Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 715: Trong Chúng Ta Có Phản Đồ




Chương 715: Trong Chúng Ta Có Phản Đồ





----------------------

Có thể do gần đây thư pháp của Lâm Uyển Như tiến bộ rất lớn, ánh mắt cũng cao hơn, thế nên hiện tại nàng nhìn bảng hiệu của Phương Lâm Uyển không vừa mắt. Lại thêm Phương Lâm Uyển vừa vặn muốn bước vào kế hoạch ba năm kế tiếp, trong vòng ba năm trở thành cửa hàng châu báu lớn nhất Phong Châu. Bảng hiệu mới hoàn cảnh mới, sau ngày hôm nay, Phương Lâm Uyển xuất hiện trong mắt người dân Phong Châu chính là một Phương Lâm Uyển hoàn toàn mới.

Vị trí vẫn như cũ, tiểu nhị vẫn là những người cũ, nhưng hàng hoá đã không phải những món đồ như trước.

Tất cả kiểu dáng cũ đã được loại bỏ, châu báu và đồ trang sức mới trong tiệm đều là sản phẩm đang lưu hành ở kinh đô thời trang Cảnh Quốc. Thậm chí còn có chút đồ trang sức làm bằng lưu ly, hàng ngon giá rẻ, đáng giá có được sự tin cậy của đông đảo nữ tử.

Nhiều kiểu dáng, nhiều mẫu mã, nhiều lựa chọn, đưa bằng hữu, đưa người yêu, đưa nương tử, đưa mẫu thân, Phương Lâm Uyển sẽ thỏa mãn hết thảy những gì khách hàng cần.

- Kỳ thật chất lượng tất nhiên quan trọng, nhưng tình cảm bên trong cũng không thể rơi xuống, Hắc Thiên Nga có cố sự gì, tất cả chủ nhân của Ngôi Sao Sa Mạc lại có số phận giống nhau, vì cái gì đeo Hải Dương Chi Tâm lại có thể tìm tới hạnh phúc…..Tuyệt đối không nên xem thường những thứ này, chúng nó có thể sinh ra ảnh hưởng rất to lớn tới lượng tiêu thụ.

Lý Dịch một bên viết, một bên giảng giải cho Lâm Uyển Như.

Tính toán thời gian, hắn ở chỗ này cũng không còn lâu nữa, thoáng quy hoạch hướng đi giúp Lâm gia một chút, cũng không uổng công bọn họ chiếu cố hắn những ngày qua.

Lâm Uyển Như ghi chép lại những gì Lý Dịch vừa nói, nàng liếc hắn một cái, hỏi:

- Ngươi cũng làm sinh ý ở Cảnh Quốc?

Lý Dịch gật đầu, trả lời.

- Chỉ làm một chút sinh ý nhỏ thôi, đều vì sinh hoạt.

Nghĩ đến một chuyện nào đó, Lâm Uyển Như lại nói:

- Nếu như hôm qua hai người chúng ta gặp được thật sự là tam hoàng tử và đại hoàng tử, như vậy thì tên bị ngươi giáo huấn hẳn có bối cảnh không đơn giản. Mấy ngày này nếu ngươi muốn đi ra ngoài thì nên cẩn thận một chút.

Lý Dịch nhìn Lâm Uyển Như hỏi:

- Hắn sẽ không ra tay với Lâm gia chứ?

Lâm Uyển Như lắc đầu, nói:

- Lâm gia làm buôn bán đứng đắn, không sợ bọn họ.

Không thể không nói, Triệu Di thật sự là một người cực kỳ lợi hại, biểu hiện trực tiếp nhất là, bá tánh thành Phong Châu đều rất có tự tin, ngay cả thương nhân cũng như thế.

Nếu ngay lúc này hắn không nắm chắc được cơ hội, vậy thì quá khiến người ta thất vọng rồi.

Khi Lý Dịch còn đang trò chuyện với Lâm Uyển Như thì bên tai bỗng nhiên truyền đến những tiếng bước chân đều nhịp, trên phố, người đi đường tự động tản ra, mấy người bán hàng rong hai bên cũng cấp tốc dọn dẹp những thứ có thể cản đường.

Từng nhóm binh sĩ trên người mặc áo giáp, tay cầm binh khí, mặt không biểu tình bước nhanh qua phố, Lý Dịch nhìn thoáng qua, đếm sơ sơ cũng khoảng một ngàn người.

Sắc mặt Lâm Uyển Như khẽ biến.

- Thủ quân nhiều như vậy, đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

Lý Dịch lắc đầu, nói:

- Ta đã nói, Phong Châu nơi nào cũng tốt, nhưng về trị an thì, thật sự không dám khen tặng….

….. …...

Dịch trạm Phong Châu, Triệu Tranh đang nhìn sổ sách cấp dưới vừa mới đưa tới, trên mặt có chút giật mình.

Hắn có chút khó có thể tin hỏi:

- Thật sự có nhiều như vậy?

Bên dưới lập tức có người trả lời:

- Bẩm điện hạ, đã hạch toán mấy lần, số lượng không sai.

- Được rồi, ngươi đi xuống trước đi.

Triệu Tranh phất tay, ngồi lại trên ghế, sau khi uống một chén trà mới đè ép được sự chấn động trong lòng xuống.

Năm mươi ba người, vì tránh tội đã có thể giao ra nhiều bạc tới như vậy, nếu cứ đà này lại thêm vài cái Châu khác, thậm chí toàn bộ Tề Quốc, đến tột cùng sẽ có bao nhiêu bạc?

Như vậy thì từ nay về sau, quốc khố sẽ càng ngày càng tràn đầy, vĩnh viễn không có khi nào trống rỗng.

Phương pháp này vừa xuất trận, nỗi lo của quốc khố đã được hóa giải!

Đương nhiên, mặc dù hắn là hoàng tử, nhưng cũng không có khả năng chưa trải qua đồng ý đã tự tiện phổ biến phương pháp này. Hiện tại việc cần làm là viết một phong tấu chương đưa về kinh, kể hết sự việc từ đầu chí cuối cho phụ hoàng, như vậy thì chuyện nghị tội bạc này tất nhiên sẽ rơi vào trên đầu của hắn.

Đến lúc đó, quan viên thiên hạ này, người nào mà không phải nhìn sắc mặt của hắn để hành sự chứ?

Triệu Tranh lại nâng chung trà lên lần nữa, cười lạnh:

- Haha, có cao nhân như thế tương trợ, Triệu Di ơi Triệu Di, ngươi lấy cái gì đấu với ta?

Hắn vừa dứt lời, ngay sau đó cửa phòng bỗng nhiên bị người đẩy ra, một người trên mặt hiện vẻ hoảng loạn, nói:

- Không tốt rồi điện hạ, điện hạ không tốt rồi!

Triệu Tranh hết hồn phun một ngụm nước trà ra ngoài, hắn nhanh chóng lau miệng, sau đó lập tức lạnh mặt, giận dữ nói:

- Người nào không tốt?

Lúc này tên quan viên tiến vào mới ý thức được lời hắn mới vừa nói có chút bất kính với điện hạ, vội vàng nói:

- Điện hạ, mấy vị ngự sử và nhóm người hộ tống đi Khánh Châu vừa mới ra khỏi cửa thành đã bị tam hoàng tử bắt lại!

Triệu Tranh nghe vậy, đột nhiên giật mình, nhưng sau đó không những không giận mà còn mừng rỡ, nói:

- Những lời ngươi nói là thật, ngự sử bị tam hoàng tử bắt?

- Đúng vậy!

Tên quan viên kia lập tức gật đầu, nói:

- Vừa mới tức thời, tất cả mọi người được phái đi đều bị đưa trở lại!

- Đi, đi ra xem một chút, ta muốn nhìn xem, lần này rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Trên mặt Triệu Tranh lộ ra một tia cười lạnh. Triệu Di không có dị động gì, hắn luôn cảm thấy như một quyền đánh trong không khí, trong lòng cảm thấy rất nghẹn khuất. Hiện tại hắn ta tới bắt ngự sử, tức trở ngại công vụ cũng là chống lại triều đình và ý chỉ của phụ hoàng, hắn rất muốn nhìn xem, Triệu Di có cái gì để nói?

Hắn vừa mới bước ra ngoài một bước thì lại có một người chạy vào, kinh hoảng nói:

- Điện hạ không tốt, không tốt điện hạ!

Sắc mặt Triệu Tranh trầm xuống, hắn nghiến răng nói:

- Nếu như lại là vì việc ngự sử bị bắt, ngươi tự đi lĩnh năm mươi trượng đi.

- Lần này không phải….

Người kia sắc mặt tái nhợt, nói:

- Tam hoàng tử, tam hoàng tử cùng thứ sử Phong Châu mang theo thủ quân vây quanh nơi này rồi!

Lúc này thì Triệu Tranh sắc mặt đại biến, bật thốt lên:

- Rốt cuộc hắn muốn làm gì, tạo phản sao?

…. …..

Bên ngoài dịch trạm, thưa sử Phong Châu ngồi trên lưng ngựa, nói:

- Điện hạ, lần này chúng ta đã không còn đường lui rồi.

Triệu Di quay đầu nhìn hắn một cái, cười nói:

- Không sao, Chu đại nhân chỉ cần nhìn là được.

Triệu Tranh một mặt âm trầm từ trong dịch trạm đi ra, quét một vòng đám thủ quân vây quanh bên ngoài, nghiến răng nói:

- Chu Hưng Bình, chuyện này là thế nào, ngươi muốn tạo phản sao?

- Điện hạ hiểu lầm rồi.

Chu thứ sử đi xuống ngựa, nói:

- Bản quan nghe nói có người muốn phổ biến cái gì gọi phương pháp nghị tội bạc, gây nhiễu loạn cho căn cơ Tề Quốc chúng ta, cho nên không dám chậm trễ, đặc biệt dẫn người tới nhờ điện hạ chứng thực, xin hỏi điện hạ thật sự có việc này chăng?

- Dẫn người chứng thực?

Triệu Tranh nhìn bốn phía không dưới ngàn tên thủ quân, sự giận dữ trên mặt ngày càng tăng lên, hỏi:

- Ngươi đi chứng thực hay đến hỏi tội?

Triệu Di cũng đi xuống ngựa, nói:

- Việc này rất quan trọng, liên quan đến căn cơ của Tề Quốc chúng ta, Chu thứ sử nghiêm túc cũng là lẽ bình thường, hoàng huynh chớ nên tức giận.

Triệu Tranh ngẩng đầu nhìn Triệu Di, thứ sử một châu không có lá gan lớn tới mức dẫn người bao vây ngự sử và hoàng tử, người giật dây phía sau chuyện này, còn không phải đệ đệ tốt của hắn sao?

- Nơi này là dịch trạm, hơn mười vị Ngự Sử Đài, các quan viên kinh đô và bản vương đều đang ở đây, các ngươi thật lớn mật!

Hắn hừ lạnh một tiếng, quay người đi vào bên trong, lạnh lùng nói:

- Có lá gan thì các ngươi cứ tiến đến, sau khi bản vương hồi kinh nhất định sẽ báo cáo việc này cho bệ hạ. Cản trở giám sát ngự sử, chỉ cần chuyện này thôi, họ Chu kia, cẩn thận cái đầu của ngươi đi!

Nhìn đại hoàng tử đi vào, dịch trạm đóng cửa lại, Chu thứ sử quay đầu nhìn tam hoàng tử, hỏi:

- Điện hạ, cái này….

Triệu Di cười cười, nói:

- Cứ chờ đi.

- Đến cùng ai tiết lộ ra ngoài, rõ ràng hôm qua mới….

Bên trong dịch trạm, một tên ngự sử sắc mặt tái nhợt, lo lắng nói:

- Bọn họ không có khả năng lướt qua bệ hạ, đây là dĩ hạ phạm thượng!

Khuôn mặt Triệu Tranh âm trầm, ánh mắt quét qua tất cả mọi người, lạnh lùng nói:

- Trong chúng ta có phản đồ….

Bạn cần đăng nhập để bình luận