Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 769: Phân Ưu



Chương 769: Phân Ưu





----------------------

Lý Dịch gần đây nóng lòng nấu canh, công việc này cũng không phải đơn giản thả một đống nguyên liệu nấu ăn vào trong nước nấu, tỉ lệ các loại nguyên liệu, lượng nước, độ lửa, thời gian, cải biến bất kỳ tham số nào thì mùi vị đều có thể xảy ra biến đổi.

Ở phương diện này, hắn rất có kinh nghiệm.

Đương nhiên, khi nấu canh thêm vào yêu thương cũng không phải dùng lượng có thể thay thế.

Canh bổ dưỡng an thai cho Như Nghi, canh hữu ích cho tuổi dậy thì, sinh trưởng thân thể thiếu nữ cho Tiểu Hoàn, tuy Liễu nhị tiểu thư không cần sinh trưởng, nhưng uống nhiều một chút thì không có gì xấu.

Cần trưởng thành nhất là trưởng công chúa, còn cần hơn nếu so với Tiểu Hoàn, bởi vậy khi Lý Dịch tiến cung, mang cho nàng một bát tràn đầy.

Ăn cơm chiên trứng, phối hợp canh mỹ vị bổ dưỡng phát triển thân thể mới tốt, cơm chiên trứng nhắm rượu không có được hiệu quả như vậy.

- Thế nào, mùi vị canh này cũng không tệ phải không?

Cơm chiên trứng hơi nhiều dầu mỡ, canh này vừa vặn có thể giải mỡ, quan trọng hơn là, còn có thể phát triển thân thể.

Lý Minh Châu gật đầu, canh phối thêm cơm đúng là ngon hơn một chút, nhưng đã trải qua một chuyện nào đó, vừa nhắc tới canh, nàng sẽ nghĩ đến một số việc khiến người ta đỏ mặt, hơi cảnh giác nhìn lấy Lý Dịch, hỏi.

- Canh này cái tác dụng gì?

- Giải dầu mỡ, uống rượu mãi không tốt.

Lý Dịch nhìn nàng, hơi không quan trọng nói.

- Yên tâm, không có độc.

Nói xong, hắn cũng múc cho mình một bát, cùng uống.

Hoài nghi trong lòng Lý Minh Châu biến mất, ngược lại hơi áy náy, vừa rồi thật sự không nên hoài nghi hắn.

Lý Dịch lấy từ trong ngực ra một tờ giấy.

- Cái này cho cô.

Lý Minh Châu tiếp nhận, ánh mắt nhìn lên, phát hiện phía trên viết những gì hắn hôm qua nói với mình, chỉ là trật tự càng thêm rõ ràng, còn về chi tiết hơn, cụ thể hơn lại bị hắn cố ý bỏ bớt.

- Như thế này đưa lên là đủ.

Lý Dịch lo lắng nàng tự chủ trương nói hết tất cả chi tiết, còn nhắc nhở một câu.

Lý Minh Châu cũng không có hỏi nhiều, nàng biết làm như vậy là có dự định khác, chuyện này hữu ích với nước với dân, hắn sẽ không hại mình.

Lý Minh Châu nhìn hắn hỏi.

- Làm sao kiếm được bạc?

- Tạm thời giữ bí mật.

Lý Dịch cũng không có trực tiếp nói cho nàng, không phải không tin tưởng mà vì quá tin tưởng.

Cô nương ngốc này, võ công rất lợi hại nhưng tâm tư quá đơn thuần, tâm lý không dấu được chuyện gì.

Nếu quả thật nói thẳng ra tất cả vấn đề đều giải quyết hết vậy thì còn có việc gì bọn hắn có thể làm?

- Ta đi đây, qua mấy ngày lại tới tìm cô.

Lý Dịch phất tay, lảo đảo ra Thần Lộ Điện.

- Lý Hầu Tước đối với điện hạ rất tốt.

Bóng người vẫn luôn đứng phía sau Lý Minh Châu thấy Lý Dịch đi ra ngoài bỗng nhiên mở miệng.

Ý tứ không giới hạn trong đối phương mỗi lần đến đều mang đồ ăn mà công chúa điện hạ thích đến, trên thực tế đối phương làm rất rất nhiều việc vì công chúa điện hạ.

Hắn để một vị công chúa, một nữ tử, từng bước trở thành một tồn tại để những nam nhân trên triều đình kia không thể coi thường, không còn có người dám nhiều lời tại sao trưởng công chúa Cảnh Quốc còn không xuất giá, cũng không có ai nghi vấn nàng vì cái gì có thể trở thành Viện trưởng Học viện Nữ tử, nàng chỉ huy một đám quý nữ danh viện ở Kinh Đô làm ra rất nhiều chuyện nam nhân cũng làm không được, cũng làm cho những người này biết, cái gì gọi là mày liễu không nhường mày râu.

Lý Minh Châu cũng không trực tiếp đáp lại, nàng liếc nhìn ngoài điện một chút, ăn cơm chiên trứng xong, lại uống một chén canh mới buông muỗng ngọc xuống.

- Còn nhiều canh, uống không được nữa, ma ma uống đi, không được lãng phí.

Bà lão cười cười, biết nàng không nguyện ý lãng phí tâm ý của Lý Huyện Hậu, lấy một cái bát, múc ra một chén canh sau cùng trong nồi, uống một ngụm sau đó chậc chậc lưỡi, biểu hiện trên mặt bỗng nhiên ngơ ngẩn.

Trước khi công chúa còn không chưa được sinh ra, bà luôn hầu hạ bên người hoàng hậu nương nương, thiếp thân phục thị vài chục năm, nhìn hoàng hậu nương nương từ một tiểu cô nương biến thành phụ nhân, tự nhiên cũng biết mùi vị canh hơi quen thuộc này có tác dụng gì.

Lý Minh Châu hơi nghi ngờ nhìn bà, hỏi.

- Làm sao?

Bà lão buông xuống bát, ý vị thâm trường liếc nhìn nàng một cái.

- Canh này, điện hạ uống mới có tác dụng, lão bà tử vẫn thôi đi.

Đêm đã khuya, Cần Chính Điện hoàn toàn yên tĩnh, ngẫu nhiên có tiếng lật sách truyền đến.

Thường Đức từ trong bóng tối đi tới, ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở.

- Bệ hạ, nên nghỉ ngơi.

- Thường Đức, ngươi nói, trẫm có phải già rồi không?

Cảnh Đế buông một bản tấu chương xuống, biểu hiện trên mặt nhìn không ra vui mừng hay cô đơn.

- Bệ hạ đang lúc trung niên, cớ gì nói ra lời ấy?

Trong giọng nói của Thường Đức mang theo một số tâm trạng.

- Nếu như Minh Châu là nam nhi, trẫm hôm nay không cần như thế?

Cảnh Đế giống như đang lầm bầm lầu bầu, cầm bản tấu chương lên, lại cẩn thận nhìn một lần, một đống những chuyện kia, trật tự rõ ràng, cực hạn chu toàn, không khỏi nói nhỏ.

- Đây đều là một mình Minh Châu nghĩ ra được? Tiểu tử kia nói không sai, trẫm thật già rồi, tương lai Cảnh Quốc phải đặt trên vai những người trẻ tuổi.

Giờ phút này, Thường Đức đại khái đoán ra ý hắn, luận làm thơ điền từ, bệ hạ không bằng Lý Bá Tước, luận võ công thân thủ, bệ hạ không bằng trưởng công chúa, nhưng trị quốc, từ trước đến nay đều là chuyện bệ hạ am hiểu, cho đến một ngày, hắn phát hiện trong những chuyện này cũng không bằng người khác, vừa rồi phát ra cảm thán cũng không kỳ quái.

Thường Đức ngẫm lại, nói.

- Công chúa điện hạ cũng lo lắng cho bệ hạ, sợ rằng Lý Bá Tước cũng giúp đỡ không ít.

- Sau đó nhường tất cả công lao cho Minh Châu, loại chuyện này hắn cũng không phải làm lần đầu tiên.

Trên mặt Cảnh Đế hiện ra một tia tức giận, nói.

- Tên tiểu tử thúi này, nếu như sớm xuất ra những vật này, trẫm sẽ không đau đầu lâu như vậy.

Cảnh Đế nói rồi lại khoát tay.

- Thôi, chuyện này giao cho Minh Châu đi làm đi, trẫm cũng vui vẻ thanh nhàn.

Năng lực của Minh Châu, lão vẫn rất yên tâm, đã chuyện này do nàng đưa ra thì cứ giao cho nàng đi làm, như vậy, mình cũng sẽ nhẹ nhõm rất nhiều.

Quan trọng nhất là vấn đề kinh phí, phía trên chỉ nói không cần dùng đến quốc khố, còn về số lượng tiền lớn từ đâu ra, lão không cần quan tâm.

Người nào đó rồi sẽ có biện pháp.

Giống như nghĩ tới chuyện gì, Cảnh Đế bỗng nhiên nói.

- Ngươi nói, có phải hắn có tâm tư gì đối với Minh Châu hay không?

Nếu như Lý Dịch không có thê tử, trong lòng của hắn thậm chí cảm thấy đây là một chuyện tốt, nhưng công chúa của một nước không thể nào làm thiếp cho người ta.

- Công chúa điện hạ quen biết hắn rất sớm, cũng có ơn tri ngộ đối với hắn.

Thường Đức ngẫm lại, nói.

- Về phần còn lại cũng không rõ ràng.

Loại chuyện này, hắn tự nhiên không tiện nói nhiều.

- Lấy tuổi tác của Minh Châu, đổi lại công chúa khác đã sớm nên thành hôn, có điều nàng từ trước đến nay có chủ trương, trẫm không biết tâm tư của nàng cũng không dễ giúp nàng làm chủ, nếu như người khác thật ra cũng không sao, nhưng tiểu tử kia.

Lông mày Cảnh Đế nhăn lại, thì thào vài câu sau đó lắc đầu, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm.

- Không còn sớm, nghỉ ngơi thôi.

Tuy trong lòng vẫn còn hơi cô đơn nhưng đây cũng là tấm lòng của đứa bé kia, hài tử lớn lên rốt cuộc có thể chia sẻ giúp phụ hoàng một ít gì đó.

- Thành?

Lý Dịch nhìn Lý Minh Châu, nhịn không được hỏi.

Lý Minh Châu không nói gì nhưng lại gật đầu.

Tuy không biết tâm trạng nàng vì cái gì nhìn không quá cao hứng, ánh mắt nhìn hắn hơi kỳ quái, nhưng phương hướng kế hoạch lại tiến lên thêm một bước dài, đáng được vui vẻ.

- Ăn canh, ăn canh.

Lý Dịch lại múc cho nàng một bát.

Lý Minh Châu nhìn hắn, trên mặt hiện ra một tia nổi giận, hơi cúi đầu.

Thấy nàng hình như không muốn uống, Lý Dịch sững sờ, sau đó lắc đầu, cũng không so đo, nói.

- Tính toán, ta đưa về cho Tiểu Hoàn uống, cũng nhờ trong Thiện Thực Cục nguyên liệu gì đều có, canh này ta cũng mang về, thời gian sau đến lại trả.

Dù sao, trưởng công chúa lớn lên không phát triển thân thể cũng không có quan hệ gì đến hắn, tiểu nha hoàn đang thời kỳ phát dục, dinh dưỡng phải đảm bảo đầy đủ.

Thấy hắn đứng lên chuẩn bị rời đi, trên mặt Lý Minh Châu đỏ chót giống như hoa đào, cắn răng nói.

- Buông xuống.


Bạn cần đăng nhập để bình luận