Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1067: Đồ Nhi Gặp Qua Sư Phụ!



Chương 1067: Đồ Nhi Gặp Qua Sư Phụ!


Chương 1067: Đồ Nhi Gặp Qua Sư Phụ!



Hai trăm tinh nhuệ của Liễu Minh, vô số cao thủ Thiên bảng Địa bảng, thêm thiên phạt và các loại vũ khí trong mắt người bình thường là thần binh lợi khí....

Lý Dịch không biết tổ hợp này cực hạn tới đâu, nhưng nếu đối đầu với tinh binh trải qua qua huấn luyện nghiêm chỉnh, phối hợp ăn ý, trừ phi cao thủ Thiên bảng, nếu không thực lực một người rất khó thể hiện ra được.

Nhưng nếu chống lại một ngàn binh lính không tinh nhuệ của quân đội Võ Quốc, lại cộng thêm sự khinh địch của đối phương, có thiên phạt chấn nhiếp, cuộc chiến đã kết thúc rất nhanh, thậm chí có thể gọi bẻ gãy nghiền nát.

Mấy trăm người đưa hai tay lên ôm đầu, ngồi chồm hổm trên mặt đất thành một vòng tròn.

Trên thực tế, sau khi hai tướng lãnh cao cấp hi sinh, chứng kiến uy lực của thiên phạt và sức mạnh khủng bố của mấy vị Thiên bảng,

những thứ này làm cho binh tướng Còn sống sót đã không còn ý chí chiến đấu.

Cuối cùng, tuy đối phương ít người, nhưng mỗi người đều như quái vật, tay cầm thần binh lợi khí, lại có Thần khí trên chiến trường như thiên phạt, cho dù có ra sao thì trận chiến này cũng không cần đánh tiếp nữa.

Vệ Lương chinh chiến nửa đời, hắn đã chứng kiến, thậm chí tham dự không ít chiến dịch lấy yếu thắng mạnh, nhưng lấy yếu thắng mạnh dứt khoát đơn giản như thế này vẫn là lần đầu tiên hắn thấy được.

Nhưng hiện giờ trong lòng hắn lo lắng cho công chúa, cho nên cũng không nghĩ quá nhiều về việc này, hắn bước nhanh tới trước, nắm

CỔ áo một tên bên phe địch, hỏi.

- Công chúa đâu, công chúa điện hạ ở đâu?

Một lát sau, trên mặt hắn hiện lên vẻ nôn nóng chạy tới bên cạnh Lý Dịch, nói:

- Bọn hắn còn phân ra một ngàn người khác, vừa mới cường công lên núi, binh tướng bên điện hạ chỉ có khoảng ba trăm, chúng ta phải nhanh chóng đi lên đó cứu viện!

Lý Dịch nhìn lại phía sau, ra lệnh.

- Lưu lại năm mươi người trông chừng bọn hắn, những người khác lập tức lên núi!

Những tù binh này đã không còn ý chí chiến đấu nữa, lưu lại năm mươi vị cao thủ trông coi cũng đủ, không biết tình hình hiện giờ trên núi như thế nào, Lý Dịch không dám trì hoãn, chỉ huy mọi người lập tức lên núi.

Vệ Lương đi được mấy bước, như nhớ tới cái gì, hắn quay lại cắt đầu hai tên tướng lãnh bị thiên phát nổ chết kia, xách hai cái đầu trên tay, sau đó đuổi theo mọi người chạy lên núi.

- Điện hạ, tốt hơn hết ngài nên thúc thủ chịu trói, đao kiếm không có mắt, chẳng may bị thương hai vị điện hạ, như vậy không tốt đâu....

Một chỗ trên đỉnh núi, một thiên tướng quân nhìn bóng người bị mấy trăm tên binh sĩ vây quanh, liều chết chống cự, cao giọng nói.

Y phục màu trắng của Dương Liễu Thanh đã bị máu tươi nhuộm đỏ, có máu của nàng, cũng có máu của kẻ địch. Phía sau nàng là một thiếu niên tên Dương Phủ, hắn ta quá hoảng sợ nên đã hôn mê bất tỉnh, vòng ngoài chỉ còn sót lại hơn một trăm người che chở nàng và Dương Phủ, bọn họ sớm đã giết đến đỏ mắt.

Trên mặt Trần Thanh lộ ra một tia cười thảm, nói.

- Điện hạ, thật sự xin lỗi, lần này mạt tướng sợ không thể bảo vệ được điện hạ rồi...

- Các ngươi đã làm hết sức.

Dương Liễu Thanh vung trường kiếm trong tay lên, mỗi một kiếm đâm ra đều sẽ có một người ngã xuống đất.

Một cánh tay của nàng đã bị thương, rũ xuống không thể cử động, nhưng biểu lộ của nàng lại rất bình tĩnh chưa từng có trước đó, trong mắt chỉ có từng đạo kiếm quang....

Phía bên ngoài, tên thiên tướng kia nhìn chiến cục giằng co, phất phất tay ra lệnh cho hai trăm người ở sau lưng,

- Các ngươi cũng tiến lên đi, kẻ nào phản kháng, bất luận là ai, giết chết không luận tội, không được để lại bất kỳ ai!

Đùng!

Hắn vừa dứt lời, đám người sau lưng còn chưa kịp hành động thì bên tai bọn họ bỗng nhiên vang lên một tiếng vang cực lớn.

Âm thanh đó giống như sấm sét nổ vang, vang vọng khắp núi rừng, cũng vang vọng bên tai mọi người.

Chiến cục giằng co nháy mắt bị đình trệ, ai nấy đều đưa tầm mắt nhìn xuống dưới chân núi.

Đùng!

Đùng!

Đùng!

Từng ánh lửa chói loá lập tức xuất hiện trong tầm mắt mọi người, tiếp theo là những tiếng vang định tại nhức óc.

- Đó là cái gì?

- Sơn Thần nổi giận rồi?

- Nơi đó, nơi đó là đại doanh!

Phía đại doanh truyền đến ánh lửa và tiếng vang, bọn họ nhìn xuống dưới núi, sắc mặt hoảng hốt, trong lòng mơ hồ có một sự khiếp sợ.

Trần Thanh thừa cơ hội lại chém giết thêm mấy tên binh lính, hắn che chở Dương Liễu Thanh, nhanh chóng lùi vào trong rừng.

Trần Thanh quay đầu nhìn thoáng qua dưới chân núi, ánh lửa rực rỡ như pháo hoa kia đã dập tắt, phảng phất như vừa rồi chưa từng có

chuyện gì xảy ra cả.

Trần Thanh nhìn cánh tay bị thương của Dương Liễu Thanh, sắc mặt khó coi:

- Điện hạ, ngài bị thương....

Dương Liễu Thanh lại không có nhìn hắn, mà ngơ ngẩn nhìn ngoài bìa rừng, có chút khó có thể tin hỏi.

- Các ngươi, vừa rồi các ngươi có nghe được âm thanh gì không...?

- Điện hạ...

- Các ngươi có nghe được âm thanh gì không?

Trần Thanh kinh ngạc, gật đầu nói:

- Có, có tiếng vang, còn có ánh lửa....

Nghe vậy, trên mặt Dương Liễu Thanh cũng hiện lên nụ cười, nàng dựa vào một gốc cây, nói.

- Kiên trì thêm một lát nữa, chỉ cần một lát nữa thôi...

Bên ngoài bìa rừng, tên thiên tướng kia nhìn dưới chân núi đã khôi phục lại sự yên tĩnh, hồi lâu sau mới thu tầm mắt lại, nói.

- Kêu hai người chạy về đại doanh, xem bên kia đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

Nói xong, hắn quay lại nhìn vào trong rừng, nghiến răng nói:

- Hai khắc đồng hồ, ta cho các ngươi thêm hai khắc đồng hồ, nếu không tiến công nổi thì đưa đầu tới gặp!

- Tuân mệnh!

Mấy trăm người lại bắt đầu tiến vào rừng, chợt có một người hô to.

- Tướng quân, có người từ dưới chân núi tiến lên!

Nhìn mấy chục bóng người nhảy vọt lên, sắc mặt tên thiên tướng kia trầm xuống, hỏi:

- Ai tới?

Một lát sau có người chạy lên, người nọ ném hai cái vật thể hình cầu tới chân tên thiên tướng kia, nói.

- Ngụy tướng quân và Tiếu tướng quân đã chết, ta ra thời hạn trong vòng một thời chung, các ngươi mau thúc thủ chịu trói đi...

Mượn ánh trăng và ánh lửa, tên thiên tướng kia rốt cuộc đã thấy rõ vật thể dưới chân mình là thứ gì, đó là đầu của Ngụy tướng quân và Tiếu tướng quân!

Hắn đè ép sự kinh hãi trong lòng xuống, quát to.

- Giết bọn hắn, mau giết bọn hắn!

Vút!

Hắn ta vừa dứt lời, một thanh âm xé gió truyền đến, sau đó là một mũi tên cắm thẳng vào giữa trán, tên thiên tướng kia lập tức ngã xuống đất.

Đùng!

Hơn mười người xông lên đã bị nuốt vào ngọn lửa loá mắt.

Trong sân thoáng chốc yên lặng lại, sau đó hoảng loạn như ong vỡ tổ.

Tuy thực lực cao thủ chốn võ lâm mạnh hơn, nhưng cho dù Tông Sư thì tác dụng trên chiến trường cũng rất có hạn.

Một đám tinh binh được huấn luyện nghiêm chỉnh, phối hợp ăn ý có thể không làm gì được Tông Sư, nhưng với cao thủ bình thường, nếu bị bọn họ quấn lên thì sẽ không khác gì gặp ác mộng.

Đáng tiếc, nhóm người trước mắt này còn chưa được tính là tinh binh, sau khi thấy mấy vị tướng lãnh cao cấp bỏ mình, bọn họ lập tức rối loạn. Lúc này chỉ cần mấy viên thiên phạt đã có thể dọa phá lá gan của bọn họ, từng người lần lượt bỏ vũ khí xuống đầu hàng.

Đương nhiên, cũng có tên liều chết phản kháng, kết quả là liều thì chết.

Nơi này không phải vùng đất hỗn loạn, nơi này là chiến trường, có lưu tình với địch nhân thì đối phương cũng sẽ không lưu tình với

mình.

Mấy vị tướng quân đều đã chết, người đứng ra phản kháng cũng bị giết sạch, địch nhân có thể lên tới tận đây, đã cho thấy đại doanh sớm đã bị bọn họ Công pháp phần thắng đã hoàn toàn vụt mất....

Giữa sân, binh tướng Võ Quốc sôi nổi bỏ vũ khí xuống, nhanh chóng bị khống chế...

Vẻ mặt của Vệ Lương hiện lên sự lo lắng, hắn tiến lên phía trước, hô to:

- Công chúa, ngài ở đâu?

Có bóng người bước ra từ một cây đại thụ, hỏi:

- Ngươi là Vệ tướng quân?

- Trần Thanh!

Vệ Lương vội vàng đi lên trước, nhìn hắn, hỏi:

- Công chúa ở đâu?

Hắn vừa nói xong, một bóng người suy yếu bước từ trong rừng ra, Vệ Lương bước nhanh tới trước hai bước, quỳ một chân xuống, cao

giọng nói:

- Mạt tướng cứu giá chậm trễ, mong công chúa điện hạ thứ tội!

Dương Liễu Thanh nhìn hắn một cái, nàng không có mở miệng nói gì, mà tiếp tục đi về phía trước.

Lý Dịch và Liễu nhị tiểu thư đang đứng ở nơi đó, nhìn Dương Liễu Thanh chậm rãi từ xa đi tới.

Có vẻ nàng bị thương, bước đi cũng không vững vàng, thân thể chao đảo, giống như sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.

Nàng đi tới đâu thì đám đông tự động nhường ra một con đường cho nàng.

Nàng đi đến phía trước nhất, đi đến trước mặt Liễu nhị tiểu thư và Lý Dịch.

Nàng chậm rãi quỳ xuống, ngẩng đầu, trong mắt toàn là nước mắt.

- Đồ nhi gặp qua sư phụ, sự bá!

Vệ Lương mở to hai mắt nhìn một màn này, hắn không do dự bao lâu, cũng quỳ một chân, đồng thời cúi đầu xuống.

Công chúa đã quỳ xuống, làm cấp dưới, hắn không có lý do vẫn đứng đấy được.

Trần Thanh cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cũng quỳ xuống bên cạnh Vệ Lương, tạm thời đè xuống đầy sự nghi hoặc trong lòng...

Ngày càng có nhiều bóng người đi ra từ trong rừng, bọn họ cũng không rảnh lo thể nghiệm cảm giác sống sót sau tai nạn, khi thấy bóng người phía trước đang quỳ xuống, bọn họ thất thần trong một giây, sau đó lập tức quỳ xuống theo.

Liễu nhị tiểu thư cúi đầu nhìn Dương Liễu Thanh, không biết nhìn bao lâu, nàng mới chậm rãi mở miệng.

- Đứng lên đi.

Dương Liễu Thanh vẫn chưa đứng lên, nàng nghe được thanh âm quen thuộc này, sự mệt mỏi từ sâu trong linh hồn ập tới, sau đó thân thể nàng mềm nhũn, ngã sang một bên.



Bạn cần đăng nhập để bình luận