Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 762: Địa Ngục? Thiên Đường?



Chương 762: Địa Ngục? Thiên Đường?





----------------------

- Xem một chút đi.

Lý Dịch đưa mấy tờ giấy đặt trước mặt Liễu nhị tiểu thư, chữ trên đó do hắn mới vừa chép được từ trong cung.

Nội dung trong đó phần lớn là một số bí văn của Võ Quốc, đương nhiên, ở thời đại tin tức bị bế tắc, đối với người Cảnh Quốc là bí văn chứ người Võ Quốc không xem nó bí mật gì.

Mấy năm trước, đương kim thiên tử lúc ấy vẫn chỉ là nhị hoàng tử Võ Quốc giết cha soán vị, cuối cùng cũng được như nguyện ngồi lên hoàng vị.

Sau khi hắn kế vị, chuyện thứ nhất hắn làm là thanh trừ đảng phái thà chết chứ không chịu khuất phục luôn trung thành với tiên hoàng, tiếp đó là một chén rượu độc ban thưởng cho huynh trưởng, con trai trưởng của Hoàng Đế Võ Quốc và Văn Đức Hoàng Hậu, lúc ấy cũng chính là Thái tử.

Cách làm này rất bình thường, bất luận vị hoàng đế nào cũng sẽ không lưu lại bất kỳ ai có khả năng uy hiếp đến hoàng vị của mình sau này.

Mà có thể uy hiếp được hắn, không chỉ có một người.

Võ Quốc Hoàng Đế và Văn Đức hoàng hậu có tổng cộng hai nam một nữ, thân là con trai trưởng, nguyên thái tử lúc ấy được ban cho chết, Đoan Dung công chúa năm ấy gần 14 tuổi cùng vị hoàng tử nhỏ tuổi lại cứ như vậy mất tích, không còn tin tức.

Có người nói bọn họ bị bí mật xử tử sau khi Võ Quốc Hoàng Đế soán vị.

Cũng có người nói bọn họ được trung thần của tiên hoàng giấu đi, đợi một ngày khác động sơn tái khởi, trợ giúp tiểu hoàng tử lấy lại đế vị.

Còn có người nói bọn họ bị cầm tù trong thâm cung.

Nói chung, mặc kệ chuyện gì xảy ra ở Võ Quốc thì vẫn có rất nhiều suy đoán cho việc này.

Nhưng hiển nhiên, dù cho bất kỳ suy đoán nào cũng không có chứng thực.

Lý Dịch từ những tin tức trong cung biết được, nữ nhi của Võ Quốc Hoàng Đế cùng hoàng hậu có phong hào Đoan Dung công chúa, tên thật Dương Liễu Thanh.

Khi đó, Lý Dịch mới hiểu được trên thân thiếu nữ luôn khắc nghiệt với mình đang gánh vác lấy trọng trách như thế nào.

Nàng muốn tập được một thân võ nghệ để sau này trở về báo thù?

Khả năng này có thể bỏ qua, Hoàng Đế một nước, lực lượng phòng vệ bên người làm sao có thể yếu, cứ cho Tông Sư cũng không có khả năng tùy tiện đột nhập vào hoàng cung, huống chi, thực lực của nàng cách Tông Sư một khoảng dài đằng đẵng.

Nàng muốn báo thù bằng chính khả năng của mình, xác suất rất rất rất nhỏ.

Đương nhiên, nàng của hiện tại từ lâu đã không còn là thiếu nữ lỗ mãng của hai năm trước, tất nhiên sẽ không ngu dốt gì đi làm những chuyện lấy trứng chọi đá.

Hắn cũng đã nhờ trưởng công chúa quan tâm nhiều hơn đến hành tung của vị Đoan Dung công chúa của Võ Quốc kia, Cảnh Quốc chắc chắn có sắp xếp tình báo tại Võ Quốc.

- Ta đã nhờ người khác lưu ý hành tung của cô ấy.

Lý Dịch thấy Liễu nhị tiểu thư im lặng không nói thì quan tâm hỏi.

- Muội không sao chứ?

Đồ đệ đi mà không từ biệt lại là công chúa của một nước, có thể coi là công chúa vong quốc, Lý Dịch thật không thể nghĩ tâm tình giờ phút này của Liễu nhị tiểu thư đang như thế nào.

Ngày bình thường, ngoài mặt nàng tuy nghiêm khắc nhưng tuổi tác hai người tương đương, tính tình lại xung khắc, quan hệ thầy trò của thời đại này không thể lý giải, Liễu nhị tiểu thư không bao giờ làm việc theo khuôn mẫu, Lý Dịch cũng lo lắng nàng vô thanh vô tức chạy mất.

- Không có việc gì.

Liễu nhị tiểu thư thu mấy tờ giấy kia lại, đứng lên.

- Ta biết rồi.

- Thật không có việc gì?

Lý Dịch nhìn nàng, không có việc gì thì sao khuôn mặt trầm xuống?

Lúc này hắn ngược lại đã quên, Liễu nhị tiểu thư vẫn luôn xụ mặt.

Liễu nhị tiểu thư liếc hắn một cái.

- Ngươi cho rằng có thể có chuyện gì?

Lý Dịch nhìn nàng, cười nói.

- Không có việc gì thì cười một cái, mặt lạnh như thế cũng không tốt.

- Nhàm chán.

Liễu nhị tiểu thư nhàn nhạt liếc hắn một cái, trực tiếp đi ngang qua, không thèm quan tâm.

Khi nàng đi ngang qua người Lý Dịch, hắn đưa tay giật nhẹ mặt nàng, vẫn là khuôn mặt quen thuộc ấy, cực kỳ co dãn, vô luận nàng bày ra biểu lộ gì thì khóe miệng cũng chỉ hiện lên một đường cong, sững sờ một lúc, nàng thật không nghĩ tới, nơi này không phải Tề Quốc, sao hắn lại làm ra chuyện to gan như thế.

- Mẹ nó, ánh sáng mặt trời thật làm người khác chướng mắt, đâm mù mắt ta…!

Lão Phương nhắm mắt lại, hai tay sờ loạn, thế mà chuẩn xác tìm được vị trí cửa lớn, thân hình trong nháy mắt biến mất không còn tăm tích.

- Những người này hiện tại ngay cả kiểu dáng đồ của chúng ta làm ra cũng mô phỏng theo, bọn họ đều dùng vải vóc hạ đẳng, làm ẩu, giá cả lại rẻ, làm cho việc buôn bán của chúng ta bị ảnh hưởng, thế nhưng phía sau bọn chúng là những đại gia tộc, làm chúng ta không thể trêu vào.

Tằng Túy Mặc nói hai câu, nhìn sang Lý Dịch đang ngồi bằng nửa mông trên ghế, sắc mặt có chút không bình thường, nghi hoặc hỏi.

- Huynh làm sao thế?

- Không có việc gì, ngồi hơi mệt, vẫn nằm sấp nói chuyện đi.

Lý Dịch vịn cái ghế đứng lên, nằm lên trên giường nhỏ, cái mông không còn chạm ghế nữa, vô cùng dễ chịu.

Quan trọng là trên giường còn có một mùi thơm nhàn nhạt, làm hắn nhớ tới cảnh nhiệt tình ôm ấp hôm qua.

- Lúc nào thì chúng ta lại sợ gặp phải sự cố vậy?

Lật người đổi sang một tư thế dễ chịu khác, Lý Dịch mới nhìn nàng hỏi.

- Không phải chỉ có Thôi gia à? Ở Kinh Đô này, trừ Hoàng Đế ra thì có ai mà chúng ta không thể trêu vào? Cô yên tâm, Thôi gia có thể nhảy nhót không lâu nữa đâu.

- Huynh mau dậy đi!

Tằng Túy Mặc lúc này ngược lại quẳng việc kiếm tiền ra sau đầu, sắc mắt đỏ bừng đi đến cạnh Lý Dịch, giường trong phòng nữ tử sao có thể tùy tùy tiện tiện nằm lên được, tuy nơi này chỉ là phòng vẽ tranh, bình thường nếu mệt mỏi thì nàng chỉ nằm nghỉ ngơi, mà ở đây mà lâu hơn so với phòng ngủ.

Nếu như bị người khác nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào đây?

Đương nhiên, tuy chỉ riêng lẻ vài người, chỉ là một người nào đó sẽ dùng cái này trêu chọc nàng.

Mắt thấy Tằng Túy Mặc nắm lấy cánh tay mình bắt đầu kéo xuống khỏi giường, Lý Dịch vội nói,

- Không phải chỉ nằm một chút thôi sao, sao lại nhỏ mọn như vậy.

Hiện tại hắn không ngồi nổi nữa, hôm qua ngứa tay, chạy đi bóp mặt Liễu nhị tiểu thư, kết quả là bị nàng đuổi đánh sưng mông.

Hắn vô cùng hoài nghi nàng đang trút giận lên mình, chỗ nào không đánh, chỉ đánh có mỗi cái mông, tuy không bị thương nặng gì nhưng dù gì cũng phải chỉ đau một hai ngày mới hết.

Cừu hận này đã gieo xuống, hắn xin ghi tạc trong lòng, về sau sẽ trả lại gấp mười lần.

- Mau xuống đây!

Mắt thấy bộ dáng vô lại của hắn, Tằng Túy Mặc không chịu được, trong đầu nhớ tới hai lần bị hắn nhìn thấy thân thể, lại giả vờ như chưa phát sinh chuyện gì, hắn còn vô lại thêm, chạy đi nói với Tâm Di, cái gì mà lấy về nhà, nhưng đến tận bây giờ cũng…

Nói chung, sau khi bị hắn kích thích, trong lòng Lạc Thủy Thần Nữ cảm xúc ngổn ngang, còn có một loại cảm giác không rõ ràng.

Chỉ với sức của mình nàng thì không thể dịch chuyển Lý Dịch được chút nào, dứt khoát bỏ giày ra, nhảy lên giường, đạp hắn xuống.

Dưới tình thế cấp bách, lại đưa tay sai chỗ, một tay đặt trên mông Lý Dịch, dùng sức quá mạnh, nên…

- Tê…

Cảm giác đau đớn truyền đến, thân thể Lý Dịch thẳng băng, biểu lộ trên mặt có chút co rúm.

Một tay hắn nắm cổ tay Tằng Túy Mặc, cắn răng nói.

- Đừng, đừng chạm vào nơi đó.

Cổ tay trắng nõn nà bị một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy, Tằng Túy Mặc kinh ngạc không thôi, sắc mặt dần đỏ, nhưng suy nghĩ lại một chút tình huống, hỏi.

- Tại sao không thể?

Lý Dịch cắn chặt răng:

- Hôm qua không cẩn thận bị thương.

Một tay Tằng Túy Mặc bị hắn nắm chặt, xem hắn, lại cúi đầu nhìn xuống, bỗng nhiên lấy một tay khác đè lên.

Giờ phút này nàng đã quẳng cái đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân ra sau đầu, chỉ nuôi nấng quyết tâm muốn trả thù tên vô lại luôn khi dễ mình dưới thân, hiện tại có cơ hội tốt để đòi lại, tại sao không làm?

Hai mắt Lý Dịch trợn to, lần này cảm giác đau so với vừa rồi còn thống khổ hơn, bàn tay đang nắm chặt nàng buông lỏng, bị nàng nhẹ nhàng rút ra, tránh khỏi.

Nhìn thấy bộ dáng của hắn, trên gương mặt xinh đẹp của Tằng Túy Mặc lộ ra một tia thỏa mãn.

- Huynh cũng có ngày hôm nay.

Trong lòng nàng vui sướng nghĩ như vậy.

- Hiện tại có xuống khỏi giường hay không?

Nàng nâng lên một cái tay, làm bộ muốn đánh.

Lý Dịch nheo mắt, vô ý thức nắm chặt tay nàng, thuận thế xoay người, lại không ngờ, Tằng Túy Mặc bị sức mạnh kéo theo, thẳng tắp ngã xuống, đè trên người hắn.

Sau đó cái mông của Lý Dịch liền tiếp xúc thân mật cùng giường chiếu, tình thương mến thương ôm nhau, bởi vì trên người hắn còn một người đang đè nên mông và giường không còn khoảng các.

Giờ khắc này, hắn cảm giác mình đã bước đến địa ngục.

Nhưng mà chỉ một lát sau, cảm giác đau đớn biến mất, hắn cảm thấy bản thân đang từ địa ngục được kéo lên thiên đường.

Thân thể mềm mại đang ép trên người hắn cũng không có tình huống cẩu huyết môi dáng môi như tưởng tượng, nhưng mặt của hai người lại trực tiếp dán lên nhau, mùi thơm càng đập vào mũi hắn càng thêm rõ ràng, Lý Dịch có thể cảm nhận được hô hấp của nàng, nhịp tim đập, mở to mắt, trước mắt là một cái cổ trắng nõn như ngọc.

Toàn bộ thế giới như an tĩnh lại trong thời khắc này.

Trước cửa phòng vẽ tranh, tiểu nha hoàn lột cục kẹo, ngậm đầu ngón tay vào trong miệng, lặng lẽ đi ngang qua.

Sau đó, hai mắt mở to.

Bạn cần đăng nhập để bình luận