Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 740: Đường Về



Chương 740: Đường Về





----------------------

Đạo cô kia có thù với lão hoàng đế, trước đó Lý Dịch một đường đi tới cùng bọn hắn, tiếp xúc mấy lần, mặc dù không có biết rõ ràng chân tướng sự kiện, nhưng biết một số.

Hiện tại mới hoàn toàn hiểu rõ, giữa bọn hắn nào chỉ có thù, mối hận diệt môn, là huyết hải thâm cừu, thù sâu như biển.

Tuy khi đó lão hoàng đế còn chưa lên ngôi nhưng bút trướng này ghi lên thân Lý gia không sai, giết cả nhà người ta, còn không cho phép người tạo phản?

Bây giờ suy nghĩ một chút, đạo cô kia cũng rất không dễ dàng.

Bôn ba nước khác, chịu nhục hai mươi mấy năm, không chỉ có tu vi võ học tự thân đạt đến Tông Sư cảnh, còn phát triển ra một thế lực cự đại, nếu như đặt thân vào trong các bộ phim, chính là nhân vật chính báo thù rửa hận, cứ đưa hết hoàn cảnh của nàng vào dùng, không cần đổi quá nhiều.

Tự hỏi lương tâm, nếu chuyện này rơi xuống trên người mình, chắc sẽ dùng thủ đoạn càng thêm cực đoan.

Thế nhưng, hiểu cho thì hiểu cho nhưng hắn vẫn không cách nào tha thứ những việc đạo cô này làm.

Giết cả nhà của nàng là cha lão hoàng đế, đương nhiên, thù này không có cách nào báo, muốn báo thù lão hoàng đế, độ khó khăn quá lớn, theo lý thuyết, nàng muốn chém giết muốn róc thịt, mục tiêu thích hợp nhất hẳn là Thục Vương mới đúng, mắc mớ gì đến mình?

Đồng tình thì đồng tình, thiếu người khác thì phải trả.

Không có bắt được đạo cô kia, mặc dù có chút tiếc nuối nhưng cũng không thể miễn cưỡng, Lý Dịch phất phất tay, nói.

- Động tác nhanh một chút, che lại hết những thứ này, nhanh xuất phát, trước khi trời tối, muốn tìm thấy chỗ dừng chân…

Cảnh đêm dần bao phủ, trên một chỗ đất trống trong núi, từng lều vải thô sơ đã dựng lên, trong lều vải lộ ra ánh đèn, bên ngoài lều vải cũng có đống lửa cháy rừng rực, mọi người vây xung quanh ăn uống linh đình, trên đống lửa có đùi hươu ướp dầu gia vị, âm thanh tách tách .

Trong núi truyền đến tiếng thú gào mãnh liệt, nhưng không sinh ra bất kỳ ảnh hưởng gì đối với tràng cảnh nơi đây.

Thậm chí trong lòng một vị hán tử nào đó ngồi bên đóng lửa còn đang do dự tự hỏi xem con gấu mới giết được vừa rồi nấu món gì mới ngon.

Ngoài mấy chục dặm, bên cạnh dòng sông theo bùn nước chảy xiết cuồn cuộn, trong tay đạo cô trung niên mang theo một bóng người, rời xa bờ sông, chậm rãi đi về phía sâu hơn trong núi.

Bên trong bóng đêm vô tận, bóng cây lắc lư giống như từng đầu mãnh thú đang nhắm con mồi.

Có âm thanh rất nhỏ truyền tới từ đó.

- Lại có thể có người…

- Là đạo cô…

- Đạo cô, cũng bắt!

Mấy đạo bóng người đi ra từ trong bóng tối, hướng về phía trước đuổi theo.

Truyện-được-thực-hiện-bởi-HámThiênTàThần

Thục Châu, Thục Vương phủ.

Thục Vương điện hạ mấy ngày gần đây cả người tiều tụy hơn, người làm trong phủ càng lo lắng không yên, sợ không cẩn thận sẽ bị điện hạ quở trách hoặc trừng phạt.

- Điện hạ, vẫn không có tin tức.

Thục Vương nằm dài trên ghế, bên ngoài có một người tiến đến, cung kính bẩm báo.

Thục Vương ngước mắt nhìn hắn, nói.

- Xác định bọn họ không còn ở Tề Quốc?

- Dọc theo đường đi cũng chưa phát hiện.

Tinh thần Thục Vương hơi phấn chấn.

- Chẳng lẽ bọn họ gặp được cái gì ngoài ý muốn?

Mất đi bạc cùng bảo vật bên trong phủ khố, lần này sợ rằng không tìm về được, nhưng nếu bọn người Lý Dịch xảy ra ngoài ý muốn, tỉ như ăn cơm nghẹn chết uống nước sặc chết hoặc bước đi bị đá rơi nện chết, với hắn mà nói cũng là một tin tức tốt, có thể thoáng xua tan phiền muộn trong lòng, giải quyết tâm tình.

Nghĩ đến khả năng này, sắc mặt hồng nhuận hơn rất nhiều.

Cũng chính vào thời điểm này, từng chiếc xe ngựa chạy vào cổng thành Vĩnh Huyện, thủ vệ cổng thành đang muốn tiến lên kiểm tra, thoáng nhìn lệnh bài một người bên trong đưa ra, biến sắc, lập tức cung kính mở đường.

Hắn không phải lần đầu tiên gặp thẻ bài dạng này.

Thời điểm gặp lần đầu, chính là một tên thủ tướng trong thành xung đột cùng những người, hiện tại mỗi ngày, thời điểm bọn hắn trực thay ca đều sẽ đi qua phần mộ tên thủ tướng kia.

Sau khi đội xe tiến vào cổng thành, chỗ cửa thành lập tức có người chạy như điên hướng về nha môn.

Đường đi Vĩnh Huyện, Lý Dịch nhìn có chút quen thuộc, cách đó không xa, Như Gia khách sạn mới đã được xây dựng lên, còn chưa có bắt đầu buôn bán.

Đứng tại cửa khách sạn, Lý Dịch nhìn hai bên một chút, thời gian mấy tháng, bốn phía cũng không có biến hóa bao nhiêu, nhưng mà tâm tình cùng tình trạng trước sau hai lần lại hoàn toàn không giống nhau.

Chuyến này bôn ba gần mười ngày, cho dù võ lâm cao thủ cũng không thể không mệt mỏi, sau khi về đến Thục Châu, hết thảy không cần cấp bách, ngủ một giấc thật tốt, nghỉ ngơi dưỡng sức, sáng sớm ngày mai sẽ chính thức đạp vào con đường về nhà.

Dàn xếp không bao lâu liền có người tiến đến thông báo, huyện lệnh Vĩnh Huyện đến.

Huyện lệnh Vĩnh Huyện không đến một mình, đồng hành còn có quan viên lớn nhỏ bên trong huyện nha, Lý Dịch ngược lại không nhìn thấy Giang Tử An trong đám người, nhưng cũng không để ý, vị Giang huynh kia, tâm lý lúc này chắc không được tốt cho lắm

Quan viên lớn nhỏ Vĩnh Huyện đều đến thăm hỏi cũng không có nhìn thấy Thục Vương.

Mình cũng đến Thục Châu, lấy giao tình thâm hậu của hai người thế, hắn thế mà không lộ mặt?

Tuy nói hắn bị người đánh cắp phủ khố, tâm tình không thật quá tốt nhưng cổ nhân có một câu nói rất hay, xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, ngàn vàng mất đi còn có thể kiếm về, tiền tài chính là vật ngoài thân, khó có một lần có cơ hội tận tình địa chủ, mời hắn ăn bữa cơm đâu có quá phận?

Người hẹp hòi khó có thể thành công, tâm địa nhỏ nhen, ếch ngồi đáy giếng, Thục Vương về sau nhất định không có tương lai.

Sau khi tắm xong cảm giác dễ chịu, nằm dài trên giường, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, bên trong Thục Vương phủ, sắc mặt Thục Vương điện hạ âm trầm đến cực điểm.

- Trở về?

- Bẩm điện hạ, bọn họ vừa tới Vĩnh Huyện.

Thục Vương đang đi tới đi lui trong phòng, chỉ chốc lát sau liền có người tiến lên bẩm báo, người Mật Điệp Tư cầu kiến.

- Không gặp không gặp, nói thân thể bản vương không tốt, ai cũng không gặp!

Thục Vương không kiên nhẫn phất tay.

- Khi nào bọn họ rời đi thì bẩm báo bản vương!

Tuy trong nội tâm hận không thể ngàn đao bầm thây người nào đó nhưng giờ phút này Thục Châu cũng không còn nằm trong tay hắn, nếu thật gặp mặt, trong lòng ngược lại sẽ càng thêm phiền muộn, mắt không thấy tâm không phiền, dứt khoát không gặp luôn người của Mật Điệp Tư.

Huyện nha Vĩnh Huyện.

Huyện lệnh Vĩnh Huyện vẫy tay, gọi một tên nha dịch đến, hỏi.

- Giang đại nhân mới vừa nói thân thể không tốt, bây giờ khá hơn chưa?

Cái kia nha dịch lắc đầu.

- Còn không có, đại nhân đang nghỉ ngơi ở trong phòng.

Huyện lệnh Vĩnh Huyện gõ cửa đi vào một gian phòng, nhìn thấy Giang Tử An nằm trên giường, trên trán che khăn mặt, sắc mặt hơi tái nhợt, ân cần hỏi thăm.

- Giang đại nhân, cảm giác thế nào, có cần mời đại phu hay không?

Giang Tử An gian nan lắc đầu, thấp giọng nói.

- Không sao, đêm qua duyệt lại mấy vụ án, có thể khi đó nhiễm một chút phong hàn, nghỉ ngơi mấy ngày se khỏi hẳn.

Vĩnh Huyện huyện lệnh thở dài.

- Giang đại nhân tận hết chức vụ, quả thật mẫu mực của chúng ta…

Giang Tử An khách khí nói.

- Công việc nằm trong phận sự, cần phải…

Nếu không phải thời gian khẩn cấp, hận không thể bay về kinh, Lý Dịch nhất định sẽ ở lại Thục Châu thêm mấy ngày, ôn chuyện thật tốt cùng Thục Vương, nổi lại một chút cảm tình.

Nhưng trừ việc bắt buộc nghĩ ngơi, hắn thật sự không muốn trì hoãn bất kỳ một chút thời gian nào.

Sáng sớm ngày thứ hai, hắn đã cùng Liễu nhị tiểu thư chuẩn bị chu toàn, mang theo lão Phương, bên người theo lão giả dơ bẩn cùng Viên lão đạo, cưỡi vài con khoái mã ra khỏi cửa thành.

Còn về mấy người phía sau, có Dương Liễu Thanh phụ trách, chậm rãi trở về cũng được.

Lúc dân chúng Vĩnh Huyện bắt đầu một ngày bận rộn, một chỗ cách xa Vĩnh Huyện, Lý Dịch nắm chặt cương ngựa, lần nữa vung roi, phía sau bụi mù bay loạn.


Bạn cần đăng nhập để bình luận