Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 707: Ngươi Thấy Thế Nào?


Chương 707: Ngươi Thấy Thế Nào?





----------------------

Một cái rương vàng được để trong phòng với vị trí vô cùng dễ nhìn, không phải Lý Dịch chưa từng thấy qua nhiều tiền như vậy bao giờ, nhưng nguyên một rương Hoàng Kim bày ra trước mắt thì mới chỉ nhìn thấy trong phim truyền hình.

Thứ bọn họ thiếu nhất là bạc, sau đó đến nhân thủ, nên chỉ còn cách dựa vào việc làm ngọc bội, bán thơ, mới có thể miễn cưỡng duy trì được sinh hoạt hàng ngày, khoảng thời gian trước đúng là có gặp nhiều khó khăn, nhưng dù sao cũng đã qua một tháng rồi, nên giờ nhìn thấy nhiều tiền bày ra trước mắt cũng không mấy rung động.

Nếu đổi lại người khác, chỉ sợ khi nhìn thấy nhiều Hoàng Kim như vậy sẽ lập tức chuyển hóa sang thành người giàu, sau đó dù có bỏ ra gần một nghìn lượng bạc cũng không thấy tiếc.

Đóng nắp rương xuống kéo vào dưới giường, khi đi ra ngoài đã thấy Liễu nhị tiểu thư chậm rãi đánh Thái Cực trong viện, đây là phiên bản cải tiến Như Nghi, cho nên phần thực chiến càng được chú trọng hơn, nhìn động tác cũng có mỹ cảm.

- Chuẩn bị đi, chúng ta ra ngoài một lúc.

Lý Dịch nhìn nàng nói.

- Đi làm cái gì?

Liễu nhị tiểu thư vẫn tiếp tục động tác của mình, không quay đầu lại mà hỏi.

- Kiếm được nhiều tiền, không mua ít đồ tiêu xài sao được, chúng ta hay tiêu trước một ít đi.

Lý Dịch thúc giục.

- Nhanh lên nhanh lên, cơm nước xong xuôi chúng ta cùng đi!

Bất luận trong quá khứ, hiện tại, hay tương lai, nữ nhân đều không thể chống cự lại được sự dụ hoặc mà việc mua sắm, Liễu nhị tiểu thư cũng vậy, mặc dù nàng không phải hàng tiên nữ ăn vận sang trọng quyền quý, nhưng đương nhiên nàng cũng thích đi dạo rồi mua mua mua, dù biết rằng lúc mua về nó chỉ là một đống đồ vô dụng.

Sau khi lên sẵn kế hoạch cho ngày hôm nay, cả hai cùng nhau thực hiện, khi Lý Dịch bận rộn trong nhà bếp, Lâm Dũng đi tới, dựa vào cửa, hỏi.

- Lý huynh đệ, cơm nước xong xuôi có chuyện gì sao?

Lý Dịch không quay đầu lại, thuận miệng nói:

- Cơm nước xong xuôi muốn đi ra ngoài mua vài món đồ.

Lâm Dũng vỗ vỗ tay.

- Sau khoảng thời gian ở nhà lâu như vậy, tiểu thư chắc hẳn cũng muốn ra ngoài, mà ta hỏi các ngươi chút, có muốn đi cùng không?

Sau khi Lâm Uyển Như đưa cho hắn tiền công rồi bị hắn cự tuyệt liền tự quyết định từ sau sẽ không làm mấy việc này nữa.

Chẳng hạn như đưa Liễu nhị tiểu thư một cây trâm cài, một chiếc vòng tay, hoặc đi ngang qua một cửa hàng may lớn, nhìn thấy những bộ quần áo xinh đẹp được xếp gọn gàng trên kệ, cũng sẽ mua rồi đưa cho nàng, giống như đang đền bù tổn thất.

Mấy chuyện kiểu này cứ vài ngày lại xảy ra một lần, Lý Dịch nhìn mãi cũng quen.

- Được.

Tuy Lý Dịch có chút do dự nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Qua khoảng thời gian dài như vậy, Liễu nhị tiểu thư vẫn luôn đợi trong nhà dưỡng thương, thi thoảng sẽ ra ngoài với hắn một lần, còn bình thường những người nàng tiếp xúc, ngoài hắn ra, cũng chỉ có những lúc trò chuyện với Lâm Uyển Như ở đây.

Lý Dịch có để ý, cảm thấy bình thường chỗ Lâm Uyển Như cũng không có tụ tập bạn bè mấy, hàng ngày chỉ có Lâm gia và cửa hàng, hai điểm này vô tình tạo thành một đường thẳng, cả hai đều không thích việc trò chuyện cùng nữ nhân, nhưng trong đoạn thời gian này, lại vô tình nảy sinh một loại quan hệ kỳ quái.

Đương nhiên, mặc dù đều không thích nói chuyện, nhưng trình độ vẫn được phân biệt rõ ràng.

Khi ở cùng Liễu nhị tiểu thư, Lâm Uyển Như nói nhiều hơn chút.

Cùng nữ nhân dạo phố, thực sự là một việc rất mệt mỏi, bởi vì nữ nhân các nàng căn bản không biết mệt.

Lúc đi ngang qua cửa hàng son phấn nổi danh nhất thành Phong Châu, Liễu nhị tiểu thư và Lâm Uyển Như cùng đi vào, còn hắn và Lâm Dũng chỉ có thể chờ bên ngoài.

Mặc dù bên ngoài mấy loại cửa hàng này không hề có đề chữ “Nam nhân cấm bước vào”, nhưng thông thường nam nhân bọn họ đều sẽ lựa chọn cách tránh đi, vì bên trong nhìn đâu đâu cũng là nữ tử, mùi son phấn và nước hoa hòa lẫn lộn vào nhau, Lý Dịch cực kỳ ghét cái mùi này.

Lâm Dũng ngồi xổm trên bậc thang, hỏi:

- Lý huynh đệ, ngươi thử nói xem, một cái bình nhỏ tí tên “Nước hoa” ấy, vậy mà dám hét giá hai lượng bạc, mà nữ nhân họ lại tranh nhau mua, thật không thể hiểu trong lòng họ nghĩ cái gì nữa!

Lý Dịch cúi đầu, liếc hắn một cái, giống như hán tử cẩu thả, nếu có thể hiểu rõ lòng dạ đàn bà, chỉ sợ mặt trời mọc hướng tây.

Hai lượng bạc tính là gì, một bình nhỏ hoa hồng xanh ở Kinh Đô Cảnh Quốc bán số lượng có hạn, giá chào hỏi đến hai trăm lạng bạc mà họ cũng có thể tranh nhau mua được, cứ như vậy dần dà nó lại trở thành một vật có cầu không cung, hay giống như kiểu có tiền cũng chưa chắc mua được, nước hoa Tề Quốc này chẳng qua cũng là mua lại theo Kinh Đô mà thôi, hai lượng bạc đã có thể mua được một bình, như vậy vốn sẽ trở lại con số không, vậy nên mấy loại bình nước hoa như này, nếu người dùng chúng để kinh doanh mà không có pha thêm nước vào, thì chữ Lý trong tên hắn chắc sẽ viết ngược.

Cửa hàng bên cạnh cũng là một quán trà, lượng khác ở đây cũng không phải ít, vào đây vừa có thể uống trà, vừa có thể nói chuyện phiếm.

Lý Dịch không quan tâm đến mấy câu chuyện của họ, chỉ ngồi tính toán thời gian, nhiều nhất chắc chỉ cần một tháng, bọn họ có thể lên đường trở về, lần này đến Tề Quốc cũng không xa lắm, tốc độ có vẻ cũng nhanh hơn những gì họ nghĩ, chỉ mất hai ngày đã có thể đến Thục Châu, sức khỏe của Liễu nhị tiểu thư được hắn dốc lòng chăm sóc nên cũng không có trở ngại gì nữa, gần đến thời gian lên đường trở về, tâm tình lại càng có nhiều chờ mong.

Đột nhiên lại cảm thấy có một số âm thanh vọng đến bên tai, như “Tra tham quan, đại hoàng tử vì nước vì dân”, tính tình Lâm Dũng trước giờ vẫn không bao giờ chịu ngồi yên, Lý Dịch cũng không chú ý đến hắn, vị lão giả bên cạnh cũng không chịu nói chuyện cùng hắn, nên đường nhiên, tên này dứt khoát chuyển dịch cái mông, ngang nhiên xông qua bên cạnh.

- Khoan hãy nói, lần này mấy người kia thật sự đã vì Phong Châu mà làm không ít chuyện tốt, bắt những tên quan ô tham lam, phải bắt được càng nhiều càng tốt, bắt càng nhiều, nhân dân bá tánh mới phấn khởi được.

Một người thư sinh trang điểm theo lối trẻ tuổi, nói.

- Dù nói như vậy, nhưng mọi chuyện không phải tuyệt đối, nếu cứ gióng trống khua chiêng để làm to chuyện như thế cũng không phải chuyện tốt, có khi lại vô tình biến Phong Châu này thành một nơi loạn lạc, những điều này đối với bách tính chắc hẳn cũng không phải tốt đẹp gì.

Có người tiếp lời nói:

- Đúng vậy, làm gì có quan viên nào không tham, không tham nhiều thì tham ít, chung quy vẫn là cùng một dạng cả, đã hai ngày nay huyện nha không có người phá án, bọn trộm cướp cũng nhân cơ hội này mà bắt đầu hành động hung hăng ngang ngược, thành ra sáng nào cũng một đống người xếp hàng dài ngoài cửa huyện nha chờ phá án.

Đều là phổ thông bình dân, uống chút trà, tâm sự, cuối cùng Lâm Dũng cũng tìm được người nguyện ý nói chuyện cùng mình, hắn dứt khoát ngồi ở trà than bên cạnh, cùng mọi người nói chuyện rôm rả.

Lý Dịch tựa bên trên một cây cột, nghĩ đến Như Nghi sinh ra không biết sẽ nam hài hay nữ hài, nếu nam hài thì đặt tên gì, mà nữ hài thì sẽ đặt tên gì, khi đang ngồi suy ngẫm, bên tai hắn bất ngờ truyền đến một giọng nói.

- Vị công tử này, không biết đối với chuyện đại hoàng tử thanh tra tham ô ở Phong Châu, ngươi nghĩ thế nào?

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy một bên trà than có một lão giả với mái tóc hơi bạc đang đứng nhìn hắn mỉm cười.

Lý Dịch dò xét hắn từ trên xuống dưới, hơi lắc đầu.

Trong tay cầm một cuốn sách nhỏ, chỉ sợ đó là quyển sổ ghi chép đủ những lời bách tính Phong Châu truyền miệng nhau nói, bên hông còn tỉ mỉ cài ống trúc, trong ống trúc là một cây bút lông, nhìn bộ dạng của người này thật sự rất quen mắt, một người đi đường gặp những ai sẽ gặng hỏi về cái nhìn của người đó đối với chuyện triều chính hiện giờ.

Cảnh Quốc và ngự sử Tề Quốc đều có đức hạnh, có một trò như thế mà làm đi làm lại, làm việc đơn giản quá mức như vậy, mặc dù có hơi uyển chuyển, nhưng cũng không dễ gì bị người khác tùy tiện đoán ra thân phận.

Trước mặt ngự sử không thể nói lung tung, những người này đều là nghe phong phanh được rồi quay ra bịa chuyện, giống như việc họ chỉ cần nghe được bất kì một loại tin tức nào đó, mặc kệ nó đúng hay sai, thật hay giả, vẫn ngang nhiên truyền tin ra bên ngoài một cách công khai.

Giả dụ bây giờ Lý Dịch mà nói một câu Tam hoành tử Triệu Di Tề Quốc và thi thánh Tề quốc đã giao dịch không đúng đắn trong một thời gian dài, vô tình bị một tên ngự sử nào đó nghe được, không bao lâu sau chắc hẳn mọi người ai cũng biết.

Truyền tin mà không cần phải chịu trách nhiệm, đây chính là đặc quyền của ngự sử.

- Còn có thể thấy thế nào, đứng trước cửa nhà nhìn.

Lý Dịch liếc hắn một cái.

- Mấy ngày nay quan binh luôn túc trực bên ngoài để bắt người, có thể sẽ hơi náo nhiệt thật.

Trên mặt vị lão giả trước sau vẫn luôn nở nụ cười, đang chuẩn bị hỏi thêm về vấn đề thì bỗng nhiên há to miệng, nhất thời quên luôn điều mình đang định hỏi là gì.



Bạn cần đăng nhập để bình luận