Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 630: Lưu Ly Chi Phong



Chương 630: Lưu Ly Chi Phong

----------------------

Ở một chùa miếu gần kinh đô.

Trong thiện phòng, một tiểu hòa thượng mở miệng nói.

- Tượng Quan Âm lưu ly làm thế nào đến được Hàn Sơn Tự còn không biết, bên kia rất kín miệng, không hỏi thăm ra được cái gì, nhưng nghe nói Bá Tước Trường An, Lý Dịch trong bữa tiệc sinh thần của trưởng công chúa điện hạ, đã tặng cho nàng một bức tượng lưu ly, lúc đó có rất nhiều người đều nhìn thấy.

Lão hòa thượng nhíu mày, hỏi:

- Vậy có ai biết tượng lưu ly của Lý Bá Tước từ đâu mà có?

Tiểu hòa thượng đáp:

- Nghe nói mua được từ mấy thương nhân nước ngoài, còn tin tức nhiều hơn thì nghe ngóng không được.

Một chùa miếu khác.

- Thương nhân nước ngoài?

Vị hòa thượng trung niên trầm ngâm một hồi, nói:

- Thông báo đến các đệ tử trong thành, những ngày này chú ý nhiều hơn đến các thương nhân nước ngoài trong nội thành.

Sau đó lại nghĩ tới một việc, hỏi:

- Đúng rồi, Trương đại thiện nhân đi Hàn Sơn Tự nói thế nào?

Trương đại thiện nhân là khách hành hương quen thuộc của Pháp Hoa Tự, hàng năm đều quyên góp mấy ngàn lượng tiền hương khói, lần này nhờ hắn đi Hàn Sơn Tự tìm hiểu tin tức.

Trên mặt hòa thượng trẻ tuổi hiện ra vẻ xấu hổ, nói ra:

- Trương đại thiện nhân nhìn thấy tượng lưu ly kia, sau đó...

- Sau đó làm sao?

Thấy dáng vẻ ấp a ấp úng của hắn, hòa thượng trung niên mở miệng hỏi.

- Sau đó quyên một ngàn lượng tiền hương khói cho Hàn Sơn Tự.

-...

- Đàn Ấn lão lừa trọc, Pháp Hoa Tự ta cùng các ngươi không đội trời chung!

Trong thiện phòng truyền đến tiếng quát nổi giận.

Không bao lâu, hòa thượng trẻ tuổi đi ra khỏi thiện phòng, quay đầu nhìn một chút rồi lắc đầu thở dài.

Mặc dù nói cướp tín đồ của người, đoạt hương hỏa của người sự là điều tối kỵ của mỗi chùa miếu, nhưng sư phụ lão nhân gia mắng hòa thượng Hàn Sơn Tự là con lừa trọc, không phải cũng chửi cả bản thân mình?

- Lý huynh, vị Phương hộ viện kia của nhà huynh có phải hơi hiểu lầm đối với Vương mỗ hay không?

Hai người đi đầu, Vương Vĩnh hơi nghi ngờ quay đầu lại hỏi Lý Dịch.

- Sao Vương huynh lại nói ra những lời ấy?

Lý Dịch quay đầu nhìn hắn, hỏi.

- Ta luôn cảm thấy ánh mắt hắn nhìn ta hơi không đúng

Vương Vĩnh ngẫm lại, lắc đầu nói.

- Có lẽ cảm giác ta bị sai.

Cảm giác ngược lại không sai, dù sao đồ vật giá trị mấy ngàn lượng hơn vạn lượng bạc liền bị hắn nện, lấy tính tình ham tiền như mạng của lão Phương, không vặn đầu hắn xuống làm cầu để đá đã cực kỳ kiềm chế rồi.

Lý Dịch đương nhiên không thể nói ra nguyên nhân trong này, khoát tay nói.

- Vương huynh không cần suy nghĩ nhiều, có thể hôm qua hắn bị vợ mắng, mấy ngày nay tâm trạng không tốt, Vương huynh không cần phải chú ý.

- Ra là như vậy.

Vương Vĩnh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Nghĩ đến một chuyện nào đó, lại nhìn Lý Dịch hỏi:

- Tượng lưu ly Quan Âm của Hàn Sơn Tự tôn cũng xuất phát từ Lý huynh?

Lý Dịch gật đầu, nói:

- Đúng vậy, Vương huynh cũng biết, Cảnh Quốc chúng ta không có lưu ly, nhưng ngược lại những cái tên thương nhân nước ngoài, thường xuyên không quản đường dài cầm những vật này đến buôn bán, lần này cũng may vận khí ta tốt, gặp được mấy tên đang thiếu tiền nên nóng lòng muốn bán ra, tất cả đều dùng giá thấp để mua về.

Vương Vĩnh sững sờ một chút, hỏi:

- Lý huynh trước đó không phải nói từ bên trong mỏ lưu ly lấy ra sao?

- A, thật sao?

Vương Vĩnh gật đầu.

- Thật.

Lý Dịch nhìn hắn, nói.

- Vương huynh nhớ kỹ, về sau lời này không thể nói lung tung được, nếu từ bên trong mỏ lấy ra, thì phải nộp lên cho quốc gia.

Vương Vĩnh nhìn hắn, cái hiểu cái không gật đầu.

- Cô gia, ta đã trở về.

Lão Phương vừa rồi đi đến cửa hàng kiểm tra, giờ phút này từ phía sau đuổi theo nói một tiếng với Lý Dịch, quay đầu liếc nhìn Vương Vĩnh một chút, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống.

Vương Vĩnh trên mặt hiện ra vẻ nghi ngờ, hỏi:

- Xin hỏi vị huynh đài này, Vương mỗ có phải đã đắc tội huynh hay không?

- Huynh cái gì huynh, ta không có huynh đệ bại gia tử như ngươi!

Lão Phương liếc ngang liếc dọc, nói.

- Nếu ngươi là đệ đệ ta, sớm đã chặt chân ngươi.

- Cớ gì huynh đài lại nói ra những lời ấy?

Biểu hiện trên mặt Vương Vĩnh càng thêm nghi ngờ.

- Ngươi còn dám hỏi.

Thấy lão Phương có xu thế vén tay áo lên, Lý Dịch vội vàng kéo hắn ra, nhỏ giọng nói:

- Đây là khách hàng, không nên thất lễ.

Quay đầu hướng về Vương Vĩnh áy náy cười một tiếng,

- Vương huynh thật có lỗi, tâm trạng lão Phương ngày hôm nay hơi kích động, chớ trách chớ trách.

Nhìn thấy Lý Dịch lôi đại hán kia đi, Vương Vĩnh đứng tại chỗ, nhìn xem tùy tùng bên người, lại nhìn phương hướng rời đi của mấy người đó, không hiểu chuyện gì.

- Cô gia, vừa rồi nếu không phải người lôi kéo ta rời đi, chắc chắn phải để hắn bồi thường mấy ngàn lượng bạc!

Không nhìn thấy Vương Vĩnh, lão Phương vẫn còn nổi giận đùng đùng.

- Được được, về sau đừng đối xử với người ta như thế, không phải chỉ là một quả cầu thủy tinh thôi à, không đáng mấy đồng tiền.

Lý Dịch khoát tay, đổi chủ đề.

- Vừa rồi bên cửa hàng như thế nào?

Lão Phương bĩu môi nói:

- Mấy tên thương nhân nước ngoài cũng không biết gặp phải chuyện gì, gây sự trong cửa hàng, giữa ban ngày trì hoãn việc làm ăn của chúng ta, tất cả đều bị ta đuổi đi ra hết.

Khi dân chúng kinh đô xưng hô người nước ngoài cũng phân tình huống.

Nếu Tề Quốc hoặc Triệu Quốc, Võ Quốc, sẽ xưng người Tề, người Triệu thì đều da vàng tóc đen mắt đen, trong lòng vẫn xem đối phương xem như đồng tộc.

Mà xưng hô nước ngoài thế này thì lại có mang ít nghĩa xấu.

Màu da, màu tóc hắn khác biệt với người thường, tướng mạo cũng khác biệt với thương nhân nước ngoài, đi ra ngoài đường, liếc một chút có thể bị người khác nhận ra.

Về phần đãi ngộ của bọn hắn ở kinh đô, tự nhiên cũng không thể giống mấy đại quốc khác.

- Cũng không biết chuyện gì xảy ra, mấy ngày nay giống như tất cả mọi người đang tìm những thương nhân nước ngoài đó.

Lão Phương thầm thì trong miệng một câu, bên người có mấy người vội vàng đi qua, loáng thoáng nghe bọn hắn thảo luận “tượng lưu ly của Hàn Sơn Tự”.

Lý Dịch lắc đầu, tiếp tục đi đến phía trước.

Nguyên bản những thứ này thực sự không nằm trong hắn kế hoạch của hắn, bán tượng lưu ly cho lão hòa thượng thế mà đưa đến tuyên truyền vừa lớn vừa hiệu quả, mà mấy ngày nghe ngóng, cái tượng lưu ly kia đưa cho công chúa cũng được mọi người bàn tán không ít, những quý nữ ở danh viện thế mà cũng hiểu được chiến thuật quanh co, vẫn may hắn đã sớm nhắc nhở Như Nghi, đều đẩy tất cả mọi chuyện lên trên người thương nhân nước ngoài.

Kể từ đó, thậm chí đều không cần phải làm ra những động tác dư thừa gì, chỉ cần chờ lão hoàng đế tổ chức thưởng hội, sau đó mình sẽ lấy ra mấy món đồ lưu ly từ trong “Trân tàng” ở hoàng cung, dùng giá thấp bán cho các quyền quý trong kinh đô, chuyện này làm nền mới tính là chính thức hoàn thành.

Sau đó sẽ đến Vương gia đăng tràng.

Cho tới bây giờ, chuyện hắn muốn làm đó là sau chuyện bán hàng từ thiện của Vương gia kết thúc, ngồi trong nhà chỉ cần lo kiếm tiền.

Đương nhiên phải lén lút, không thể bị người ngoài như Liễu nhị tiểu thư nhìn thấy.

- Cô gia.

Trong đầu Lý Dịch chỉ nghĩ đến những chuyện này, vô thức bước đi, bên tai bỗng nhiên truyền đến âm thanh của lão Phương.

Lý Dịch quay đầu lại, nhìn hắn hỏi:

- Có chuyện gì?

Hai tay Lão Phương vây quanh, sau đó dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn nhưng lại không nói gì.

- Bệnh thần kinh.

Lý Dịch quay đầu lại, đi về phía trước hai bước, bước chân đột nhiên dừng lại.

Nhìn xung quanh, lại hướng về phía trước mấy bước, đang muốn bước vào trong sân nhỏ của một tòa nhà quen thuộc lại hơi lạ lẫm, thế mà bất tri bất giác đi đến nơi đây.

- Cô gia, làm sao không lại không đi tiếp?

Âm thanh Lão Phương hơi trêu tức từ phía sau truyền đến.

- Im miệng!

Lý Dịch xoay người, quay trở về.

- A, Lý công tử, người rốt cuộc cũng đã đến!

Sau lưng truyền đến tiếng nói thanh thúy lại tràn ngập kinh hỉ.

Lý Dịch nghe thế quay đầu lại, hắn nhìn thấy Tiểu Thúy từ trong sân chạy tới, gương mặt tràn đầy vẻ vui mừng.


Bạn cần đăng nhập để bình luận