Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 618: Ngày Thanh Tẩy



Chương 618: Ngày Thanh Tẩy





Phanh!

Lý Dịch thấy Lý Hiên đánh ra “Đông Phong”, chọn tiếp một quân bài đánh ra:

- 30 ngàn!

Hai ngày trước, học sinh Viện Toán Học bắt đầu khẩn trương thanh tẩy, kiểm tra lại tất cả các sổ sách, bách quan trong triều cũng bởi vì điều này mà nơm nớp lo sợ, ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ mới hai ngày đã gầy hẳn năm cân, cũng trong lúc khẩn trương này, làm một viện trưởng Viện Toán Học như hắn, nếu như ở trong học viện nhàn nhã đánh mạt chược thì hơi không còn gì để nói.

Cũng may, học viện cách hoàng cung không xa, những ngày này Lý Hiên cũng một mực bận rộn ở viện khoa học sát vách, lại thêm chuyện trưởng công chúa muốn đánh mạt chược lại có ba thiếu một, sau cùng lôi kéo Loli ngạo kiều gọi tới, vừa vặn thành một bàn.

Hồ!

Loli ngạo kiều đánh bài trong tay nàng xuống, con mắt đầy ý cười, hô lên vui sướng:

- Trả tiền, trả tiền đê!

Vĩnh Ninh đứng bên cạnh Lý Dịch thấy thế, hơi đau lòng giao một ít tiền trong tay cho nàng, nửa canh giờ phải dốc hết sức lực mới kiếm được, giờ lại phải trơ mắt nhìn tiền trong tay bay đi gần một nửa.

Khi tẩy bài, Lý Minh Châu ngẩng đầu liếc nhìn Lý Dịch một chút, chậm rãi nói.

- Ngày hôm nay lại có hơn mười quần thần cáo bệnh không vào triều, tảo triều cũng chưa đến một khắc đồng hồ đã kết thúc.

Nàng ngẫm nghĩ một cái, lại nói:

- Nếu như lại kéo dài thêm mấy ngày, sợ là trên triều sẽ chỉ còn lại một nửa quần thần.

- Trời sáng sẽ có kết quả.

Lý Dịch xem bài trước mặt, cũng xem như bài tốt, tiện tay đánh ra một quân Nam Phong, hiện tại đang chờ Lục Cửu Đồng Hồ.

Hồ!

Loli ngạo kiều tay đẩy ngã hết bài ra, cười tủm tỉm hô:

- Trả tiền đi!

Mạt chược chơi không tốt, cho nên đổi sang chơi bài, Lý Dịch và Loli ngạo kiều một đội, Lý Hiên và công chúa điện hạ một đội, không bao lâu, nụ cười trên mặt Vĩnh Ninh càng rực rỡ.

- Chẳng lẽ phụ hoàng định tính toán bắt tất cả tham quan ô lại về?

Đánh bài thì đánh bài đi, nhìn Lý Hiên người ta chuyên nghiệp biết bao nhiêu, còn công chúa điện hạ mở miệng một câu thì không thể rời bỏ quốc sự, Lý Dịch khoát tay nói:

- Làm sao có thể, nếu thật sự bắt tất cả bọn tham quan này lại, sợ là triều đình cả trong lẫn ngoài đều phải thanh tẩy một lần.

Lý Minh Châu biểu lộ hơi hòa hoãn, hỏi:

- Vậy tại sao còn muốn tra lại những thứ sổ sách này?

- Khi thượng triều sáng sớm mai sẽ biết.

Lý Dịch chỉnh lý tốt bài trong tay, nói sang chuyện khác:

- Chuyện kia thế nào?

- Cũng còn thuận lợi.

Lý Minh Châu gật đầu:

- Dựa theo lời ngươi nói, xây nhà xưởng ở miếng đất ngoài thành, những nông hộ phụ cận kinh đô phần lớn đưa nữ tử mười ba tuổi trở lên tới, dệt vải máy cũng đã được cải tiến, không lâu nữa, cửa hàng may mặc ở kinh đô có thể đại khai trương.

- Đến lúc đó ta muốn chia nhỏ một chút, tách ra hai loại, một loại cho thường dân, một loại hướng về những thương nhân và quan lại quyền quý, cái sau tốn khá nhiều thời gian, thủ công cần phải tinh tế một chút, về phần giá tiền…thì mắc hơn gấp trăm lần đi.

- Mặt khác, cũng phải đem cửa hàng quân lương sinh ý một chút, cô phái người tới quản đi, cô là công chúa, tiếp xúc với họ cũng thuận tiện hơn, nếu không có người truyền lời vớ vẩn thì chúng ta cứ lấy liền về tay.

Lý Hiên hơi buồn bực hỏi.

- Vì cái gì Minh Châu có thể làm sinh ý quân lương, ta lại không được?

Lý Dịch liếc nhìn hắn một cái, con hàng này có phải bị ngốc, hắn tuy xem như nửa hoàng thất, nhưng đến cùng chỉ là con trai của một Vương gia, cùng nhà tướng quan hệ tốt đến như vậy, ba ngày hai ngày hướng bên kia chạy đi, muốn để quần thần nghĩ như thế nào?

Lý Hiên trên mặt hoảng hốt lộ ra mỉm cười, không hề để ý chuyện này, vung ra mấy quân bài, nói:

- Tam lục nhị, ta thừa một quân bài.

- Tới ta.

Lý Dịch phất tay, ba đánh ra bài trong tay.

Lý Minh Châu cùng một đột với hắn, muốn lên cũng lên không được.

- Vương Tạc!

Loli ngạo kiều ném hết bài trong tay ra,

- Thuận Tử, chúng ta lại thắng rồi! Hahaha!

- Trả tiền, trả tiền đê!

Loại chuyện bài bạc này, Loli ngạo kiều đúng thật là đồng đội đáng tin cậy, Vĩnh Ninh vội vàng gom tiền về, Lý Hiên lại hơi nhụt chí, nghĩ đến chuyện gì đó, hỏi:

- Sinh nhật Minh Châu cũng sắp đến rồi, năm nay muội muốn lễ vật gì?

Loại câu hỏi này đúng thật không nên hỏi ra, nào có người trực tiếp mở miệng hỏi người khác muốn quà sinh nhật gì, đến lúc đó trực tiếp quăng ra một nghìn lượng bạc có phải tốt hơn, tiền so với cái gọi lễ vật gì đó thì còn hữu dụng hơn.

Loli ngạo kiều ngẩng đầu nhìn Lý Dịch, hỏi:

- Tiên sinh, người định đưa cho hoàng tỷ lễ vật gì? Sinh nhật của ta cũng sắp đến rồi, người cũng không thể tặng ta món quà kém hơn hoàng tỷ được!

- Tạm thời giữ bí mật.

Lý Dịch thực không biết sắp đến sinh nhật của Lý Minh Châu, nhưng mà lần này vừa vặn kịp lúc, rất nhanh có thể chuẩn bị kỹ càng.

- Sinh nhật của ta và Minh Châu cùng một ngày.

Lý Hiên quay đầu nhìn Lý Dịch, ánh mắt đầy thâm ý.

Lý Dịch quay sang nhìn hắn, nhanh gọn chắp tay lại:

- Sinh nhật vui vẻ!

- Ngày thứ hai, tức là ngày hôm sau.

Kinh đô, phủ đệ của một quan viên, một vị nam tử trung niên ở trong viện lo lắng dạo bước, trên miệng xuất hiện mấy vết bỏng rộp.

- Lão gia, trời sáng rồi, người còn không vào triều sao?

Một vị phụ nhân từ trong nhà đi ra, hơi lo lắng hỏi.

Nam tử trung niên không kiên nhẫn khoát tay.

- Không đi, không đi, có ai hỏi thì nói ta bị bệnh, bệnh rất nghiêm trọng!

Vừa dứt lời, có một người tiến lên bẩm báo:

- Hồi lão gia, có người trong cung tới đây!

Nam tử trung niên sắc mặt lập tức tái nhợt, hai chân mềm nhũn, run giọng hỏi:

- Đến, đến bao nhiêu người?

- Một người!

Người phía dưới cung kính đáp, lại hỏi:

- Lão gia muốn đi gặp người đó hay không?

- Không gặp, không gặp, ngươi đi hỏi hắn một chút, hắn đến đây có chuyện gì?

Nam tử trung niên khoát tay, bước nhanh đến trước giường nằm xuống, không biết lấy đâu ra hai miếng gừng già chà chà lên mặt, cả người khỏe mạnh vừa rồi ngay lập tức suy yếu đi rất nhiều.

Không bao lâu sau, hạ nhân vừa rồi lập tức quay lại.

- Người đi rồi?

Nam tử trung niên hỏi.

Hạ nhân kia cung kính đáp:

- Người đã đi rồi.

Nam tử trung niên từ trên giường đứng lên, hỏi:

- Hắn nói cái gì?

- Vị thái giám trong cung kia nói, trời sáng tảo triều, bệ hạ có chuyện quan trọng muốn tuyên bố, các quan nhân không thể xin nghỉ, ngay cả bệnh nặng sắp chết cũng phải lếch đến Kim Điện.

Nam tử trung niên mắt tối sầm lại, bất lực ngã xuống giường.

Cũng trong khi đó, đồng dạng với nam tử trung niên cũng có nhiều quan viên mắt tối sầm lại, ngã xụi lơ xuống cũng có không ít.

Mấy ngày nay quan viên trên triều đình gần như thiếu gần một nửa, trong vòng một đêm, đều mắc một loại bệnh nào đó, bệnh này ngay cả vào triều cũng không thể, bệnh chỉ có thể ở nhà tĩnh dưỡng.

Mà bệ hạ đối với cái này cũng chưa nói thêm cái gì, hai ngày này cảm thấy sự tình gì đều không có xảy ra, vào triều hạ triều, không hơi nào dị thường.

Chỉ là ngay khi ngày thứ hai, thái giám xuất cung đi thông báo cho những quan viên cáo bệnh kia, sáng sớm ngày mai lúc vào triều, không cho phép xin nghỉ, ý tứ truyền đạt rất rõ ràng, cho dù chết, cũng phải chết trên triều.

Tất cả mọi người đều biết, sáng hôm nay tất cả sổ sách đã được Viện Toán Học kiểm tra hoàn tất, ngay sau đó là đến lúc bệ hạ nên thanh tẩy quan viên bọn hắn.

Mỗi cổng thành trong kinh đô đều đã bị cấm quân nghiêm mật cố thủ, vào kinh thì dễ, nhưng muốn rời khỏi thì không thể được, huống chi, nhà cửa của bách quan trong triều đều ở phụ cận, sợ là đã bị Mật Điệp Tư siết chặt để mắt tới, chỉ cần họ có bất cứ cử động dị thường nào, sợ là ngay lập tức sẽ có người phía trên Mật Điệp Tư đến phủ đòi uống trà.

Lý Dịch không lo lắng buổi tối hôm nay kinh đô lại sẽ có người không ngủ được, cũng không lo lắng họ đã nhiều ngày ngủ không ngon giấc, nhìn lấy lão Phương đưa qua một viên thủy tinh hình tròn dài, bên trong ngay cả bọt khí cũng không có, tuy còn có một chút tạp sắc, nhưng ảnh hưởng cũng không lớn, viên thủy tinh này đã nhiều lần dùng thiết bị công nghệ cải tiến trong một tháng qua, cũng đã có thể thanh tẩy nó đến mức này.

Rốt cuộc cũng có thể dùng nó để kiếm tiền rồi, rốt cuộc cũng có thể tạo phúc cho đông đảo nữ đồng bào.

- Công nghệ càng cải tiến thì tiền lừa gạt được càng dễ.

Lý Dịch đưa viên thủy tinh cho lão Phương, lần nữa căn dặn một câu, cùng thời gian đó, một xe ngựa chứa cái rương to từ Viện Toán Học chạy ra trực tiếp tiến vào cửa cung.


Bạn cần đăng nhập để bình luận