Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1012: Cũng Là Sơn Tặc?




Chương 1012: Cũng Là Sơn Tặc?


________________

VIP Chương 1012: Cũng Là Sơn Tặc?



- Lý huynh đệ quả nhiên thâm tàng bất lộ.

Khi hắn lần nữa lên đường, nam tử họ Vương kia lộ ra vẻ xấu hổ, nói.

- Hai ngày trước, việc làm của Vương mỗ thật đúng là múa rìu trước cửa Lỗ Ban, hổ thẹn, hổ thẹn.

Lúc này hắn mới hiểu được, vì sao đoàn người của đối phương không mang theo một tên hộ vệ mà dám can đảm đi lại ở Thục Châu, vẻn vẹn một mình Phương huynh đệ kia đã bù đắp được toàn bộ tiêu cục bọn họ.

Thậm chí hắn còn có chút hoài nghi bản thân, dù sao nếu bọn hắn có gặp được mười mấy tên sơn tặc, chắc chắn sẽ buông vũ khí xuống

đầu hàng.

Chứ nói chi còn có vị nữ hiệp kia, sau khi bộc lộ tài năng của mình ra, làm người ta ai nấy kinh ngạc run sợ, còn có lão giả kia tuổi tuy đã cao, nhưng vẫn luôn khiến người ta không rét mà run, thậm chí thân thủ Lý huynh đệ này cũng cực kỳ không tầm thường, tổ hợp như vậy, nhìn thế nào cũng không giống như người bình thường.

- Dùng thêm chút sức, không cho phép lười biếng!

- Nhanh lên một chút, chưa ăn cơm có phải không?

- Ngươi, ta nói ngươi, nhìn cái gì vậy, nhìn nữa ta móc hai trong mắt của ngươi ra bây giờ!

Hối thúc mấy người ngồi trên xe, trong tay mang theo một cái dây Cỏ trông như cây roi, thỉnh thoảng quật mấy sơn tặc đằng sau xe đẩy.

Càng nhiều sơn tặc theo ở phía sau, hai tay bị trói, dùng một sợi dây thừng nối liền nhau, đầu dây thừng còn lại buộc trên xe ngựa.

Nói chuyện phiếm vài câu, Vương Thường rốt cục nhịn không được hỏi.

- Lý huynh đệ bình thường làm công việc gì thế?

- Giống như bọn họ, cũng là sơn tặc.

- Sơn tặc?

Vương Thường sững sờ, lắc đầu nói.

- Lý huynh đệ lại nói đùa.

- Trước kia ta lăn lộn ở những nơi như Khánh An phủ, Kinh Đô, nhưng mấy nơi này đều bị quan chủ quản nghiêm, không cuộc sống

được tốt lắm

Lý Dịch giải thích nói.

- Nghe nói, nơi Thục Châu này Sơn tặc nhiều vô số kể, quan phủ cũng không quản chặt, định tới phát triển thử xem.

Vương Thường cười cười, đương nhiên không tin mấy lời đó của hắn, không nói tới bộ dáng thư sinh nhã nhặn này của Lý huynh đệ, chỉ nói những cô gái kia, có chỗ nào giống sơn tặc chứ? Hắn lắc đầu, cũng không thèm để ý, lại hỏi.

- Một nhà Lý huynh đệ đến Thục Châu làm gì, không phải thật sự đến du ngoạn đó chứ?

Thời đại này, nói sự thật lại chẳng có ai tin, Lý Dịch thở dài, đáp:

- Du ngoạn là thật, trong nhà làm ăn nhỏ, nơi Thục Châu này đặc biệt, mà khoảng cách giữa Tề Quốc và Võ Quốc cũng không xa, nghĩ đến sẽ tới nơi này, có thể làm ăn thuận lợi hơn hay không.

Mặc dù Tề Quốc và Cảnh Quốc có nhiều lần đụng chạm, nhưng cái này cũng không hề ảnh hưởng đến giao thương của hai nước, hàng năm đều có không ít Thương nhân đi lại tại giữa hai quốc gia, lần đầu tiên nhìn thấy Lý huynh đệ, hắn đã nhìn ra đối phương không phú thì quý, không phải người bình thường.

Vương Thường ngẫm lại, nhắc nhở.

- Nếu ở Thục Châu lui tới ở Cảnh Quốc và Tề Quốc, SO ra thương đội cũng có khá hơn một chút, thật khéo là ta từng hợp tác với cả hai bên, Lý huynh đệ mới đến, chưa quá quen thuộc đối với nơi này còn. Nếu muốn, ta có thể giới thiệu cho ngươi một hai người, đối với các ngươi hay một thương đội bất kỳ nào đó đều sẽ an toàn và tiện lợi hơn rất nhiều.

Lý Dịch khách khí nói.

- Vậy xin đa tạ Vương đại ca.

- Đừng khách khí.

Vương Thường lắc đầu, nói.

- Nhưng mà, Tề Quốc thì có thể đi, còn Võ Quốc kia, Lý huynh đệ tốt nhất đừng đi thì hơn.

Lý Dịch nhìn hắn, kinh ngạc hỏi.

- Vì sao thế?

Phía trước, ở bên trên một con ngựa, Liễu nhị tiểu thư hơi quay đầu.

Vương Thường giải thích.

- Tình huống ở Võ Quốc không giống với Tề Quốc và Cảnh Quốc, tuy bọn họ cũng không căm thù mấy thương nhân ở Cảnh Quốc ta nhưng hiện tại phản loạn ở Võ Quốc đang nổi lên bốn phía, trong nước rung chuyển bất an, không có một thương đội nào nguyện ý mạo hiểm đi Võ Quốc, vì tiền mà mất mạng, SO ra chả có chút lời nào.

Lý Dịch cười nói.

- Ta biết rồi, đa tạ Vương đại ca.

Đối với Thục Châu, Lý Dịch đã sớm an bài mấy năm trước.

Bây giờ Câu Lạn chuyển tới Thục Châu, khách sạn Như gia cũng mở ra, bao trùm hết toàn diện bảy huyện ở đây, tin tức to lớn và mạng lưới tình báo đã sớm được thành lập hoàn thiện, tình huống ở Thục Châu cũng không cần hắn giới thiệu gì thêm nữa.

Trên thị trường buôn bán mặc dù chỉ vừa mới cất bước, nhưng đây mới là bắt đầu thôi, tương lai còn một đoạn thời gian, thương nghiệp mới có thể ở trong phương hướng phát triển mạnh hơn.

Đương nhiên, trước tiên, còn có rất nhiều chuyện cần làm.

Địa phương xa xôi ở Thục Châu, bách tính khốn khổ, Châu Thành ở Vĩnh Huyện, tuy vẫn tồn tại một số quan khách giàu có, nhưng cũng giàu có không bao nhiêu.

Bởi vậy, khi thấy được mấy chiếc xe ngựa cực kỳ tinh xảo lộng lẫy lái vào cổng thành, đa phần bách tính đi ngang qua đều ngừng lại quan sát.

Đương nhiên, nguyên nhân để cho bọn hắn mắt nhìn chằm chằm còn có một.

Ở phía sau của một chiếc xe ngựa cuối cùng còn có một đội ngũ thật dài đi theo.

Một hàng mấy chục người bị người ta dùng dây thừng cột lại, đi theo phía sau xe ngựa, có người đi đường nhìn vài lần, lập tức nhận ra thân phận của bọn họ.

- Cái này, đây chính là Sơn tặc Hắc Hổ Câu!

- Ta cũng nhận ra, người phía trước nhất kia không phải là Lâm Nhị Ba Tử sao, hắn đầu lĩnh của nhóm sơn tặc Hắc Hổ Câu kia!

- Lâm Nhị Ba Tử này bệnh hoạn khó chữa, nửa năm trước, heo mẹ nhà ta thiếu mấy ngày muốn sinh, cũng đã bị hắn nhẫn tâm chà đạp!

- Bọn họ làm sao bị bắt, đây là vị anh hùng nào đang làm việc tốt. Không nghĩ tới đám người này cũng có ngày hôm nay, thật sự hả hê

lòng người!

- Nhưng ta nghe nói, Lâm Nhị Ba Tử này có chút quan hệ với Trương Huyện Lệnh, có thể hay không...

Căn bản định vào lúc ban đêm đi đến Vĩnh Huyện, nhưng bởi vì chuyện của mấy sơn tặc này làm trì hoãn hành trình, nghỉ ngơi một đêm, khi đến Vĩnh Huyện đã là giữa trưa của ngày hôm sau.

Bên trong Cảnh Vương phủ còn đang tu kiến lại, khi Lý Dịch xuất phát từ Kinh Đô đã báo tin cho bên này, mà Cảnh Vương phủ vẫn chưa tu kiến xong hoàn toàn, chưa thể ở, nên trước khi Thục Vương phủ bọn họ tu sửa một phen xong hết, có thể tạm thời nghỉ chân trước một lút.

Trước đó có chút ân oán nhỏ với Thục Vương, hiện tại còn muốn chiếm luôn chỗ của người ta, trong lòng cũng còn có chút bất an.

Nhưng nhà mình đông người cũng nên có một chỗ nghỉ lớn một chút, cũng không thể mang theo Như Nghi các nàng ở khách sạn.

Trước khi dàn xếp, cần xử lý những sơn tặc này trước.

Khoảng cách từ huyện nha Vĩnh Huyện tới cửa thành không xa, được Vương Thường dẫn đường, một đoàn người rất nhanh đi tới cổng

huyện.

Một vệ sĩ canh giữ cửa nha môn dựa vào trên tường ngủ gật, đột nhiên cảm giác được trước mắt tối lại, mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn một chút những người đối diện này, cau mày nói:

- Mấy người các ngươi, làm gì ở đây?

Vương Thường đi lên, chắp tay một cái, nói.

- Vị đại ca này, chúng ta trên đường bắt được mấy tên sơn tặc, không dám một mình xử trí, cho nên bắt bọn hắn mang đến chuyện nha.

- Sơn tặc?

Tên vệ sĩ đó không kiên nhẫn hỏi một câu, nhìn sơ qua một chút, hỏi:

- Ở đâu?

- Đi ra, nhanh lên!

Một tên tiêu sư nắm dây thừng, lôi hơn mười người ở phía sau xe ngựa tới.

Tên vệ sĩ kia trừng to mắt nhìn, lập tức chạy nhanh vào trong nha môn.

Khi hắn chạy vào cửa, bước chân lại dừng lại, quay đầu nói:

- Các ngươi chờ ở đây, ta đi xin phép Huyện Lệnh đại nhân!

Huyện lệnh Vĩnh Huyện họ Trương, vừa mới nhậm chức không lâu.

Nhưng ngắn ngủi trong vòng mấy năm, đã từ một huyền thừa làm đến huyện lệnh, còn phải cảm tạ vị tiền nhiệm của hắn.

Đoạn thời gian trước, bởi vì liên lụy với Thục Vương, huyện lệnh Vĩnh Huyện đời trước cũng chính là tiền nhiệm của hắn, là đồng phạm với Thục Vương, nên sau khi Thục Vương chạy trốn đã bị áp giải vào kinh, hiện tại cũng không biết bị lưu đày tới nơi nào khiêng đá rồi.

Cho nên, hắn là một huyền thừa tự nhiên vô cùng may mắn được thăng lên làm người đứng đầu Vĩnh Huyện.

Chưa nói tới thứ sử đại nhân ở đây cũng đã bị điều đi, tình huống hiện tại ở Châu Thành này là một thứ sử cũng không có, nên giờ hắn đã tuyệt đối cầm quyền ở đây.

Nói đến còn muốn cảm ơn Thục Vương điện hạ năm đó không để ý đến hắn, làm một huyền thừa nho nhỏ, hắn cũng không ít lần tự

mình dâng đến mấy lễ vật. Mà ngay cả đến mặt Thục Vương còn chưa thấy, có lẽ lúc ấy Thục Vương cũng không thèm để ý một huyện thừa nhỏ nhoi làm gì.

Nói chung, hiện tại Vĩnh Huyện này đã là địa bàn hắn.

Giờ phút này, hắn ngồi bên trong hậu đường, nhấp một ngụm trà, cau mày nói.

- Gần đây Tiểu Nhị ngày càng không hiểu chuyện, cả một tháng chưa có tới.

Sau lưng hắn, được một nữ tử xinh đẹp bóp vai, thanh âm mềm mại nói.

- Lão gia, cái này ngài có thể đã trách oan Tiểu Nhị rồi, ngài cũng không phải không biết, gần đây công việc làm ăn khó khăn, có một đám đầu trọc chuyên đoạt lợi lộc của bọn họ, hai chúng có nhà nhưng không thể về, chỉ có thể ra ngoài làm chút công việc nhỏ, bọn họ thời gian này xem ra cũng không thoải mái, nhưng tuyệt đối không có quên hiếu kính lão gia.

- Nhưng cũng chưa hẳn là vậy.

Trương Huyện Lệnh đặt chén trà xuống, nói.

- Nói không chừng qua thời gian dài như vậy, tâm dã của hắn ngày càng lớn, đôi khi đã cũng quên quá khứ nhờ đâu hắn đi được đến ngày hôm nay.

Hắn vừa dứt lời, bên ngoài có một hộ vệ vội vàng hấp tấp chạy vào, cao giọng nói:

- Lão gia, không tốt, Lâm Nhị đến!
Bạn cần đăng nhập để bình luận