Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 755: Nhiệt Tình Ôm Ấp



Chương 755: Nhiệt Tình Ôm Ấp





----------------------

Bước vào cửa lớn Trần Quốc Công phủ, Vệ Lương Tuấn vẫn ngơ ngơ ngác ngác.

Ngay vừa rồi, thời điểm bọn họ đi trên đường, hắn đã nghe phụ thân kể lại quá khứ của vị "Lý Hầu Gia" kia.

Đánh Tần tiểu công gia, đánh Đoan Dương Quận Vương, đánh Thục Vương ngay trước mặt văn võ bá quan, không biết có bao nhiêu hoàn khố kinh đô đều ăn thiệt thòi trên tay hắn.

Trần Lập Sâm tự giam mình trong nhà không gặp người, Thôi Tập Tân thành chim sợ cành cong, Tần tiểu công gia vừa rồi lại chịu một bạt tay, Thục Vương bị khu trục, Đoan Dương Quận Vương thành thái giám.

Mà vị Lý Hầu Gia kia vẫn an ổn lưu lại Kinh Đô.

Đây là chiến tích dĩ vãng của hắn.

Nhưng đây còn không phải toàn bộ.

Danh khí hắn cũng không phải dựa vào đánh nhau tạo ra, hắn là viện trưởng Toán Học Viện, sư phụ của rất nhiều hoàng tử, công chúa, mấy tháng trước, chuyện thanh tra oanh oanh liệt liệt ở Kinh Đô đều do học sinh Toán Học Viện làm ra.

Lễ Bộ Thị Lang tiền nhiệm - Trần Bột rơi đài, cũng là kết quả của trận thanh tra kia.

Chính bởi vì Trần Bột vào tù, phụ thân hắn mới có thể được Trần gia đẩy ra ngoài, sau khi triều đình tiến hành một phen vận hành, từ một người ở địa phương xa rời kinh đô được điều nhiệm đến nơi đây, theo trình độ nào đó nói, hắn từ hoàn khố của một địa phương xa xôi biến thành hoàn khố Kinh Đô, còn cần phải… cảm tạ người kia?

Nhưng vì cái gì trong lòng vẫn có chút chột dạ?

Vệ Quý là Lễ Bộ Thị Lang, có hậu viện cường đại như Trần gia, lấy tuổi tác hắn bây giờ, trước khi đậu Tiến Sĩ, lại tiến về phía trước một bước nhỏ, cũng không phải không có hi vọng.

Mà giờ khắc này, hắn đã không còn hám muốn những chuyện này nữa, trọng yếu nhất hiện tại là giải quyết phiền phức trước mắt.

Vừa mới bước vào cửa lớn Trần gia, Vệ Quý nhìn người gác cửa, có chút nôn nóng nói.

- Cấp sự trung có ở nhà hay không, ta có việc gấp…

Chủ sự Trần gia bây giờ là Trần Khánh, nhưng cấp sự trung trong miệng Vệ Quý lại là nhị gia Trần gia, Trần Trùng.

Hắn tự nhiên có nguyên nhân của mình, Trần Trùng là em rể hắn, hai người bắt đầu giao lưu cũng càng thêm phù hợp.

- Diệu Ngọc, nghe nói Câu Lan kia mấy ngày nay lại có bộ kịch mới, nghe bảo cũng không tệ lắm, muốn hôm nào nhị ca đưa muội đi xem?

Một vườn hoa nhỏ phía sau Trần phủ, hòn non bộ san sát, nước chảy róc rách, Trần Trùng đi vào trong đình, cười nói với nữ tử tóc trắng đối diện.

Cô gái tóc trắng nhìn qua mặt nước, giữa lông mày ẩn giấu một tia sầu lo, lúc quay đầu lại, mi đầu mới giãn ra, lắc đầu, nói.

- Nhị ca bận rộn công sự, những chuyện này, ta bảo Tú nhi theo ta là được rồi."

Trần Trùng lắc đầu, cười nói.

- Gần đây trong tay cũng không có chuyện gì, chừng nào muội muốn đi, nhị ca xin nghỉ đi cùng muội.

Nữ tử tóc trắng lại không nói gì thêm, đường đường Cấp Sự Trung, thế mà đứng bên ngoài đình nhìn nàng, trên mặt thủy chung mang theo ý cười.

Một tên hạ nhân Trần phủ đi tới, có một người đi theo cách hắn không xa, cung kính nói.

- Nhị gia, lễ bộ Vệ đại nhân tới.

Hắn biết quan hệ giữa Vệ đại nhân à nhị gia, bởi vậy cũng không có ngăn cản, trực tiếp đưa người tới đây.

Trên mặt Trần Trùng lộ ra một tia nghi hoặc, hỏi.

- Lễ bộ mấy ngày nay rất bận, sao ngươi hôm nay rảnh tới đây?

Trên mặt Vệ Quý lộ ra vẻ chán nản, nói.

- Còn không phải tiểu tử này gặp rắc rối!

Vệ Lương Tuấn nhìn Trần Trùng, chỉ thấp giọng gọi một câu dượng rồi cúi đầu, không nói một lời.

Trần Trùng nhìn lại trong đình, chỉ chỉ phía trước, nói.

- Qua kia nói.

- Nhị ca, không cần.

Phía sau người truyền lại một đạo âm thanh mềm mại, nữ tử tóc trắng đã đi tới, khẽ gật đầu ra hiệu đối với Vệ Quý, lại nhìn Trần Trùng.

- Các ngươi nói ở chỗ này đi, ta đi chỗ khác.

Nói xong liền cùng hai nha hoàn đi vào sâu trong hoa viên.

Trần Trùng gật đầu, sau đó đi vào trong đình, hỏi.

- Nói đi, đến cùng có chuyện gì?

Vệ gia ở Kinh Đô cũng coi có chút thực lực, không đến mức tiểu bối gặp rắc rối còn đến Trần gia. Vệ Quý thở dài, nói.

- Lương nhi hôm nay ăn cơm trong tửu lâu, bởi vì một nữ tử, xung đột cùng người…

- Chỉ là một bộ y phục, bảo Vệ gia các ngươi bồi thường một vạn lượng?

Nghe hắn nói xong, Trần Trùng không những không giận mà còn cười, hỏi.

- Ta thật ra muốn biết, Kinh Đô này có ai to gan như thế?

- Trường An Huyện Hầu, Lý Dịch.

Vệ Quý nhìn hắn, trầm giọng nói.

Nụ cười trên mặt Trần Trùng cứng đờ, ánh mắt như điện, nhìn hắn, hỏi từng chữ.

- Ngươi nói người nào?

- Trường An Huyện Hầu, Lý Dịch.

Vệ Quý lập lại lần nữa.

Trần Trùng trầm mặt, nhìn Vệ Lương Tuấn, hỏi.

- Nói, đến cùng xảy ra chuyện gì, một chữ đều không cho bỏ sót!

Nghe được âm thanh lạnh như băng, Vệ Lương Tuấn run một cái, lần nữa mở miệng, âm thanh run rẩy, nước mắt sắp chảy ra.

- Ta, ta và Tần tiểu công gia…

Nghe Vệ Lương Tuấn nói xong, hồi lâu sau, Vệ Quý thấy Trần Trùng âm mặt, một mực không nói gì, trong lòng không khỏi tâm thần bất định, thử thăm dò.

- Một vạn lượng bạc kia…

- Hắn thế mà trở về…

Trần Trùng nắm chặt quyền đầu, lẩm bẩm.

- Đây là ý gì, cảnh cáo sao?

Sắc mặt hắn khôi phục lại bình tĩnh, nhìn không ra bất kỳ biểu lộ gì, qua một lúc quay đầu nhìn Vệ Quý, nói.

- Một vạn lượng bạc kia, coi như mua cái giáo huấn đi.

Vệ Lương Tuấn nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi, trong lòng Vệ Quý đã sớm chuẩn bị, chỉ lộ vẻ mặt sầu khổ, cũng không mở miệng.

- Hắn nói lúc nào?

- Trước khi trời sáng.

Trần Trùng phất tay.

- Thừa dịp trời còn chưa tối, trở về chuẩn bị đi.

Phía sau hòn non bộ, một hình bóng yếu đuối dựa vào nơi đó, khóe miệng mang theo vẻ tươi cười.

Nàng nhắm mắt lại, chắp tay trước ngực, thành kính nói.

- Cảm tạ Mãn Thiên Thần Phật, trở về liền tốt, trở về liền tốt…

Lúc Vệ Lương Tuấn đi ra khỏi Trần phủ, hai bên mặt đều bị sưng.

Hắn cuối cùng vẫn rơi vào kết cục giống như Tần tiểu công gia, chỉ là người sau thì bị Lý Hầu Gia đánh, hắn thì bị cha mình đánh.

Hoàn khố có gương mặt sưng giống như hắn, hôm nay Kinh Đô có không ít.

Bách tính Kinh Đô kinh ngạc nhìn thấy một vài đại nhân vật, sắc mặt âm trầm đi ra một tửu lâu, người trẻ tuổi theo sau ủ rũ, giống như khô héo.

Sau khi giáo huấn vãn bối nhà mình, trên mặt một số quan viên quyền quý Kinh Đô đều lộ ra biểu lộ cực phức tạp.

Người kia…đang dùng phương thức như vậy nói cho bọn hắn biết, hắn đã trở về!

Tuy bầu không khí giữa nam nữ Cảnh Quốc vẫn còn có chút truyền thống, nhưng một nam tử cõng nữ tử hành tẩu trên đường, có rất nhiều nguyên nhân, nhiều lắm bị nhiều người nhìn thêm vài lần cũng chưa chắc sẽ bị cho rằng làm loạn đạo đức.

Sau khi trở lại hẻm Dương Liễu, thời điểm buông Uyển Nhược Khanh ra, khuôn mặt nàng vẫn đỏ đến bên tai.

Lý Dịch ngược lại không có gì thẹn thùng, dù sao cũng không phải cõng nàng lần đầu, huống hồ hắn còn cõng qua Tiểu Hoàn, cõng qua Liễu nhị tiểu thư, cõng qua Vĩnh Ninh, cõng qua ngạo kiều la lỵ…

So sánh ra, tuy Liễu nhị tiểu thư ngày thường không lộ ra trước mắt người đời, nhưng dáng người vẫn là tài liệu lớn nhất, Lý Dịch đã phát hiện điểm này khi lần trước nàng dạy mình cưỡi ngựa, tiếp theo hẳn là Uyển Nhược Khanh, Tiểu Hoàn tuổi còn nhỏ, về sau còn có phát triển…Lý Dịch kịp thời dừng suy nghĩ, nhìn Uyển Nhược Khanh, nói.

- Nhìn xem thương tổn thế nào, có cần gọi đại phu tới hay không.

Ửng đỏ trên gương mặt xinh đẹp của Uyển Nhược Khanh còn chưa rút đi, lắc đầu, nói.

- Không cần, một tý bôi rượu xoa bóp thì không sao nữa.

- Vẫn nên xem một chút.

Lý Dịch lắc đầu.

- Xem trước thương tổn xem có nghiêm trọng không lại nói.

Sắc mặt Uyển Nhược Khanh càng đỏ, bàn chân nàng bị thương, nếu muốn nhìn, chẳng phải muốn cởi giày vớ, kéo quần ngoài lên.

Nhưng loại địa phương này của nữ tử, đâu có thể dễ dàng bị người nhìn thấy?

Tằng Túy Mặc liếc Lý Dịch một chút, nói.

- Huynh đi ra ngoài trước đi.

Lý Dịch nhìn nàng, nghi ngờ hỏi.

- Vì cái gì?

- Chỗ đó của nữ tử là chỗ huynh có thể tùy tiện nhìn sao?

Tằng Túy Mặc lần nữa nguýt hắn một cái.

- Để ta nhìn giúp là được.

Lý Dịch lúc này mới ý thức được, nơi này không phải hậu thế, chân trắng đầy đường, có vài nữ sinh mặc quần mà còn lộ hết cả mông, nơi này…vẫn là thời đại cổ, chỉ cần nhìn chân nữ hài tử thì phải chịu trách nhiệm.

Bất quá, Tằng đại cô nương nói câu này cũng không đúng lắm.

Chân không thể tùy tiện nhìn, vậy chỗ khác…

Trong đầu Lý Dịch hiện ra một ít hình ảnh, không khỏi nhìn nàng nhiều thêm vài lần.

Thấy hắn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình, giống như nghĩ đến cái gì, sắc mặt Tằng Túy Mặc xoát một cái thay đổi, còn muốn đỏ hơn Uyển Nhược Khanh, âm thanh mang theo một tia buồn bực.

- Còn không mau đi!

Chờ ở bên ngoài một hồi, Tằng Túy Mặc mới từ bên trong đi ra ngoài, hai má ửng đỏ còn chưa tan, liếc hắn một cái, nói.

- Ta xem một chút, chỉ có chút máu ứ đọng, hẳn không có gì trở ngại.

Lý Dịch gật gật đầu.

- Ta sẽ cho người đưa chút rượu xoa bóp đến đây.

Trong nhà có không ít đồ tốt trong cung, có hiệu quả còn tốt hơn so với tiệm thuốc.

Tằng Túy Mặc không nói gì cũng không nhìn hắn, bầu không khí bắt đầu có chút cứng ngắc.

Lý Dịch nhìn sắc trời, nên trở về làm cơm, quay đầu nhìn nàng, nói.

- Không có chuyện gì, ta đi về trước.

Tằng Túy Mặc khoát khoát tay.

- Đi thôi.

Lý Dịch ngẫm lại, xoay người, giang hai cánh tay, cười nói.

- Nhiều ngày không thấy, không nên nhiệt tình ôm ấp một cái sao?

- Phi, kẻ xấu xa!

Tằng Túy Mặc nhìn biểu lộ giống như cười mà không phải cười trên mặt hắn, nghiêng người liếc hắn một chút, khẽ gắt một tiếng, quay người đi vào trong nhà.

Lý Dịch cười lắc đầu, thời điểm quay đầu, trong mắt hiện ra một tia thất vọng nhỏ bé không thể nhận ra.

- Uy, đứng lại!

Hắn nghe được sau lưng truyền đến tiếng gọi, quay đầu lại, liền có thân người ôn hương nhuyễn ngọc dán tới.

Thân thể Tằng Túy Mặc vừa chạm vào liền tách ra, trong mũi lưu lại mùi thơm không thuộc về bất kỳ loại nước hoa nào của Như Ý Phường, quanh quẩn không tan.

Lý Dịch nhìn nàng, lẩm bẩm.

- Ôm ấp thì ôm ấp, nhưng không đủ nhiệt tình a.

- Phi, kẻ xấu xa, không biết xấu hổ!

Tằng Túy Mặc lùi lại mấy bước, sắc mặt càng đỏ hơn vừa rồi.

Lý Dịch cười cười, quay người đi ra ngoài cửa, tùy ý phất phất tay hướng ra phía sau.

- Ngày mai gặp.

Tằng Túy Mặc nhìn hình bóng hắn đi xa mới thu tầm mắt lại, kinh ngạc nói.

- Trời sáng gặp…


Bạn cần đăng nhập để bình luận