Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1147: Kinh Biến!


Chương 1147: Kinh Biến!

Chương 1147: Kinh Biến!

Hằng Vương Phủ, sau khi Triệu Tranh phát tiết một phen mới dần dần tỉnh táo lại.

Hắn không thể không tỉnh táo, lúc này chính là thời khắc quan trọng, không phải lúc để xúc động. Hắn đã bại bởi Triệu Di quá nhiều, một khi hắn rời khỏi Kinh Đô thì chủ nhân chính là Triệu Di, triều đình cũng sẽ không còn gì liên quan đến hắn nữa.

Trong thời gian ngắn, họ đã đào đi đám người Hộ Bộ Thượng Thư luôn đi theo hắn giống như đánh gãy tay gãy chân của hắn, nắm trong tay hầu hết triều đình. Bây giờ lại bày mưu để hắn rời khỏi Kinh Thành, quả thật vô cùng độc ác nham hiểm. Làm sao hắn có thể mắc lừa, cũng không dám mắc lừa?

Chỉ sợ sau khi hắn bước ra khỏi nơi này thì cũng không còn cách nào trở lại.

Triệu Tranh đặt một cái ghế xuống rồi ngồi lên trên, trầm giọng nói:

- Bản Vương không thể đi.

Phương Ngọc đứng trong điện, nhìn Triệu Tranh, trầm ngâm một lát nói:

- Hùng Vương nói đúng, ngươi không thể rời khỏi kinh thành.

Triệu Tranh chậm rãi nói.

- Nhưng mà ta cũng phải có lời giải thích phụ hoàng và đám quần thần.

- Chuyện này, giao cho bọn ta đi.

Phương Ngọc trầm ngâm một lát, trên mặt hiện ra một tia dứt khoát.

Chuyện thành giáo làm loạn này không bao lâu sau đã được ổn định trở lại

Thái tử còn đang ở Kinh Thành chuẩn bị lộ trình nhưng chỉ đưa ra một mệnh lệnh trước khiến cho trú quân ở Hội Châu đi đầu tiêu diệt toàn bộ loạn phỉ thánh giáo. Không ngờ đám người thành giáo này dễ đối phó hơn họ tưởng tượng nhiều.

Thủ quân Hội Châu không hao phí bao nhiêu sức lực đã phá hủy được chi nhánh của thánh giáo kia ở Hội Châu, đuổi bắt hơn trăm kẻ cướp của thánh giáo, áp giải thẳng một đường vào kinh.

Không đến hai ngày tin chiến thắng đã truyền đến, không cần thái tử đi trước mà loạn cục ở Hội Châu loạn cục đã được giải quyết.

Đây là lần lấy được thắng lợi quan trọng nhất kể từ khi triều đình và thành giáo đánh nhau.

Bệ hạ ngồi trên ngai rồng vô cùng vui mừng lại càng thêm ngợi khen thái tử, càng cho hắn nhiều quyền lực hơn. Trong một lúc nhất thời

thái tử và tam hoàng tử đã có địa vị ngang bằng nhau trong triều đình.

Phong vương phủ.

Triệu Tu Văn thở dài, nói.

- Không ngờ đám người thành giáo kia lại quả quyết như vậy, không ngại hy sinh hết người của một chi nhánh cũng phải giúp thái tử ổn định cục diện. Nỗ lực trước đó của chúng ta coi như uổng phí hết rồi.

Có người mở miệng.

- Cũng không tính uổng phí, ít nhất thực lực của đám thánh giáo kia cũng đã bị họ làm cho suy yếu. Ta không tin hắn là thái tử thì có khả năng hủy được gốc rễ của họ.

- Đung. Ta ngược lại muốn xem thử họ có thể tự chặt mấy cái tay, trừ Hội Châu, Kinh Đô còn có mười châu phủ. Họ thích tự giết lẫn nhau thì cứ để họ từng bước từng bước từ từ giết hết đi!

Tiền Tài Thần mắt lộ ra vẻ trầm tư, từ đầu đến cuối đều không mở miệng. Chưa tới nửa giờ sau đã cáo từ rời khỏi Phong vương phủ.

Tiền phủ, Tiền Đa Đa ngồi trong phòng buồn bực ngán ngẩm đếm ngân phiếu, Tiền Tài Thần đẩy cửa vào, Tiền Đa Đa ngẩng đầu liếc một chút rồi cất ngân phiếu lại.

Tiền Tài Thần đi đến bên cạnh hắn, hỏi:

- Hắn còn nói cái gì với người?

Tiền Đa Đa sững sờ, hỏi:

- Người nào?

- Người mà người nhìn thấy ở Liễu Châu.

- Người nào?

Tiền Tài Thần nhìn hắn, nói.

- Mấy ngày trước cha lại biết mấy vị cao tăng, nghe nói phật pháp cao thâm.

- Cẩn thận đạo cô!

Tiền Tài Thần nhìn hắn, hỏi.

- Đạo Cô nào?

- Thiên Hậu nương nương của Thánh giáo, không nên coi thường đám thánh giáo đó. Họ toan tính không nhỏ cũng không phải thật lòng muốn giúp đỡ cho Thái tử. Thái Tử cùng lắm chỉ là một con rối cho họ, không nên ép họ đến không còn đường nào khác nếu không sẽ xảy ra chuyện rất đáng sợ.

Tiền Tài Thần ngẫm lại, nói.

- Bây giờ thì thu dọn đồ đạc cùng mẹ ngươi về Phong Châu đi.

- Hå?

Tiền Tài Thần đạp một chân vào mông hắn.

- Hả cái gì mà hả, nhanh lên!

Triệu Tranh thật sự rất vui vẻ, hắn đang đo sức với Triệu Di ở bên trong. Hiếm khi hắn chiếm mấy lần thượng phong.

"Thánh giáo không ngừng làm loạn, hắn không ngừng phái người dẹp yên, ba trận thì hết ba trận thắng. Mấy ngày này Phụ hoàng vô cùng hài lòng đối với hắn, trong triều ai cũng đều tán dương hắn, so với trước kia càng nhiều hơn.

Hắn nhìn Phương Ngọc phía đối diện, cười nói.

- Phương sứ giả, nếu không các người lại hi sinh nhiều thêm mấy cái châu phủ tính đi. Bản Vương cam đoan, chỉ cần bản Vương có thể lên ngôi, những thứ trước đây các người mất Bản Vương đều có thể đền bù tổn thất cho các người.

Trên mặt Phương ngọc lộ ra vẻ tươi cười, nói:

- - Vì đại nghiệp của điện hạ lại hi sinh thêm một Kỳ Châu thì có làm sao?

Triệu Tranh mừng rỡ:

- Một lời đã định. Lần này bản Vương muốn đích thân ra trận!

Phương Ngọc nở một nụ cười đồng ý cho đến khi đi ra khỏi Hằng Vương Phủ, sắc mặt mới hoàn toàn âm trầm xuống.

Hắn đi qua mấy con đường, đi vào bên trong một cái sân.

Gõ cửa rồi đi vào, sau khi đi vào hắn khom người nói:

- Nương nương, mấy ngày này thực lực thánh giáo ở Kinh Đô đã bị tổn hại nghiêm trọng. Triệu Tranh yêu cầu hơi nhiều quá rồi.

Trong bóng tối có âm thanh truyền đến:

- Hoàng đế Tề Quốc vẫn chưa tới lúc đáng chết.

Phương Ngọc ngẫm lại, trầm giọng nói.

- Nhưng mà nương nương... khó khăn lắm chúng ta mới thâm nhập vào trong quan viên. Sau khi bị tam hoàng tử châm ngòi vu oan Triệu Tranh cũng đã không còn tin tưởng chúng ta bao nhiêu. Nếu như thực lực thánh giáo chúng ta cứ tiếp tục đi xuống như thế thì cho dù Triệu Tranh có trở thành hoàng đế đi chăng nữa đối với chúng ta cũng chỉ có hại mà không có lợi.

Sắc mặt Phương Ngọc âm trầm, nói:

- Chúng ta muốn cho hắn biết, không có thành giáo thì hắn chẳng là cái thá gì!

Người đối diện yên lặng khá lâu, mới có âm thanh truyền đến lần nữa.

- Vậy trước tiên cho vị tam hoàng tử kia chiếm tiện nghi chút đi.

Phương Ngọc ngẩng đầu nhìn sang:

- Ý nương nương là?

- Người kia cũng nên chết rồi.

Tề Quốc khác với các quốc gia khác. Thái tử không có nghĩa sẽ ngồi lên được vị trí kia. Tất cả mọi chuyện đều trông chờ vào chiếu thư truyền ngôi của Thiên Tử.

Thái độ của bệ hạ đối với thái tử rất mơ hồ, thái độ đối với tam hoàng tử cũng mơ hồ như vậy. Chuyện này khiến cho trên triều đình chia

làm ba phái rõ ràng.

Phái của Thái tử, Phái tam hoàng tử, va phái trung lập.

Trong khoảng thời gian này, vị Thái tử u ám đã lâu trên thân bắt đầu có ánh hào quang tỏa ra bốn phía, sau khi tiêu diệt được loạn đảng thánh giáo cũng đã cư xử biết tròn biết méo hơn, thậm chí hơi để ý ánh mắt của quần thần.

Lần này, vì cổ vũ sĩ khí và đánh bại sự kiêu ngạo của thánh giáo nên Thái tử điện hạ đã tự mình tiến về nơi nào đó ở Kinh Đô tiêu diệt loạn phỉ thánh giáo.

Chờ đến hắn trở về, uy tín trong Kinh thành chắc chắn phải bước lên thêm một bậc thang.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không xảy ra một số tình huống đột phát.

Ví dụ như trong quá trình thái tử diệt phỉ bất hạnh bỏ mình.

Lại ví dụ như sau khi thái tử rời kinh, bệ hạ bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử, tam hoàng tử thuận lợi tiếp nhận cấm quân trong kinh, làm

chủ hoàng cung.

Hoặc là tam hoàng tử trực tiếp tạo phản, bức hoàng đế thoái vị truyền ngôi.

Đương nhiên, bên người thái tử phòng vệ đông đảo, thân thể bệ hạ cũng còn chưa tới lúc đèn cạn dầu”. Càng không thể nào tam hoàng tử thừa cơ được tạo phản, đây đều là sự kiện có xác xuất nhỏ, khả năng xảy ra không lớn.

Thắng Châu.

Mấy chiếc xe ngựa chạy nhanh vào cửa thành.

Lâm Dũng vén rèm xe lên nói với Lâm Uyển Như.

- Tiểu thư, nghe nói nơi này là nơi quan trọng bị thánh giáo làm loạn, nếu không chúng ta về Kinh Thành trước?

Lâm Uyển Như ngẫm lại, nói:

- Xem trước một chút đi, dù sao cũng là Châu cuối cùng.

- Được rồi!

Lâm Dũng tuân lên một tiếng, nói:

- Vậy ta tìm chỗ nghỉ chân trước.

Liễu Châu.

Hai ngày trước Nhược Khanh đã sinh hạ hài tử, mẹ con bình an.

Lý Đoạn trừ muội muội bên ngoài, lại có thêm một đệ đệ.

Mấy ngày trước, Lý Dịch cũng ở đây nhận được bức thư của Từ Lão, hắn và Điền lão đã lên đường, mấy ngày nữa sẽ đến.

Lúc này chính là Chính Nguyên năm thứ hai mươi tám của Tề Quốc, tháng năm.

Đại hoàng tử đã tiêu diệt loạn phỉ thánh giáo ở Kinh Đô, uy tính cũng tăng lên từng ngày, tam hoàng tử tạm thời chủ chính, lập được uy tín trên triều đình.

Trong thâm cung hoàng đế Tề Quốc vừa mới uống thuốc xong, đang an nghỉ trong tầm cung.

Sau nửa canh giờ, chợt có tiếng chuông nửa đêm vang lên.

Tề Quốc Chính Nguyên năm thứ hai mươi tám, đêm mười ba tháng năm, hoàng đế băng hà ở Vạn Hoa Điện.

Trong vòng một đêm, cả kinh đô đều chấn động!


Bạn cần đăng nhập để bình luận