Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1152: Tiệc Cưới



Chương 1152: Tiệc Cưới


Chương 1152: Tiệc Cưới

Tề Quốc đã từng là quốc gia mạnh mẽ nhất trên vùng đất này, quốc thái dân an, thiên hạ thái bình, quân đội hưng thịnh, chấn nhiếp lân

bang.

Nhưng đây đã là quá khứ.

Từ mấy năm trước đó, Cảnh Quốc lấy tốc độ cấp tốc không thể ngăn cản quật khởi, đồng thời xa xa bỏ lại các nước xung quanh đằng sau, Tề Quốc quốc thái dân an, quân đội Tề Quốc hưng thịnh, tất cả huy hoàng trong lịch sử Tề Quốc đều trở thành đã từng.

Đương nhiên, đây chẳng qua là so sánh với Cảnh Quốc đang lóa mắt.

Trên thực tế, trừ việc không đuổi theo kịp bước chân Cảnh Quốc thì Tế Quốc vẫn mạnh mẽ như trước, SO với hàng ngũ Võ Quốc, Triệu Quốc không biết mạnh mẽ đến mức nào nhưng cho dù điểm này trước đây không lâu cũng xảy ra thay đổi.

Cả chuyện phát triển có thể nói tám ngõ mười tám rẽ.

Bỗng nhiên Thiên tử băng hà đúng lúc thái tử không ở Kinh Đô, tam hoàng tử thừa cơ phát động đảo chính chiếm lấy kinh sư.

Sau đó thái tử lại tìm được đường sống trong cõi chết, trong thời gian cực ngắn nắm trong tay tất cả binh lực vùng đất Kinh Đô, trực tiếp kinh sư, cho tới bây giờ đã giằng co cùng tam hoàng tử hơn tháng.

Vì muốn mau chóng công phá kinh sư, thái tử gần như đã vận dụng mọi tư nguyên và lực lượng có thể dùng được ở Kinh Đô, bất chấp hậu quả, vì kiếm đủ quân hưởng, hào môn giàu tộc bị xét nhà không đếm hết, càng không biết có bao nhiêu bách tính bị lâm thời điều, lúc ấy kẻ chạy nạn không biết có bao nhiêu, mấy châu gần Kinh Đô vì phòng ngừa nhân khẩu xói mòn, thậm chí trực tiếp phong kín cổng thành, cấm bất luận kẻ nào ra vào.

Tuy bây giờ loại chính sách này có chỗ buông lỏng nhưng lúc ra vào thành trì vẫn phải đi qua kiểm tra nghiêm mật.

- Này, mấy người các ngươi, đứng lại!

Binh sĩ thủ thành nhìn thấy có người đến, lập tức lớn tiếng nói một câu, bước nhanh qua.

Những ngày gần đây, vào hay ra khỏi thành, phần lớn đều là lưu dân, rất ít gặp loại người ăn mặc thể diện thế này, tự nhiên càng thêm cẩn thận loại bỏ.

Nhóm này có sáu người, có ba vị lão giả đều có tóc trắng xoá, ba người khác, có một tên tráng hán, một tên thanh niên, còn có một vị trẻ tuổi, dạng tổ hợp này hơi quái dị.

Vệ binh kia tiến lên nhìn rồi rất nhanh phất tay, nói.

- Đi thôi đi thôi.

Tuy mấy người kia không hề giống nạn dân nhưng trên thân cũng không mang theo những vật giống binh khí càng không phải những đại nhân vật đại hoàng tử để bọn hắn loại bỏ kia, không có gì tốt để điều tra.

Chỉ cần không thả gian tế bên tam hoàng tử vào, họ sẽ không chịu trừng phạt gì lớn.

Bọn người Lý Dịch đi vào cổng thành, tính trước tiên tìm một chỗ đặt chân.

Nơi này đã là Châu Thành Thắng Châu, là nơi các nàng ở khi hắn nhận được phong thư sau cùng do Lâm Uyển Như gửi.

Châu Thành Thắng Châu không lớn, còn lâu mới có thể so sánh cùng những đại thành thị của hậu thế, ước chừng phải lớn hơn vi thị trấn hậu thế một số nhưng cho dù vậy, bằng sức mấy người bọn hắn, muốn tìm được các nàng trong thành này cũng không dễ.

Dù sao, nơi này không phải Kinh Đô cũng không phải Thục Châu, càng không phải Như Ý Thành.

Nơi này là địa khu bị Tế Quốc chiếm lãnh, họ ở chỗ này không có bất kỳ thế lực gì, có thể nói tìm mấy người không phải một việc dễ

dàng.

Hửa Chính trên đường chạy một vòng, lúc trở về, mở miệng.

- Phát hiện mấy cứ điểm của thánh giáo nhưng nơi này có kinh sư cực kỳ cao, không tốt để tiếp xúc đề phòng có biến.

Lý Dịch gật đầu.

- Tạm thời không nên hành động lỗ mãng.

Lần xuất hành này trừ Lão Thường và Từ Điền nhị lão ra, lão Phương và Hứa Chính cũng đi theo.

Lão Phương là thuần túy nhàn rỗi không chuyện gì làm, Hứa Chính thì có chuyện quan trọng trên người, tìm được Uyển Như các nàng là chuyện quan trọng nhất, thuận tiện nếu có thể còn muốn lại mang thánh giáo đi theo luôn.

Đương nhiên, hiện tại bọn hắn không thể hành động thiếu suy nghĩ, nơi này đã tiếp cận tổng bộ thành giáo, là địa bàn của người khác, vạn nhất bị đạo cô kia phát giác được, cho dù họ có ba vị Tông Sư thì chuyện cũng hơi phiền toái.

Dù sao Tông Sư cũng không chịu nổi nhiều người, nếu quả thật bị họ suất lĩnh mấy vạn đại quân vây thành, Tông Sư cũng bất lực, tuy khả năng này rất nhỏ.

Trong Thắng Châu, mấy cửa hàng Tiền gia đều đã đóng cửa, thậm chí dán giấy niêm phong, Tiền Tài Thần là chó săn số một của Triệu Di, nếu Triệu Tranh chờ cơ hội đến, tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua Tiền gia.

Sinh ý Lâm gia còn chưa kịp mở rộng đến Thắng Châu, có điều dù Lâm gia có cửa hàng ở Thắng Châu, cũng chỉ sợ rất khó tìm được các nàng.

Gần như chỗ có manh mối, đều bị đứt như thế.

Ngược lại, Lý Dịch từng nghĩ qua dán bố cáo nhưng nơi này là Thắng Châu, Lâm gia sớm đã bị dán nhãn hiệu Phong Vương lên, cứ như vậy khó tránh khỏi hơi quá nhiều điều, hắn bài trừ việc này đi.

- Tìm không thấy nàng vậy để nàng tự tới tìm ngươi, cần khó xử như thế sao?

Âm thanh Lão Thường vĩnh viễn thâm trầm như thế.

Lão Phương kinh ngạc nói:

- Chúng ta không biết nơi Lâm cô nương ở, làm sao để cho nàng chủ động đi ra?

Thường Đức nhìn hắn, nói.

- Lột sạch y phục của ngươi treo ở trên tường thành, mọi người ở thành Thắng Châu đều sẽ biết, nếu Lâm cô nương nhìn thấy biết rõ chúng ta đã đến.

Lão Phương yên lặng tránh xa một chút, đánh không lại cũng nói không lại lão nhân này, tốt nhất vẫn nên trốn tránh.

Nhớ kỹ trước kia cô gia cũng đã nói, người mà thân thể tàn khuyết cái này cái kia thì thường cũng sẽ tàn khuyết trên tâm lý, hôm nay

xem ra xác thực không giả.

Hắn quay đầu nhìn Lý Dịch, nói.

- Cô gia, ta cảm thấy chúng ta vẫn bàn bạc kỹ thì tốt hơn.

- Chậm thì sinh biến, đương nhiên càng nhanh càng tốt.

Lý Dịch lắc đầu, nói tiếp.

- Ta cảm thấy, Thường tổng quản nói có mấy phần đạo lý.

Lão Phương nhìn hắn, lại đi đến bên cạnh.

Lão Thường nói có đạo lý, tự nhiên không phải cởi sạch lão Phương treo ở trên tường thành chứ.

Dùng phương pháp bình thường mà tìm thì tốn thời gian phí sức lực, hiệu suất cũng kém cỏi nhất.

Đánh vỡ quy tắc bình thường mới có thể thu đến hiệu quả kỳ diệu.

Tại Thắng Châu, quyền lực lớn nhất, thế lực lớn nhất, tự nhiên thuộc về Thứ Sử Thắng Châu.

Một khi có được Thử Sử Thắng Châu thì công việc tiếp theo dễ khai triển hơn nhiều.

Lão Phương đứng trên đường cái, ngăn một người đi đường vội vàng lướt qua, hỏi:

- Xin hỏi Phủ Thứ Sử đi như thế nào?

Người kia nhìn hắn, hỏi:

- Các ngươi cũng đi tham gia tiệc cưới của công tử Thứ Sử?

- Tiệc cưới?

Lão Phương kinh ngạc, hỏi:

- Tiệc cưới gì?

Một lát sau, lão Phương lần nữa quay về nói.

- Cô gia, đêm nay Phủ Thứ Sử tổ chức tiệc cưới, nghe nói công tử nhà Thứ Sử Thắng Châu muốn cưới một người tổ chức tiệc cưới, chúng ta có nên đi xem náo nhiệt hay không?

Lý Dịch ngẫm lại, hôm nay họ đi Phủ Thứ Sử Thắng Châu là đi đập phá quán, chọn ngày lành tháng tốt con trai của người ta đại hôn đi

đập phá quán, có phải có chút quá phận không?

- Thứ Sử cũng không phải thứ tốt đẹp gì, đã đến lúc nào rồi, còn cần cho mình lý do cưới thiếp này, Vơ vét mồ hôi nước mắt của nhân

dân, oán khí bên ngoài của bách tính rất lớn.

Lão Phương không cam lòng nói tiếp.

- Nghe nói công tử Thứ Sử Thắng Châu Thứ Sử kia đã cưới bảy phòng thiếp thất.

Đột nhiên Lý Dịch cảm giác được không quá phận, ngẫm lại rồi nói.

- Vậy buổi tối hôm nay đi.

Hôm nay là ngày lành tháng tốt, công tử Thứ Sử lập tức chọn hôm nay là ngày hắn cưới tiểu thiếp thứ tám.

Đương nhiên, đối với Mã phủ mà nói là ngày tốt, đối bách tính Thắng Châu thì không phải.

Mỗi lần công tử Thứ Sử cưới thiếp, họ đều bị lấy loại lý do này thu thêm một lần thuế, trước kia còn tốt, hàng năm thu một lần cũng có thể chấp nhận nhưng trước đây không lâu họ đã bị thái tử vơ vét qua một lần, lại bị Mã Thứ Sử bóc lột một lần, trong tay lại hơi căng

thẳng.

Nhưng mà, bây giờ tại Thắng Châu, lời nói của Mã Thứ Sử là thánh chỉnghe lời còn có đường sống, không nghe lời thì chỉ có một con đường chết.

Dân chúng sau lưng oán than dậy đất đối với việc này, bên ngoài lại giận mà không dám nói gì.

Cửa thành.

Mấy tên binh sĩ thủ thành tựa ở trên tường thành, một người nhìn sắc trời rồi nói:

- Tối nay Phủ Thứ Sử có tiệc lớn, đóng cửa thành sớm, có lẽ còn có thể lấy được một chén rượu uống.

- Rất đúng, rất đúng.

- Tiệc rượu Phủ Thứ Sử cũng không phổ biến.

- Tuy chúng ta không thể lên bàn nhưng vẫn có thể đứng ở bên ngoài uống một hớp rượu.

- Không bằng đóng cửa thành sớm đi!

Lời hắn nói nhận được sự đồng ý của mấy người bên cạnh.

Công tử Thứ Sử cưới thiếp, mặc dù lễ tiết không quá rườm rà, cũng không cần bái đường nhưng tiệc rượu không chút nào rách rưới, những người như họ đi ngang qua cửa Phủ Thứ Sử nói vài câu may mắn cũng có thể chiếm được một chút rượu ngon.

Mấy người thương nghị một phen, tính toán rồi đóng cổng thành lại nhưng mà cửa thành động được một nửa, chợt nghe phía trước có một trận tiếng vó ngựa gấp rút, mấy người ngẩng đầu nhìn lên, một con ngựa cao lớn đập vào chạy đến, dọa ba hồn bảy vía như muốn bay ra ngoài, vội vàng né tránh.

Con tuấn mã kia sượt qua bên người họ biến mất trong thành, mấy người mới hồi phục tinh thần lại, mắng to:

- Kẻ nào không có mắt.

Người kia sớm đã không thấy tăm hơi, mấy người hùng hùng hổ hổ mắng vài câu, một lần nữa đóng lại cổng thành.

Lúc này, trong thành Thắng Châu, một nữ tử áo trắng ngần một người qua đường nào đó lại, hỏi.

- Đường đến phủ Thứ Sử đi như thế nào?


Bạn cần đăng nhập để bình luận