Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 704: Giá Cả Không Thành Vấn Đề




Chương 704: Giá Cả Không Thành Vấn Đề





----------------------

Mấy ngày nay, thành Phong Châu rất rối loạn, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy quan binh băng qua từng con phố, khắp nơi đi bắt người. Không chỉ quan viên Phong Châu trong lòng bàng hoàng, ngay cả bách tính cũng chịu ảnh hưởng, người đi đường cũng ít hơn lúc trước rất nhiều.

- Vừa rồi có quan binh đi qua, không biết lại có ai bị bắt đây?

- Nghe nói huyện thừa huyện lân cận tham ô không ít bạc, hình như còn liên lụy đến mạng người, đáng đời, tham quan thì nên nhận lấy kết cục này….

- Những chuyện này ai biết được, lần này đại hoàng tử dẫn người đến Phong Châu làm ồn ào, rõ ràng hướng về phía tam điện hạ, cũng có thể do bọn họ….

- Xuỵt, loại chuyện này mà ngươi cũng dám nói ra, không sợ rơi đầu!

….

….

Ngày hôm nay, Liễu nhị tiểu thư muốn uống canh cá, vì chọn được cá tươi ngon, Lý Dịch chịu khó dậy sớm đi tới chợ, hắn cầm một con cá trên tay, trên đường đi đã nghe được rất nhiều màn đối thoại cùng loại như vậy.

Tình huống của hoàng thất Tề Quốc hoàn toàn khác hẳn Cảnh Quốc. Con trai của hoàng đế Cảnh Quốc không có mấy cái ra hồn, hoàng đế Tề Quốc thì ngược lại, tuy mấy hoàng tử không đến mức kinh tài tuyệt diễm, nhưng mỗi người đều có tài năng riêng, trong số đó thì Tề Quốc tam hoàng tử Triệu Di đứng đầu.

Tuổi còn trẻ mà đã làm ra rất nhiều chiến tích khiến quần thần và đế vương tán thưởng, hơn mười năm phát triển Phong Châu cằn cỗi thành một nơi quan trọng của quốc gia, hiền tài bên người vô số, uy vọng trong dân gian rất cao, bản thân lại là nhân vật kiệt xuất trong lớp trẻ, đọc sách học võ đều giỏi….

Cũng bởi vì vậy mà danh vọng tam hoàng tử Triệu Di trong lòng bách tính Tề Quốc có rất cao, không ít đại thần trong triều đều cực kỳ coi trọng hắn, cho rằng hắn là người mà tương lai sẽ kế thừa đế vị.

Ở một việc nào đó, Tề Quốc cùng Cảnh Quốc và các nước xung quanh không giống nhau.

Mặc dù trên danh nghĩa vẫn có chế độ trưởng tử kế thừa, nhưng từ khi Tề Quốc lập quốc đến nay, chân chính con trai trưởng kế thừa hoàng vị thật sự không nhiều.

Bời vì trưởng tử vô năng cho nên sẽ từ hoàng tử kiệt xuất hơn thay thế, sự việc này thường xuyên phát sinh trong lịch sử của Tề Quốc.

Tất cả quan viên và bách tính Tề Quốc đều hình thành một loại tư duy “Ngươi được thì ngươi ở trên, không được thì còn có người khác”, đừng nói tạm thời chỉ là trưởng tử, cho dù đã trở thành thái tử, chỉ cần chưa đến thời khắc cuối cùng Tiên Đế tắt thở, như vậy ngươi hoàn toàn không thể yên tâm được.

Có một đệ đệ mà các phương diện đều ưu tú hơn so với mình, ngay cả dáng dấp cũng anh tuấn hơn, áp lực tâm lý của đại hoàng tử Tề Quốc nhất định rất lớn.

Cho nên lúc này đây hắn ta mới liều mạng nỗ lực, trong vòng mấy ngày ngắn ngủi mà trận sóng gió này đã từ thành Phong Châu khuếch tán ra khắp nơi, bao gồm chư huyện xung quanh, thậm chí còn có xu hướng lan tràn đi xa hơn nữa.

Dù sao mấy châu quanh đây đều có thể xem như phạm vi thế lực của tam hoàng tử, thà giết lầm còn hơn bỏ sót….

Mấy ngày nay, Lý Dịch đã được thêm kiến thức không ít về những việc liên quan tới Tề Quốc.

Theo trình độ nào đó mà nói, vị Tề Quốc đại hoàng tử này cũng là một kẻ đáng thương.

Nếu như hắn sinh ở Cảnh quốc, căn bản không cần cạnh tranh với nhiều người, lấy được hoàng vị quả thực là một chuyện nằm cũng thắng. Chỉ cần an an ổn ổn, không giống Thục Vương một hai phải tìm đường chết, tìm việc khiến cho mình bị trục xuất khỏi kinh đô tới nơi khỉ ho cò gáy đất phong Thục Châu, như vậy thì việc kế thừa đế vị không hề ảo tưởng.

Ở yên tại kinh đô đợi hưởng phúc tốt biết bao nhiêu, tại sao phải giống như bây giờ, cùng một đám ngự sử chạy khắp toàn quốc, chính vì để nâng giá trị bản thân, thuận lợi đoạt quyền. Nhưng mà một khi không cẩn thận, còn sẽ đưa đến hiệu quả ngược lại, đắc tội một đống người, tại sao lại muốn chịu tội như vậy ?

Lý Dịch thở dài, giơ con cá kia lên nhìn xem, còn sống, nếu như chết rồi thì nấu canh cũng không được tươi ngon.

Khi Lý Dịch đi tới trước cửa Phương Lâm Uyển, Lâm Dũng từ bên ngoài đi ra, nhìn thấy Lý Dịch thì kinh ngạc, hắn lập tức đi tới, nói:

- Đúng lúc quá, tiểu thư tìm ngươi có việc, nhanh đi với ta.

- Có chuyện gì à?

Lý Dịch dừng bước lại hỏi.

Lâm Dũng dắt cánh tay của Lý Dịch, nói:

- Người của Mã gia và Từ gia tới, thật giống như muốn thương lượng cái gì đó….. Ai dà, không còn kịp rồi, vừa đi vừa nói.

Lý Dịch đưa con cá kia cho Lâm Dũng, dặn dò:

- Ta đi một mình được rồi, ngươi giúp ta bỏ con cá này vào chậu nước, buổi tối ta muốn nấu canh, đừng giết chết.

Lâm Dũng gật đầu, nói:

- Được rồi, khi nào ăn tối, ta làm xong việc bên cửa hàng sẽ lập tức đi qua.





- Uyển Như, việc trước đó thật do chúng ta không đúng.

Mã chưởng quầy ngồi trên ghế, quay đầu nhìn Lâm Uyển Như, khuôn mặt hiện lên vẻ áy náy.

- Chỉ là dạo gần đây giá thị trường thay đổi, nếu không nâng giá thì chúng ta sẽ không có lời, hi vọng ngươi chớ trách chúng ta.

Từ chưởng quầy vội vàng tiếp lời, nói:

- Đúng rồi, mấy nhà chúng ta cũng đã hợp tác nhiều năm như vậy, khi Lâm gia còn trong tay gia gia ngươi, cũng là nhập hàng từ chỗ của chúng ta, không đáng vì một chuyện nhỏ mà thương tổn hòa khí, ngươi nói có đúng không?

Lâm Uyển Như liếc nhìn hai người một cái, hỏi:

- Hai vị không ngại thì xin hãy nói thẳng, hôm nay tới đây đến cùng có chuyện gì?

- Liên quan tới việc đám hàng kia, chúng ta đã nghĩ kỹ rồi.

Mã chưởng quầy đứng lên, nhìn nàng nói:

- Chúng ta sẽ vẫn giao dịch dựa theo giá cả đã thương lượng trước đó, được chứ?

Từ chưởng quầy gật đầu nói:

- Đúng vậy, đúng vậy, cứ dựa theo giá cả thương lượng ngay từ đầu. Sau khi trở về chúng ta đã suy nghĩ hồi lâu, chuyện này thật sự do chúng ta không đúng, giao tình nhiều năm như vậy, cho dù mình tổn thất một chút tiền thì cũng không thể để các ngươi thiệt thòi.

Lâm Uyển Như nhìn hai người kia, biểu tình bình tĩnh, trong mắt lại lóe ra một tia dị sắc.

Trước hôm nay, Mã gia và Từ gia đã định giá cả, một chút cũng không nguyện ý nhả ra, tại sao hiện giờ lại lập tức đổi tính?

Nhìn dáng vẻ bọn họ gấp gáp muốn bán mớ hàng hóa kia cho Lâm gia, chẳng lẽ đám hàng hóa kia có vấn đề gì?

- Hai vị hãy đi về trước đi, chuyện này để ta lại suy nghĩ thêm một chút.

Lâm Uyển Như trầm mặc một hồi, nhìn hai người nói.

Sắc mặt Mã chưởng quầy và Từ chưởng hơi biến đổi, cái này còn cân nhắc gì nữa? Ngày mai bọn hắn sẽ phải giao dịch với đám thương nhân ngoại bang kia rồi, nếu hôm nay không bán được mớ hàng hoá kia thì bọn hắn sẽ góp không đủ bạc, đến lúc đó chẳng phải muốn bỏ qua cọc sinh ý một lần kiếm bộn không lỗ kia sao?

Mã chưởng quầy có chút gấp rút nói.

- Uyển Như, cái này còn cần gì phải cân nhắc nữa chứ, còn dựa theo giá gốc….

- Lâm cô nương, cô tìm ta có chuyện gì?

Lý Dịch đứng ở cửa, nhìn Lâm Uyển Như hỏi.

Lời nói của Mã chưởng quầy bị đánh gãy, hắn dùng ánh mắt bất mãn nhìn qua.

Lâm Uyển Như đứng lên, nói:

- Trước tiến vào rồi nói sau.

Trước kia nàng làm việc nhanh chóng quyết đoán, việc làm ăn thì càng là vậy, sẽ không bị người ngoài ảnh hưởng. Nhưng không biết từ lúc nào, nàng đã bắt đầu càng để ý tới ý kiến của người trước mắt.

Mặc dù đối phương chỉ là một thư sinh, nhưng khi nói tới phương diện làm ăn thì người này luôn có thể cho nàng sự dẫn dắt rất lớn, mà thời gian có thể chứng minh, ý tưởng của hắn chính xác.

Tên Mã chưởng quầy kia nhìn hắn, thăm dò hỏi Lâm Uyển Như:

- Uyển Như, vị này là….

- Lâm gia phòng thu chi.

Lý Dịch nhìn hắn ta, mở miệng giới thiệu bản thân.

- Hai vị xin chờ ở chỗ này một lát.

Lâm Uyển Như nói một câu với hai người kia, sau đó hơi gật đầu với Lý Dịch, quay người đi vào phòng trong.

Lý Dịch chậm rãi theo sau.

…. …..

- Mã gia và Từ gia lại muốn hợp tác với Lâm gia?

Lý Dịch nhìn nàng hỏi.

- Bọn họ nói nguyện ý dùng giá cả đã trao đổi trước đó để giao dịch những phôi nguyên liệu kia.

Lâm Uyển Như gật đầu, nói:

- Hôm qua còn không nhượng bộ chút nào, hôm nay lại ân cần vô cùng, không biết bọn họ lại có ý định gì đây.

Lý Dịch nhìn nàng hỏi:

- Không phải các ngươi đã mua không ít thứ từ thương nhân ngoại bang sao, hiện tại còn có thể nuốt trôi đám hàng hóa kia?

- Đúng là có chút ăn không tiêu.

Lâm Uyển Như lắc đầu.

- Nhưng mà nếu có được đám hàng hóa kia thì trong vòng mấy năm sau, Lâm gia sẽ không cần dựa vào ba nhà này nữa, đây cũng là một cái cơ hội tốt.

Lý Dịch nghĩ nghĩ, nói:

- Vậy chúng ta đi ra ngoài thôi.

Thấy hai người đi ra, Mã chưởng quầy và Từ chưởng quầy lập tức đứng lên nghênh đón.

Từ chưởng quầy bức thiết hỏi:

- Uyển Như, cân nhắc thế nào rồi?

Lý Dịch cười cười, tiến lên phía trước, nói:

- Lâm gia đã hợp tác với Mã gia Từ gia nhiều năm như vậy, loại chuyện này còn cần cân nhắc sao?

Hai người nhìn nam tử trẻ tuổi trước mặt, biểu tình có chút sửng sốt.

Việc của Lâm gia khi nào đến phiên một cái phòng thu chi làm chủ?

Có điều bọn hắn nhìn thấy Lâm Uyển Như vẫn chỉ ngồi im không làm gì, hình như đã nhận ra cái gì, Mã chưởng quầy cười nói.

- Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt, như vậy thì giá cả chúng ta cứ dựa theo...

- Giá cả không thành vấn đề, chỉ cần tiện nghi là được rồi.

Lý Dịch khoát tay, nói:

- Ngồi xuống nói, ngồi xuống nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận