừa rồi bị nàng làm nhiễu loạn mạch suy nghĩ, cho nên quên chuyện này ở sau ót, chỉ có thể chờ lần sau bàn tiếp.

Vào những ngày này Liễu nhị tiểu thư thường ở nhà để dưỡng thương, cửa lớn không ra, cửa nhỏ cũng không bước, sợ rằng trong thời gian dài sẽ tích tụ bệnh, cho nên vài hôm nữa cùng hắn ra ngoài dạo đêm, một là muốn giải sầu, hai cũng có thể thể nghiệm xem cuộc sống về đêm của nhân dân Tề Quốc như thế nào, nếu như không phải có Liễu nhị tiểu thư, còn có thể xâm nhập nghiên cứu một chút văn hóa trong thanh lâu của Tề Quốc và Cảnh Quốc, đến cùng có điểm nào khác biệt.

Là một thành quan trọng về chính trị và quân sự, chế độ đi lại vào ban đêm Phong Châu cực kỳ nghiêm ngặt, đối với rất nhiều thành trì mà nói, sau giờ hợi thì sống về đêm chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng ở chỗ này chỉ cần qua giờ hợi thì trên đường cái không cho phép có người xuất hiện.

Trái với lệnh cấm này sẽ nhận hậu quả rất nghiêm trọng, nhưng càng áp lực do loại chế độ cực đoan khắc nghiệt thì càng là cơ hội để thúc đẩy sự sinh trưởng ra một số đồ vật rực rỡ phồn thịnh.

Chợ đêm trong thành lúc này còn náo nhiệt hơn ban ngày có những sản phẩm thế này.

Lúc đến là đang ở giữa giờ Hợi, chưa tới một canh giờ, thành thị này chính thức trở nên cuồng hoan.

Một dòng sông xuyên qua thành, trên mặt sông sóng nước lấp loáng, du thuyền ghé qua, bên bờ sông người đi đường q như dệt, gánh hàng rong bên đường rao hàng nối liền không dứt, các quán trà rượu bên đường cũng làm ăn phát đạt.

Ngồi trên nhà cao tầng cạnh bờ hồ, nhấp một ngụm rượu, nhìn những cô gái múa nước đang tung bay phía dưới, dáng múa uyển chuyển, âm thanh sáo trúc lọt vào tai, Lý Dịch thở dài một hơi, đã bao lâu không có thời gian nhàn nhã giống thế?

Đây vẫn chỉ là một thành thị ở biên giới của Tề Quốc, mà đã cho người ta cảm giác phồn hoa hơn so với kinh đô Cảnh Quốc, những ngày này đi đến Tề Quốc, Lý Dịch cảm nhận được, Cảnh Quốc nhiều năm bị bọn họ đè đánh cũng không phải không có đạo lý.

Đặt chén rượu xuống, tiện tay đẩy tay Liễu nhị tiểu thư ra khỏi bầu rượu, liếc nàng một cái, nói:

- Thân thể còn chưa khỏi hẳn, không biết mình có thể uống rượu hay không?

- Thì uống một chén.

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn nói.

- Một chén cũng không được.

Lý Dịch không chút do dự cự tuyệt.

Liễu nhị tiểu thư nguýt hắn một cái, cũng không kiên trì đôi co tiếp.

Lý Dịch hài lòng liếc nhìn nàng, sâu bên trong cảm giác được thành tựu cực kỳ.

Gần đây Liễu nhị tiểu thư, không hiểu sao càng ngày càng nghe lời, nếu như sau khi thương thế nàng tốt lên, cũng có thể giữ loại thái độ này, nhân sinh sẽ tốt đẹp đến dường nào?

- Oánh Oánh cô nương đăng tràng tiếp theo.

- Triệu công tử tặng một trăm lượng bạc!

- Trần công tử tặng ba trăm lượng bạc.

- Dương công tử tặng một câu thơ.

- Tiền công tử tặng một ngàn lượng bạc!

Dưới lầu thỉnh thoảng truyền đến thanh âm làm cắt ngang giấc mơ giữa ban ngày của hắn, Lý Dịch bất mãn nhìn một chút, trên đài cao phía dưới giờ phút này đã đổi một vị cô nương khác đang ôm đàn tranh, vừa khảy đàn, vừa có thể làm ra dáng múa có độ khó cao, cực kỳ hấp dẫn, khó trách những vậy công tử đó điên cuồng đưa thơ.

Trong thời gian nháy mắt, mấy trăm lạng bạc ròng đến tay, nhưng mà cũng chỉ vặn eo mà thôi, khi nhìn thấy, trong lòng Lý Dịch cực kỳ hâm mộ.

Nếu như hắn cũng có loại bản lãnh này thì sẽ không phát sầu vì chuyện tiền bạc.

Sau khi đánh xong một khúc đánh, không bao lâu, âm thanh của những nam nhân đó đều truyền đến.

- Oánh Oánh cô nương mời Dương công tử lên lầu một chút.

Phía dưới nhất thời truyền đến một trận xôn xao, vừa rồi có không ít người đều khen thưởng bạc, mà vị Oánh Oánh cô nương này hết lần này tới lần khác mời vị Dương công tử đưa thơ lên, xem ra thơ văn kia đã cảm động Oánh Oánh cô nương.

Có người mặt đầy hâm mộ, có người bóp cổ tay thở dài, tài vận dễ dàng có, tài hoa khó có được, những danh kỹ ở Phong Châu, cầm kỳ thơ họa, mọi thứ đều tinh thông, vô luận vị nào cũng đều có thể được xưng tài nữ, ngày bình thường lui tới, cũng đều là các lộ tài tử có tiếng bên ngoài, cảm giác đối với loại chỉ biết dùng bạc chỉ là hạng giá áo túi cơm, từ trước đến nay không thấy vừa mắt.

- Thế nào, động lòng?

Liễu nhị tiểu thư liếc Lý Dịch một cái, thấy hắn mang một mặt hâm mộ nhìn xuống phía dưới, thuận miệng hỏi.

Lý Dịch gật đầu, nói:

- Đúng vậy, không cần phải nhiều lời đã có một ngàn lượng bạc, quá đáng tiếc, nếu cho chúng ta, tiền thuốc tháng sau của muội sẽ dễ dàng.

Liễu nhị tiểu thư kinh ngạc, sau đó lắc đầu.

- Dược tài chỉ là phụ trợ, cũng không phải thứ cần phải có.

Nói thì nói như thế, nhưng Liễu nhị tiểu thư sớm khỏi hẳn, bọn hắn có thể sớm ngày trở về, Lý Dịch thở dài.

- Thuốc không thể ngừng!

Phía dưới lầu các, đề tài của mọi người đều là về vị Oánh Oánh cô nương kia, bây giờ đã chuyển đến một vị nữ tử khác trên đài các, giờ phút này nữ tử đang múa theo nhạc, cũng là danh kỹ của Phong Châu thành, luận về danh khí không thua kém người trước.

Một nam tử trẻ tuổi mặc trang phục sĩ tử, trong tay cầm quạt giấy, dáng người hơi mập, quay người trong đám đông đi ra.

- Ồ, đây không phải Tiền công tử vung tiền như rác sao?

- Đằng sau còn có rất nhiều tiết mục, sao lại đi sớm như vậy?

- Tiền công tử vung tiền như rác, làm sao cũng không thắng được trái tim của Oánh Oánh cô nương, đáng tiếc, đáng tiếc.

Mấy đạo thanh âm từ phía trước truyền đến, vị nam tử trẻ tuổi dáng người hơi mập kia ngẩng đầu liếc nhìn một chút, nhìn thấy một đám người trẻ tuổi hướng về bên này đi tới, sắc mặt biến hóa.

- Hôm nay ta không muốn gây chuyện, các ngươi tránh ra.

Hắn thấp giọng nói một câu, nói xong dùng lực tách đám người ra, nhanh chân bước ra ngoài.

- Hừ, nhưng mà chỉ là một tên gia hỏa cả người đầy mùi tiền, giả danh tài tử làm gì!

- Thật sự cho rằng cầm một cái quạt xếp sẽ trở thành người đọc sách, còn muốn lọt vào mắt xanh của Oánh Oánh cô nương, quả thực cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

- Hạng giá áo túi cơm, nếu không phải dựa vào cha hắn có tiền, sợ là nơi này cũng không vào được.

Nghe được đằng sau thân thể truyền đến tiếng cười nhạo, thân thể người tuổi trẻ kia run lên, sắc mặt trắng bệch, bước chân lại bước càng nhanh hơn.

- Tài tử chó má, chỉ viết vài câu thơ thì ngươi tưởng bản thân là trâu bò lắm à!

Ở cửa lầu các, nam tử trẻ tuổi có bộ dáng mập mạp đang đứng ven đường, tay hắn sớm đã nắm lại thành quyền, cắn răng nói.

Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng trên mặt hắn có nồng đậm không cam lòng cùng bất đắc dĩ, lần nữa nhìn vào bên trong một chút rồi chuẩn bị quay người rời đi.

- Thế nào, có phải rất không cam tâm?

Ngay vào lúc này, một đạo thanh âm đột ngột từ trong ngõ tối bên cạnh hắn truyền tới.

Thanh âm này tràn ngập dụ hoặc, nam tử trẻ tuổi mãnh liệt quay đầu lại, sau đó nhìn vào chỗ tối rồi cảnh giác hỏi:

- Là ai?



Bạn cần đăng nhập để bình luận