Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 619: Bắt Lại Cho Trẫm!



Chương 619: Bắt Lại Cho Trẫm!

----------------------

Vào triều sớm là một chuyện rất phiền phức, bình thường có thể nằm trên giường đến tám giờ, nếu muốn thượng triều thì phải rời giường ngay sáu giờ. Từ trước đến nay, Lý Dịch luôn không hứng thú với việc vào triều, tiếc là hôm qua lão hoàng đế lại bắn tiếng, bảo không thể vắng mặt trong buổi chầu triều hôm nay, ai xin phép nghỉ sẽ bị ghi vào sổ, nghe nói có một vị đại thần lâm bệnh nặng cũng bị thái giám dìu vào cung, lúc này đang ngồi trên chiếc ghế trước mặt.

Dậy trễ hủy buổi sáng, dậy sớm ngốc một ngày. Hậu quả của việc dậy sớm chính là bây giờ phải mượn cây cột của Tiết lão tướng quân mà dựa vào một lát, hơi nhớ nhung chiếc giường trong Cam Lộ Điện, vẫn chưa đến lúc tảo triều, biết vậy mượn chỗ của trưởng công chúa nằm một lát cho rồi.

- Tiểu tử, chút nữa vào triều, ngươi tuyệt đối đừng ra mặt làm gì, chuyện này ngươi không nhúng tay được đâu.

Tiết lão tướng quân vỗ vai hắn, căn dặn.

Lý Dịch ngáp một cái, mở mắt nói:

- Tiết lão yên tâm, hôm nay ta không nói một câu, chỉ dựa vào đây chờ hạ triều.

- Lần này lão phu nghiêm túc.

Tiết lão tướng quân nhíu mày, nói:

- Lần này bệ hạ để Viện Toán Học thanh tra sổ sách, tuy nói không trách được lên đầu ngươi nhưng cũng đừng hy vọng quần thần nhớ những việc tốt ngươi đã làm, chuyện lần này huyên náo quá lớn, tuyệt đối không được nhận phiền toái gì vào thân.

- Biết rồi.

Lý Dịch nghiêm túc nói một câu, dựa vào cây cột tiếp tục ngủ gật.

Chầu triều hôm nay chính là buổi diễn một vai của lão hoàng đế, không một ai có thể chen vào.

Trên Kim Điện, trừ người nào đó đang tựa vào cây cột cùng với vài vị đại thân do thân thể không tiện nên được ban ngồi, tất cả triều thần đều yên lặng đứng tại vị trí của mình, có người sắc mặt vàng như nến, có người hốc mắt trũng sâu, hiển nhiên mấy ngày nay không mấy yên ổn, thậm chí còn có người như bị rút hết tinh khí vậy, tinh thần uể oải đến cực độ, khi thì ngẩng đầu nhìn lên trên, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Hôm nay ước chừng Cảnh đế vào triều chậm gần nửa cảnh giờ so với thời gian quy định, đến khi Lý Dịch bù đủ giấc mới nhìn thấy hắn cùng với Thường Đức chậm rãi đi tới phía sau cùng.

- Chúng thần tham kiến bệ hạ!

Cảnh Đế ngồi vào long ỷ, quần thần nhao nhao khom mình hành lễ, tiếng của mấy trăm người nhịp nhàng nhau.

- Miễn lễ.

Cảnh đế nhấc tay, trên mặt không có vẻ mặt khác thường gì, nói:

- Hôm nay các khanh có chuyện khải tấu không?

Phía dưới hoàn toàn yên tĩnh, ai cũng biết sổ sách đã được kiểm tra hoàn tất, vào buổi chầu triều hôm nay, bệ hạ chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, nói không chừng đầu của vô số quan viên trong triều không thể an ổn treo trên cổ được nữa, mà thái độ thản nhiên lúc này của bệ hạ thật sự khiến người ta hơi suy nghĩ không thấu.

Trước khi chưa rõ ràng tình hình, ai dám mở miệng ngay thời khắc này?

Vào lúc đó, một vị ngự sử nào đó đứng ra, khom người nói:

- Bẩm bệ hạ, thần vạch tội đám người Trần Lập Sâm, Tần Phong, Thôi Tập Tân của Viện Toán Học, lấy công mưu tư, ỷ vào được bệ hạ tín nhiệm mà cố ý bao che tội thần, nhiễu loạn tai mắt, mưu toan khi quân vào mấy ngày thanh tra sổ sách trước đây...

Lời vừa nói ra, có mấy người trong triều sắc mặt âm trầm xuống, ngược lại thì có không ít người hơi ngây người, chuyện đám người Trần Lập Sâm, Tần Phong, Thôi Tập Tân trợ giúp Ngự Sử Đài thanh tra sổ sách, họ biết, mấy tên tham quan trước đó bệ hạ xử trí cũng bị mấy người này bắt tới, nhưng họ chỉ biết việc này, lại không ngờ rằng những người này dám bao che...

Những đứa con nhà quyền quý này quả nhiên cả gan làm loạn, thật sự cho rằng phía sau chúng có gia tộc muốn làm gì thì làm sao, phải biết rằng nếu tra chuyện này đến cùng, đây chính là đại tội mất đầu, tội khi quân, chết cũng chưa hết tội!

Vị ngự sử kia điểm ra tên của bọn người Trần Lập Sâm xong, lại xách từng quan viên bao che ra, sắc mặt của không ít người trong triều đình bắt đầu trở nên hơi kì quái. Đây đúng là bao che, phàm là quan viên thuộc phe Thục vương đều họ buông tha, nhưng phe phái khác thì một tên cũng không sót, những con nhà giàu này còn to gan hơn trưởng bối trong nhà chúng nữa...

Lúc này, một quan viên đứng ra nói.

- Bệ hạ, bọn người Thôi Tập Tân chỉ là học sinh của Viện Toán Học, không phải quan viên trong triều, mấy người họ vì triều đình làm việc, bị kẻ gian ám toán, nhưng tuyệt đối trung quân, dù thế nào cũng không đáng tội chết...

Mặc dù cũng thuộc phe Thục vương nhưng quan viên này không thuộc về gia tộc đứng sau mười một người này, cũng không có bất cứ liên quan gì đến những phạm quan được bao che, giờ phút này, cũng chỉ có họ mới có thể đứng ra nói chuyện cho mười một người.

- Xin bệ hạ khai ân!

- Xin bệ hạ khai ân!

......

......

Sau khi vị ngự sử kia nói xong, lại có mấy người đứng ra cầu tình cho mấy người kia, mục đích chỉ có một cái, chính là không thể để việc này bị định tội khi quân, nếu không những người này không một ai chạy thoát, thậm chí đối với hai gia tộc số người ít ỏi nào đó xem như sẽ phải tuyệt hậu.

- Tuy mười một người họ có công, nhưng công không thể đền bù, việc tư phế công, bao che bè đảng...Cho thấy rằng bọn hắn không phải quan viên của triều đình. Sau ngày hôm nay, trục xuất mười một người này ra khỏi Viện Toán Học, triều đình vĩnh viễn không thu nhận!

Cảnh đế rốt cuộc mở miệng, cũng làm cho không ít người thầm nhẹ nhõm một hơi.

Ý của vĩnh viễn không thu nhận chính là sau này bọn hắn chỉ có thể làm một tên hoàn khố ăn rồi chờ chết, mãi mãi không thể nào vào triều làm quan. Kết quả này vẫn rất tàn khốc, nhưng chí ít đã giữ được tính mạng.

Mà đối với các đại gia tộc như Thôi gia, Trần gia, Tần gia mà nói, tiền đồ của một con em chi thứ không ảnh hưởng toàn cục.

Đương nhiên, không giống với Hộ bộ Tằng đại nhân, nếu hắn không thể cùng với phu nhân sinh tiếp một nhi tử kiệt xuất, chỉ sợ Tằng gia thật vất vả mới quật khởi cũng sẽ dừng lại ở thế hệ của hắn.

- Huyện lệnh Vọng huyện Thôi Vân Kham, Thương bộ ti Trần Thanh Điền...

Cảnh đế gọi tên từng quan viên bị họ bao che, trầm giọng nói:

- Hạn trong vòng một ngày, Mật Điệp Tư phải bắt mấy người kia về Hình bộ.

Bao che không thành, ngược lại lôi cả mình vào, mấy ngày này quả thật phe Thục vương quá xui xẻo, nếu chờ đến một ngày nào đó Thục vương có thể hồi kinh, không biết còn bao nhiêu quan viên trung với hắn?

- Chư khanh còn chuyện gì khải tấu không?

Phân phó một loạt ý chỉ xong, Cảnh đế lại ngồi xuống long ỷ, hỏi mọi người.

Phía dưới đương nhiên không có ai lên tiếng, đồng thời cũng có không ít người thầm dâng lên một tia hi vọng, nếu không có ai tấu nữa, vậy…thượng triều hôm nay đến đây thôi sao?

Nếu như vậy, há chẳng phải nói rõ bệ hạ muốn không nhắc chuyện cũ cho chuyện lần này?

Ngẫm lại cũng đúng, án lần này liên quan đến rất nhiều nhân viên, gần như bao trùm toàn bộ triều đình, làm sao bệ hạ có thể bắt hết tất cả chứ, nếu vậy thì sẽ còn bao nhiêu quan viên có thể đứng đây vào ngày mai?

Không ít người thầm thả lòng một hơi trong lòng, sớm nên nghĩ đến, sớm nên nghĩ đến...

Pháp không trách chúng, mặc dù tình trạng bây giờ của Cảnh quốc không phải thù trong giặc ngoài, nhưng cũng không tốt được bao nhiêu, huống hồ thân thể của bệ hạ cũng không chống đỡ được quá lâu, với tính cách của bệ hạ thì ra sức bảo vệ cán cân triều đình mới quan trọng nhất, sao có thể muốn cấp tiến ngay vào lúc này chứ?

Có lẽ lần này chỉ bắt mấy người điển hình, chấn nhiếp một chút, rất không khéo, việc may mắn này bị quan viên phe Thục vương đụng vào. Mấy ngày nay thật sự không nên lo lắng như vậy...

- Chư vị khanh gia đã không còn gì muốn nói...

Cảnh đế đứng lên khỏi long ỷ, nói:

- Như vậy, trẫm nói hai câu đi!

Sắc mặt hắn đột nhiên trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Người đâu, Lễ bộ thị lang Trần Bột, Hộ bộ tả thị lang Phùng Viễn, chủ sự Độ chi (*) Trần Anh...bắt lại hết cho trẫm!

(DG: Độ chi: bộ chuyên về tính toán, như bộ tài chính bây giờ.)

Cảnh Đế tổng cộng điểm ra gần mười cái tên, trong đám người, mấy người vừa mới thả lỏng thân thể đột nhiên căng cứng, ngẩng đầu nhìn một cái, sắc mặt nháy mắt tái nhợt...





Trang 311# 2





Chương 620: Vì Quân Phân Ưu!

mua alo eris phong 0396917328






Bạn cần đăng nhập để bình luận