Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1087: Ngươi Đứng Lại!



Chương 1087: Ngươi Đứng Lại!


Chương 1087: Ngươi Đứng Lại!



Đồ đệ của Liễu nhị tiểu thư không thuộc về nơi này, Lý Dịch đã sớm biết ngày này sẽ tới.

Thương tổn của nàng trước đây đã khỏi hẳn, võ Công cũng đã tốt lên rất nhiều nhưng mấy ngày này nàng vẫn không nhắc tới chuyện đó, vậy cũng không có nghĩa nàng buông xuống hoặc quên đi được.

Trong mắt nàng có đại thù của phụ mẫu và huynh trưởng nhưng cũng có lệ dân bách tính Võ Quốc. Nàng có thể buông xuống nhất thời nhưng không thể buông được cả đời.

Liễu nhị tiểu thư cầm lấy một quân cờ, trầm mặc một lát, hỏi.

- Khi nào đi?

Dương Liễu Thanh cúi đầu xuống, nói:

- Trời sáng.

Liễu nhị tiểu thư để CỜ xuống, nói tiếp:

- Được.

- Sư phụ, sự bá, ta lui ra trước.

Nàng cúi đầu trầm mặc, không biết qua bao lâu thấp giọng nói một câu rồi quay người rời đi.

Khi đi đến cửa sân, bước chân nàng dừng lại.

Bước tiếp bước tiếp theo cũng có nghĩa từ nay về sau chính là đã lựa chọn hai vùng trời khác biệt, hai cuộc sống hoàn toàn riêng biệt. Chỉ tiếc nàng cũng không còn sự lựa chọn nào khác.

Nàng quay lại nhìn lần nữa sau đó quay đầu, bước dài ra ngoài.

Ván cờ này không đánh xong bởi vì người đánh cờ đều không đặt tâm tư vào nó.

Lý Dịch có chút mâu thuẫn.

Cho tới bây giờ, hắn vẫn chưa tỏ ý sẽ giúp đỡ Dương Liễu Thanh, một là bởi vì nàng muốn làm cho chuyện trở nên quá mức trọng đại, mạo hiểm quá lớn, lại cần rất nhiều tài lực. Lời nói toàn lực tương trợ này y quả thật gánh không nổi.

Hai là bởi vì căn bản mà nói, hắn giúp không phải Dương Liễu Thanh mà chính là Dương Phủ.

Dương Liễu Thanh là sư điệt của hắn nhưng Dương Phủ là cái éo gì?

Nhưng bây giờ lại không giống nhau, theo như xã hội học mà nói thì bây giờ Dương Phủ đã là một người đã chết, hắn không thể nào xuất hiện trước mặt dân chúng Võ Quốc. Cuối cùng cả cuộc đời chỉ có thể lựa chọn sống một cuộc đời như người binh thường.

Nếu như không phải thời gian quá gấp, không cần dùng Hồng Y Đại Pháo đánh một đường, trong vòng ba tháng mang đầu của cẩu Hoàng Đế Võ Quốc về thì đã không cần phải đi con đường thô bạo đơn giản này. Tạo phản có thể từ từ cũng được, chỉ cần hắn cung cấp một số chiến lược và vũ khí giúp đỡ cho phía trên chống đỡ, giúp đỡ nàng phát động đông đảo nhân dân quần chúng Võ Quốc để tạo nên mặt trận thống nhất, thận trọng từng bước một.

Nói thật, Minh Châu không ngồi lên hoàng vị thật sự là một tiếc nuối trong lòng của hắn, nhưng mà việc cũng đã đến nước này nên không thể tạo phản Lý Hiên.

Hiện tại có một cơ hội đang bày ra trước mắt, bỏ lỡ như vậy hắn có một chút cảm giác tiếc nuối...

Dù sao bỏ lỡ chuyện này cũng chưa chắc có chuyện khác tốt như vậy.

Lý Dịch nhìn Liễu nhị tiểu thư, ngẫm lại nói.

- Nàng...

- Đây là lựa chọn của nàng ấy.

Liễu nhị tiểu thư đứng lên quay người đi về phòng.

Lý Dịch thở dài, hắn biết Như Ý cũng rất mâu thuẫn, một mặt nàng rất muốn giúp đồ đệ duy nhất của mình, nhưng mặt khác nàng cũng phải vì nhiều người mà cân nhắc, nàng không thể chỉ bằng nhiệt tình hoặc xúc động mà đi gây chuyện được.

Hắn ôm Thọ Ninh trở về phòng, sau đó đi lại một lần nữa, ngồi về chỗ cũ trầm tư khá lâu vẫn không đưa ra quyết định gì.

- Thế nào, có phải ngứa tay không?

Lý Hiên từ bên ngoài đi vào ngồi đối diện, rất hứng thú hắn mà hỏi.

Lý Dịch liếc hắn một cái:

- Ngứa tay cái gì?

- Còn giả vờ?

Lý Hiên nhìn hắn, nói:

- Ta và người đều biết, ngày mai sư điệt bảo bối này sẽ phải đi.

Lý Dịch cần uốn nắn lại sai lầm này của hắn. Dương Liễu Thanh là đồ đệ bảo bối của Liễu nhị tiểu thư, là sư điệt của hắn, chỉ là sư điệt và phía sau không có thêm cái định nghĩa gì khác.

Hắn nhìn Lý Hiên, nói.

- Nàng có sứ mệnh của mình. Người cho rằng người nào cũng giống như người, không làm việc đàng hoàng, bỏ bê triều chính.

- Giả vờ? Còn tiếp tục giả vờ?

Hai tay Lý Hiên khoanh trước ngực, nhìn hắn giống như đã nhìn thấu mọi việc lòng dạ hắn, nói.

- Ta cũng không tin ngươi không động tâm với nàng?

Lý Dịch quay lại nhìn một hồi, Như Nghi đã đi vào gian phòng bên trong, Liễu nhị tiểu thư lại không ở bên ngoài, lúc này hắn mới quay lại nhìn Lý Hiên, biểu cảm vô cùng giận dữ.

- Mặc dù chúng ta rất quen nhưng ngươi cũng không nên nói lung tung.

- Ta còn không hiểu người?

Lý Hiên phất tay, nói:

- Đừng cho rằng ta không biết, lúc trước ngươi muốn cho Minh Châu làm nữ hoàng đế, nhưng mà đột nhiên xảy ra chuyện kia nên kế hoạch thất bại. Ta biết trong lòng người nhất định có tiếc nuối.

- Ngươi muốn Minh Châu làm Hoàng Đế, còn muốn để NHỊ tiểu thư nhà người làm nữ vương?

Hắn nhìn Lý Dịch, đột nhiên hỏi.

- Ngươi hãy thành thật nói cho ta biết, Có phải ngươi có đam mê mãnh liệt với việc gì đó. Chẳng hạn như... Đặc biệt ưa thích nữ hoàng, nữ vương, công chúa.

-...

- A! Minh Châu, Thọ Ninh, Dương Liễu Thanh, Vĩnh Ninh, chắc chắn ngươi có cái đam mê này!

Lý Hiên nhìn hắn, tiếp tục nói.

- Lần này mặc dù lão già kia tự mình xách đít dẫn tới nhưng ta cũng không tin người sẽ bỏ lỡ cơ hội này đâu.

Nói xấu! Đây chính là trần trụi nói xấu!

Sở dĩ hắn xoắn xuýt và mâu thuẫn chẳng qua vì nghĩ tới sư điệt của mình. Thân là sư điệt không đi thì sẽ không chịu chết, nhưng cũng không muốn Liễu nhị tiểu đi giúp đỡ càng không muốn nàng vào giao chiến. Nhưng nó cũng có thể trở thành nuối tiếc cả đời của nàng.

Trong đầu tên Lý Hiên này rốt cuộc chứa thứ gì vậy?

Minh Châu thì không nói, Thọ Ninh vẫn còn là con nít, Dương Liễu Thanh là sự điệt của hắn, Vĩnh Ninh...Vĩnh Ninh là muội muội của hắn.

Hạ lưu, vô sỉ!

Lý Dịch chỉ chỉ hắn, tức giận la lên.

- Cút! Ngươi lập tức cút đi cho ta!

- Đừng mà, ngươi cũng có thể thẹn quá hóa giận?

Lý Hiên lắc đầu, nói.

- Mấy cái chuyện này cũng đâu có gì bí mật. Võ Quốc chúng ta còn có không ít thám tử với Mật Điệp tư, nếu như cần dùng ngươi cứ việc

nói với ta.

Lý Đoan đứng bên cạnh Lý Dịch, kép kéo tay áo hắn, hỏi:

- Phụ thân, sự tỷ muốn đi đâu vậy?

Nếu như lấy Lý gia ra ví von thành một môn phái thì Như Nghi, Như Ý và hắn hẳn là bối phận cao nhất, bây giờ lại có thêm Nhược Khanh và Túy Mặc.

Dương Liễu Thanh là đệ tử của Như Ý, theo như tính toán thì là cấp bậc thứ hai, Lý Đoan và Lý Mộ sau này có khả năng sẽ gọi bọn Lý Hiểu, Lý Dong là trẻ con nên cũng là cấp bậc thứ hai. Đời này lấy Dương Liễu Thanh làm trưởng bối.

Lý Dịch vỗ nhè nhẹ đầu Lý Đoan, nói.

- Sư tỷ muốn về quê của nàng ấy.

Lý Đoan nghe vậy có chút thất vọng, sư tỷ đi, người chơi cùng hắn cũng sẽ thiếu mất đi một.

Nhưng mà hắn cũng muốn về Kinh Đô, muốn gặp Tiểu Nhị. Sư tỷ rời nhà lâu như vậy nhất định cũng rất nhớ nhà.

Vương lão đầu đã sớm lên xe ngựa. Hiện giờ hắn không có mặt mũi gặp người khác, đặt biệt là Lý Hiên. Tuổi tác của hắn cũng không còn nhỏ lại còn chỉ trích người khác rồi bị bắt tại chỗ, sau này lại gặp một kẻ rất biết hành hạ người khác, quả thật, thanh danh cả một đời của lão cũng rửa không sạch được.

Vệ Lương và Trần Thanh đứng sau lưng Dương Liễu Thanh, sắc mặt cương nghị, có một chút khí thế "Phong tiêu tiêu hề, Dịch thủy hàn. Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn” (*)

(DG: câu thơ nằm trong bài Dịch Thủy Ca

- Dịch nghĩa:

“Gió thổi hiu hắt, nước sông Dịch lạnh,

Tráng sĩ một khi ra đi, sẽ không trở về nữa."

- Dịch thơ:

"Gió thổi sông Dịch lạnh lùng ghê,

Tráng sĩ một đi không trở về.")

Dương Liễu Thanh đi đến trước mặt Liễu nhị tiểu thư, hai đầu gối quỳ xuống cung kính lạy ba cái sau đó đứng lên, nói:

- Sư phụ, ta đi đây, sau này người hãy bảo trọng thân thể nhiều hơn.

Lý Dịch đứng sau lưng Liễu nhị tiểu thư khoảng nửa bước nên có thể thấy rõ nàng bàn tay nắm chặt lại của nàng khẽ buông ra.

Dương Liễu Thanh quay người rời đi, đi mấy bước, bước chân bỗng nhiên lại dừng lại sau đó đi đến bên người Lý Dịch, nói.

- Sự bá, ta có mấy câu muốn nói riêng với người.

Lý Dịch kinh ngạc, xác nhận nàng nói với mình mà không phải với Liễu nhị tiểu thư. Y liếc nhìn Như Ý một chút rồi quay người đi vào gian

phòng.

Dương Liễu Thanh chậm rãi bước theo.

Nàng ngẩng đầu nhìn Lý Dịch, trên mặt hiện ra vẻ tươi cười, nói.

- Suy nghĩ kỹ một chút, có mấy lời vẫn muốn nói cho sự bá trước khi đi. Ta sợ lần này đi thì cũng không có cơ hội nói nữa.

Bờ môi Lý Dịch khẽ nhếch, trên mặt hiện ra vẻ kinh ngạc.

Đây rốt cuộc là... tình huống như thế nào?

Trong lòng hắn bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng hoang đường nhưng cũng nhanh chóng ném suy nghĩ này ra khỏi đầu. Đây cũng quá hoang đường.

Lúc này, Dương Liễu Thanh đã mở miệng cười.

- Sư bá, thực ra... Trong lòng của ta rất sùng bái người.

Trong lòng Lý Dịch thầm nghĩ... Tiêu rồi! Quả nhiên bị hắn đoán đúng

Liễu nhị tiểu thư còn đang đứng bên ngoài, nếu như nàng muốn nghe hoàn toàn có thể nghe được người trong này đang nói chuyện gì nhưng mà nàng lại chọn cách rời khỏi.

Trước khi chia tay Lý dịch không nghĩ tới lại tổn thương trái tim nàng lần nữa, hắn đang nghĩ nên làm như thế nào để cự tuyệt một cách uyển chuyển mà không làm nàng bị tổn thương. Có nên nói dối một cách thiện ý hay không, nhưng nếu như nói dối thì Như Ý với Thu Thủy cũng sẽ không thiện ý mà cho hắn một nhát kiếm.

- Sư bá rất thông minh. Trong lòng ta ngươi là người thông minh nhất trên thế giới này. Nhận thức chính xác, tính toán không bỏ sót bất cứ điều gì, cũng không có chuyện gì có thể làm khó người.

Lý Dịch có chút đỏ mặt, khoát tay nói:

- Đâu Có, đâu có. Thực ra... Ta với mấy lời người nói này quả thật còn khoảng cách rất lớn.

Dương Liễu Thanh cười nói.

- Sư bà không cần khiêm tốn. Những việc mấy năm nay người làm ta đều thấy.

Không nghĩ tới nàng đã lén để ý mình lâu như vậy, Lý Dịch thở dài, mở miệng:

- Ta hiểu rõ tâm ý của ngươi. Nhưng mà...

- Sư bá rất thông minh, nhưng đối với một số việc lại vô cùng ngốc nghếch.

Dương Liễu Thanh nhìn hắn, nói tiếp.

- Thực ra sư phụ với sự bá có phần rất giống nhau, đều sẽ không dễ dàng nói ra lời trong lòng. Nhưng mà sự bá là nam nhân, có một số việc không thể để nữ nhân mở miệng nói trước được.

- Hả?

Chỗ ngoặt này bẻ có chút gấp, Lý Dịch thật sự chưa kịp tiêu hóa.

- Những lời này ta không thể nói với sự phụ nên chỉ có thể nói với sự bá.

Dương Liễu Thanh nhìn y, nói:

- Từ biệt lần này không biết ngày nào mới có thể gặp lại. Cũng không biết còn có thể gặp lại hay không...

- Sư bá bảo trọng!

Nàng nói một câu cuối cùng rồi dứt khoát quay người, đi ra khỏi phòng.

Lý Dịch nhìn bóng lưng nàng, thở dài chậm rãi nói:

- Ngươi... Người đứng lại!

Hắn xoa xoa mi tâm, bởi vì vấn đề này quả thật rất khiến người khác đau đầu.

Làm sao ở Cổ đại cũng có thể bắt đầu một trận tạo phản thành công như vậy?

Suy nghĩ đủ mọi cách... Thật sự rất gấp mà.


Bạn cần đăng nhập để bình luận