Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 656: Nữ Hiệp Tha Mạng!




Chương 656: Nữ Hiệp Tha Mạng!

----------------------

So với hộ bộ và lại bộ, tầm quan trọng của công bộ trong sáu bộ lại không quá cao, nhưng một vị thị lang bị mang đến hình bộ điều tra, đối với triều đình mà nói vẫn gây ra một trận rung chuyển không hề nhỏ.

Tuy nói còn không biết kết quả như thế nào, nhưng cứ nhìn tình hình trước mắt, Lý thị lang sợ là lành ít dữ nhiều.

Kết quả mà hình bộ hoặc Mật Điệp Tư điều tra, từ trước đến nay cũng chỉ là kết quả mà bệ hạ muốn, nếu thật sự cẩn thận tỉ mỉ đi thăm dò, trên triều đình, không có một người nào không chột dạ.

Quan viên khác còn tốt, bệ hạ những ngày này tuy rằng thay đổi rất lớn, thậm chí ngay cả tính tình đều trở thành bạo lệ, đối với quần thần mắc sai lầm, bệ hạ rất không khoan dung độ lượng cùng nhẫn nhịn giống như trước, nhưng cũng chỉ ở giới hạn bên trong một mức độ nào đó.

Công bộ Lý thị lang lần này, vừa lúc đã đụng vào giới hạn kia.

Nhưng mà, đối với một vài quan viên khác mà nói, Cảnh Hòa năm thứ hai đến năm thứ ba cũng chính là thời gian bất lợi.

Quan viên các phe phái lần lượt gặp nạn, bây giờ đã đến lượt quan viên tứ phẩm, ngay cả Thục Vương của mình cũng đã bị khu trục rời khỏi kinh đô, Tần Tướng bây giờ cũng đã cực ít ra mặt trên triều đình, thời gian hơn một năm ngắn ngủi, vốn dĩ dùng mấy chục năm lấy được ưu thế, thế cục đã rất mơ hồ.

Thân thể bệ hạ càng ngày càng kém, lại đúng lúc này đuổi Thục Vương đi, chèn ép quan viên đứng về phe Thục Vương, chẳng lẽ, bệ hạ thật sự đã vô cùng thất vọng đối với hắn, hay trong lòng bệ hạ đã có tính toán của riêng mình?

Những suy đoán và nghi ngờ này xuất hiện càng ngày càng nhiều, nó cứ xuất hiện trong đầu của nhiều người muốn dứt đi cũng không được.

- Ở trên thế giới này, tại sao luôn có loại người ngu xuẩn đến như vậy?

Trong một thanh lâu tại Kinh thành, trong ngực Tần Dư đang ôm một vị phu nhân quyến rũ, đầy đặn, hắn nhấp một chén rượu, lắc lắc đầu nói.

Trần Lập Tuấn thở dài rồi.

- Lý gia xong rồi, Hình Bộ Thị Lang ngày hôm nay cũng tự mình dẫn người đến xét nhà, tang sự của Lý Kiện Nhân mới vừa xử lý hoàn tất, sợ là lại phải làm một lần nữa.

Công Bộ Thị Lang Lý gia, lần này chắc sẽ triệt để bị xoá tên khỏi danh sách gia đình quyền quý trong kinh thành.

Lý Kiện Nhân chết, nhưng cái chết này cũng không phải không có chút ý nghĩa nào, tối thiểu nhất hắn cũng đã lôi kéo toàn bộ Lý gia làm vật bồi táng theo.

Trần Lập Tuấn ngẩng đầu liếc nhìn một chút, toàn bộ kinh thành, những người có thù hận với Lý Dịch kia, không có mấy người có thể có kết quả khá hơn được Tần Dư.

Nhưng mà ngay cả hắn đều chỉ có thể ẩn nhẫn không bạo phát, mấy tên ngu xuẩn kia, rốt cuộc ai cho bọn hắn lòng tin.

Loảng xoảng!

Thôi Thừa Vũ ném lên trên bàn một vật phát ra tiếng vang thanh thúy, sau đó liếc nhìn phụ nhân quyến rũ trong ngực Tần Dư một chút rồi nói.

- Ngươi đi ra ngoài trước.

- Đa tạ công tử!

Nhìn thấy vòng tay trong suốt sáng long lanh trên bàn, phụ nhân kia trợn cả mắt lên, một tay cầm lại rồi giấu vào trong tay áo, sau đó yêu kiều nói.

- Đa tạ công tử, đa tạ công tử, dân phụ lập tức rời đi!

Tần Dư hơi kinh ngạc liếc nhìn Thôi Thừa Vũ một chút sau đó hỏi:

- Ngươi khi nào đã trở nên hào phóng như vậy thế, tùy tiện đưa vòng tay lưu ly?

- Đều là chút đồ vật không đáng giá.

Thôi Thừa Vũ lắc đầu nói tiếp:

- Ta có chuyện muốn hỏi ngươi.

Tần Dư thở dài nói:

- Thôi gia thật sự gia nghiệp lớn, không bằng, không bằng...

Thôi Thừa Vũ nhìn hắn mới nghiêm túc hỏi:

- Rốt cuộc Tần Tướng muốn như thế nào?

Tần Dư liếc nhìn hắn một chút mới hỏi lại:

- Nói chuyện với ta là Thôi Thừa Vũ, hay Thôi gia đại thiếu gia?

- Tần tiểu công gia.

Thôi Thừa Vũ đứng lên, chắp tay lại hỏi.

- Ta cần phải biết thái độ của Tần gia các ngươi.

Giờ khắc này, hắn đại biểu cả Thôi gia, sau mấy lần phải chịu cảnh đóng cửa không tiếp khách của Tần gia, Thôi gia bức thiết muốn biết, thái độ chân chính của Tần Tướng và quan viên phe Tần Tướng là gì.

Tần Dư liếc hắn một chút, sau đó khoát tay, nói:

- Ngồi xuống nói.

Không bao lâu sau, trong một trà lâu đối diện thanh lâu, một hán tử ngồi bên cửa sổ nhìn những tên người trẻ tuổi từ trong thanh lâu đi tới, quay người xuống lầu.

Mấy nghệ nhân mà quán trà mời đến đang biểu diễn phía trên, phía dưới khách nhân đã ngồi kín chỗ, hán tử kia đi đến một chỗ nhỏ giọng nói với một nam tử trung niên ngồi ở chỗ đó:

- Ngũ gia, họ đã đi ra.

- Nghe kịch ở quán trà, rốt cuộc cũng không giống như Câu Lan, không có ý nghĩa gì cả, chúng ta đi thôi.

Nam tử trung niên đứng lên lắc đầu nói rồi hai người đi ra khỏi quán trà, trực tiếp đi về quán trà đối diện.

Trong đại lao của hình bộ.

Đã từng là Công Bộ Thị Lang đang ngồi ngay ngắn trước bàn, phòng giam ở đây sạch sẽ dị thường, không có một chút mùi vị khác thường nào, trước mặt, thức ăn trên bàn mùi thơm nức mũi, món ngon cùng với mỹ tửu, cái nào cũng không thiếu.

Hắn rót đầy cho mình một chén rượu, chậm rãi hưởng thụ đồ ăn, cho đến khi hết thời gian một nén nhang, mới chậm chạp dùng khăn lau sạch sẽ miệng, nhìn thanh niên đối diện nói.

- Thủ đoạn của Lưu đại nhân quả nhiên cao siêu.

Lưu Nhất Thủ nhìn hắn nói.

- Lý đại nhân còn muốn ăn đồ ăn gì, ta phân phó họ đi mua.

- Dục vọng ăn uống, không đáng giá nhắc tới.

Công Bộ Thị Lang khoát tay, nói:

- Vốn cho rằng vĩnh viễn cũng sẽ không có một ngày như thế, nhưng người tính không bằng trời tính, đối với Lưu đại nhân, Lý mỗ bội phục.

- Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm.

Lưu Nhất Thủ lắc đầu, nói:

- Sớm biết sẽ như thế này, sao lúc trước còn làm vậy.

Nam tử trung niên ở đối diện cười cười, nói:

- Người ở triều đường, thân bất do kỷ, Lưu đại nhân còn trẻ, về sau ngươi sẽ hiểu rõ, trên cái triều đình này, có ai dám nói những người trước người sau đều sạch sẽ?

Lưu Nhất Thủ nhìn hắn, hỏi:

- Nói như vậy, Lý đại nhân dự định một mình gánh hết những chuyện kia? Ngươi không phải không biết, những tội danh này cộng lại, sẽ có hậu quả gì?

Nam tử trung niên lắc đầu, nói.

- Chuyện này dừng ở đây đi, nếu không, đối với Lưu đại nhân cũng là họa không phải phúc.

Nghĩ một lát, hắn ngẩng đầu nhìn Lưu Nhất Thủ, nói:

- Lý mỗ không cầu gì nhiều, chỉ hy vọng Lưu đại nhân hạ thủ lưu tình, lưu lại một chút hương hoả cho Lý gia ta, Lý mỗ vô cùng cảm kích.

- Pháp lý cũng có tình lý, yêu cầu của Lý đại nhân cũng không quá phận.

Lưu Nhất Thủ gật đầu nói.

Nam tử trung niên đứng lên, khom người hành lễ với hắn,

- Đa tạ Lưu đại nhân.

- Nhưng mà, trước tiên, ta còn có một vấn đề.

Lưu Nhất Thủ gật đầu, nhìn hắn nói.

- Lưu đại nhân cứ nói đừng ngại.

Lưu Nhất Thủ nhìn hắn, nói ra từng chữ:

- Hai mươi năm trước, chuyện Vĩnh An Cung, Lý đại nhân biết bao nhiêu?

Sắc mặt nam tử trung niên đại biến, có điều trong nháy mắt lại khôi phục bình thường, lắc đầu nói.

- Bản quan không biết Lưu đại nhân nói tới chuyện gì?

Lưu Nhất Thủ liếc hắn một cái, nói:

- Đã như vậy, bản quan cáo từ!

Nói xong trực tiếp chuyển động thân thể rời đi, cực kì quả quyết dứt khoát.

- Bảo vệ hương hỏa Lý gia ta.

Đúng lúc hắn bước ra phòng giam, thân thể đằng sau truyền lại một giọng nói gian nan.

Truyện-được-thực-hiện-bởi-HámThiênTàThần

Giữa núi non trùng điệp, đội ngũ gần trăm người, bao vây lấy mấy cỗ xe ngựa, đi chậm rãi.

- Ngươi đoán ngày hôm nay hắn có thể ngủ bao lâu, ta đoán mười canh giờ.

Trước mặt một cỗ xe ngựa, một người mặc áo vàng quay đầu nhìn, nói.

Một người mặc áo vàng khác ngẫm lại, nói.

- Ta đoán mười một canh giờ trở lên, một ngày mười hai canh giờ, ăn cơm đi nhà xí nhiều lắm dùng một canh giờ, đánh cược một lượng bạc.

- Đánh cược!

Một người khác vừa dứt lời, màn che của xe ngựa bị người xốc lên, nam tử trẻ tuổi kia mở miệng hỏi:

- Ở đâu?

- Lại đi thêm mấy ngày nữa sẽ đến Thục Châu.

Một người mặc áo vàng lập tức nói.

Nam tử trẻ tuổi gật đầu, cũng không tiến vào xe ngựa nữa, mà tựa trước mặt xe ngựa, thưởng thức phong cảnh bốn phía.

Người áo vàng kia thấy như thế nao nao, thử thăm dò:

- Ngài…ngài không ngủ sao?

- Không ngủ.

Nam tử trẻ tuổi lắc đầu.

- Trong xe buồn bực, đi ra hít thở không khí.

Người mặc áo vàng đếm trên đầu ngón tay để tính toán, nếu hắn ngủ thêm một canh giờ nữa thì hắn có thể ngủ mười một canh giờ, mình sẽ có một lượng bạc tới tay, nhưng nếu như hắn tiếp tục xem phong cảnh, vậy bạc của mình cũng coi như bay đi mất.

Hắn nhìn người tuổi trẻ kia rồi nhỏ giọng nói.

- Nếu không, ngài lại đi vào ngủ một lát, ta sẽ giúp ngài đem màn xe cuốn lên, cửa sổ cũng mở ra, như này thì sẽ không quá buồn bực nữa.

Người trẻ tuổi ngẫm lại, sau đó mới gật đầu nói:

- Như thế này cũng tốt.

Không bao lâu sau, ngoài xe ngựa lại truyền đến một giọng nói nghiến răng nghiến lợi khác.

- Mẹ kiếp, ngươi dám gian lận!



- Nữ hiệp tha mạng, nữ hiệp tha mạng!

Trên con đường núi gập ghềnh, hơn mười sơn tặc giặc cỏ mới vừa rồi còn cực kì hung ác, giờ phút này tất cả đều đang quỳ rạp xuống đất, sắc mặt ai cũng đều trắng bệch, giọng nói đều run rẩy.

- Đến cùng các ngươi có thấy hay không?

Cô gái trẻ tuổi đang cầm kiếm lạnh giọng hỏi.

- Có, có!

Một tên sơn tặc đầu hói vội vàng gật đầu, nói:

- Hai ngày trước, có một đám người giống như nữ hiệp nói đã đi qua từ nơi này, nhưng mà khi đó họ có nhiều người, chúng ta không dám động thủ!

- Họ đã đi về phía nào?

Nữ tử lạnh giọng hỏi.

- Thục Châu!

Tên sơn tặc đầu hói kia lập tức thành thật, chỉ về một hướng khác.

Sau đó rất lâu đều không có giọng nói truyền đến, lá gan của hắn to lên, ngẩng đầu liếc nhìn một chút, rốt cuộc cũng buông lỏng một hơi, đặt mông ngồi dưới đất.

Nữ ma đầu kia, rốt cuộc cũng đã đi rồi!

Một lát sau, tên sơn tặc đầu hói mới xoay người rồi cắn răng nói:

- Làm việc ai lại không trải qua thất bại, vụ làm ăn đầu tiên thất bại cũng không quan trọng, trời sáng lại làm tiếp!

Một ngày sau.

- Tiền bối, tiền bối, người mà ngài nói, ba ngày trước đã đi qua từ nơi này và đi về phía Thục Châu!

Tên sơn tặc đầu hói máu me đầy mặt, toàn thân run như bị sốt rét, sợ hãi nói với vị lão giả phía đối diện.

- Nếu như ngươi lại để lão phu phát hiện ngươi lừa ta, cẩn thận cái đầu của nhà ngươi!

Lão giả liếc hắn một lần nữa, trong nháy mắt thân hình lão giả đã biến mất tại chỗ.

Hồi lâu sau, tên sơn tặc đầu hói mới từ dưới đất bò dậy, hắn vỗ vỗ bùn đất trên thân kinh ngạc đi về phía trước.

- Đại ca, ngươi đi đâu vậy?

Phía sau truyền lại vài giọng nói đầy lo lắng.

Tên sơn tặc đầu hói lau đi một giọt nước mắt, hắn run giọng nói:

- Ta muốn hoàn lương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận