Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 701: Phong Ba Dần Lên

Chương 701: Phong Ba Dần Lên





----------------------

- Nếu việc này là thật thì đương nhiên vô cùng tốt.

Lâm Uyển Như lắc đầu.

- Nhưng chưởng quỹ kia lại cùng thê muội bỏ trốn, phẩm hạnh này thật sự quá mức thấp kém.

- Bất cứ chuyện gì nếu không biết rõ nội tình thì không nên tùy tiện suy đoán.

Lý Dịch không cho là vậy.

- Hoặc người ta gặp phải tình thế bất đắc dĩ, thân bất do kỷ mới phải làm như thế, cũng có thể chỉ bị oan uổng, hiểu lầm mà ra.

Lâm Uyển Như khoát tay, phản bác.

- Nam tử phụ tình không đáng để chúng ta nghị luận, trước mắt vẫn nên nói huyện hợp tác công việc cùng những thương nhân nước ngoài đi.

- Không phải, làm sao lại phụ lòng…

- Không biết bọn họ có bao nhiêu hàng hóa?

- Vạn nhất người ta cũng bị ép, đây không phải…

- Thành phẩm hay nguyên liệu?

Xem ra oan khuất của chủ tiệm lưu ly có muốn tẩy thế nào cũng không rõ, Lý Dịch thở dài, giải thích.

- Hàng hóa thì có rất nhiều, một mình Lâm gia khẳng định không thể nuốt trôi, bọn họ cũng không thể tất cả đều bán cho các ngươi, hàng hóa đều thành phẩm, Vương quốc Anh tuy thừa thãi lưu ly, nhưng lại khan hiếm bảo thạch ngọc khí, lần này đến đây, bọn họ muốn dùng lưu ly đem đổi lấy những bảo thạch ngọc khí này, chuẩn bị mang về nước bán.

Lâm Uyển Như nghi ngờ hỏi.

- Đã như vậy, bọn họ vì sao muốn cắt nhường cho chúng ta?

Lý Dịch tiếp tục giải thích.

- Anh Quốc chỉ là tiểu quốc, mang nhiều châu báu ngọc khí trở về như vậy bán cho người nào, bọn họ cũng muốn ở chỗ chúng ta trước tiêu thụ một số, lúc trở về có thể giảm chút áp lực hàng tồn kho, vạn nhất đến lúc hàng hóa quá nhiều bán không được, đây không phải lỗ vốn?

Lâm Uyển Như ngẫm lại, nhìn hắn, nhắc nhở.

- Thiên hạ không có chuyện gì vô duyên vô cớ quẳng xuống cho chúng ta miếng bánh thơm như thế, ta vẫn cảm thấy việc này có gì đó kỳ quặc, ngươi phải cẩn thận, không nên bị bọn họ lừa.

Cô nương này đầu óc sao lại chậm chạp như thế, Lý Dịch có chút đau đầu, nói:

- Như vậy đi, những người kia bây giờ còn đang ở trong thành, nếu có chuyện gì không rõ, thì lúc nào cô có thời gian hãy tự mình đến hỏi bọn họ.

Mặc dù hắn có lòng muốn trợ giúp Lâm gia vượt qua khó khăn nhưng có mấy lời dù sao cũng không thể nói rõ, Lý Dịch khoát tay.

- Những thương nhân nước ngoài đó ở ngay khách điếm kế bên, để ta gọi họ một lát đến tìm cô.

Khi rời khỏi Phương Lâm Uyển, Lý Dịch bỗng nhiên ý thức được một việc.

Đêm hôm đó, Lâm Uyển Như vô ý làm rơi tờ giấy ghi chép vay mượn trong Ký Sổ Pháp vào Tiền gia, bị tên Tiền Tài Thần kia nhặt được, đối phương đến cùng có xem hiểu hết nội dung trong đó hay không thì hắn cũng không rõ.

Suy nghĩ kỹ lại một chút, trên giấy chỉ ghi lại một vài ví dụ giản lược mà thôi, bình thường người có thể xem hiểu được nó khả năng cũng không lớn, nhưng lỡ may xem hiểu được cái gì thì chỉ giới hạn trong phạm vi kiểm toán nhỏ, cũng không thể tạo thành công kích lớn gì.

Sợ là hắn không chỉ xem hiểu, mà còn dâng lên ý chí yêu nước hừng hực, muốn vì nước nhà trừ gian diệt ác, còn người thanh niên yêu nước ấy đem phương pháp kia dâng lên, lại gặp phải một vị quan ngay thẳng đến không thể ngay thẳng hơn, thế là một thanh niên nhiệt huyết cộng thêm một vị quan ngay thẳng oanh oanh liệt liệt lập được đại công, bắt tay nhau thi triển công tác quét sạch tham nhũng, quét sạch ruồi bọ trong triều đình.

Nếu thật như vậy thì đúng là có chuyện náo nhiệt để xem rồi!

Tuy khả năng để chuyện này xảy ra nhỏ đến đáng thương nhưng phàm là có xảy ra chuyện gì đều không có khả năng đạt đến hiệu quả như đã kể.

Nhưng mà, không có náo nhiệt để xem thì không có náo thôi, hắn cũng không phải nhàn chán đến nỗi không có chuyện làm mà nhất định phải gây phiền phức cho tam hoàng tử Triệu Di. Dù sao thì người kia đối vơi mình cũng không tệ, nếu không phải nhờ có khối ngọc bội kia thì Liễu nhị tiểu thư cũng không thể khôi phục tốt đến như vậy. Có câu, vong ân phụ nghĩa ắt có báo ứng.

- Đáng tiếc!

Lý Dịch thở dài, bước khỏi cửa lớn của cửa hàng.

Hôm nay đối với bách tính Phong Châu mà nói là một ngày bình thường như mọi ngày bình thường khác, mọi người vẫn bận rộn tới lui.

Nhưng trong nội thành, không ít quan viên lại nơm nớp lo sợ ăn không ngon ngủ không yên.

Lần này đại hoàng tử tự mình dẫn đội, chỉ huy rất nhiều ngự sử, 500 thân vệ, thi hành dò xét quan viên tứ phương, đi đến địa phương nào đều dừng lại mấy ngày, theo tin từ người dân khảo sát quan viên địa phương, các quan viên dưới lục phẩm thì trực tiếp tiến hành bãi miễn, cấp bậc phía trên lục phẩm, nếu phạm tội lớn, có thể trực tiếp bắt giam, hồi kinh để định đoạt.

Phong Châu là đất phong của tam hoàng tử, quan hệ giữa đại hoàng tử và tam hoàng tử, không ai không biết, không ai không hiểu.

Lần này là cơ hội ngàn năm mới có một lần, đại hoàng tử tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha, những quan viên ở Phong Châu lại càng muốn tiếp tục cầu phúc cho bản thân.

- Loại phương pháp rà soát này, các ngươi đều đã nắm rõ chưa?

Tại một dịch quán được trưng dụng của Phong Châu, đại hoàng tử Triệu Thanh nhìn chư vị ngự sự trước mắt hỏi.

Chúng ngự sử đồng thanh, chỉnh tề đáp.

- Bẩm điện hạ, chúng thần đã nắm rõ.

Triệu Tranh gật đầu.

- Lần này chúng ta phụng lệnh của bệ hạ đến giám sát các châu phủ, dựa theo việc công mà làm, tuyệt đối không thể để cho bệ hạ thất vọng, không thể để cho con dân Đại Tề thất vọng, đi thôi.

Mọi người nhao nhao đứng dậy, khi rời khỏi dịch quán, đối diện xuất hiện hơn mười đạo thân ảnh.

Một quan viên dẫn đầu ôm quyền nói.

- Thần phụng mệnh tam hoàng tử, tới đây để hỗ trợ chư vị đại nhân, các vị, mời đi bên này!

Mấy vị ngự sử liếc mắt nhìn nhau một cái, khi này họ không biết phải xử lý như thế nào, ngay lúc đó, phía sau truyền đến thanh âm của đại hoàng tử.

- Không tồi, Tam hoàng đệ xác thực rất quen thuộc với Phong Châu.

Triệu Thanh từ bên trong đám người đi ra, cười nói.

- Nhớ phải trở về thay ta cám ơn Tam hoàng đệ!

Sau khi mọi người rời đi, một vị quan viên tiến lên phía trước, nhíu mày nói:

- Điện hạ, Tam điện hạ đây rõ ràng không tín nhiệm ngài.

Triệu Tranh khoát tay.

- Nếu hắn đã không yên lòng như thế thì liền để những người kia theo đi, bản vương cũng chỉ phụng mệnh làm việc, quan viên ở Phong Châu không có làm ra chuyện gì bẩn thiểu thì tốt, nếu có, Tam hoàng đệ chắc chắn cũng không thể che chở được, không phải vậy sao.

Trên mặt hắn lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, phất tay.

- Đi, đi xem một chút, bản vương cũng rất tò mò, Phong Châu này đến cùng có chỗ đặc biệt gì.

Phong vương phủ, hậu hoa viên, đình trung tâm.

Nam tử trung niên cầm trong tay con cờ màu đen, suy nghĩ hồi lâu sau, mới đặt quân cờ trên tay lên bàn cờ trước mặt.

Hắn ngẩng đầu liếc nhìn nam tử trẻ tuổi đối diện một chút, nói.

- Bọn họ hiện tại cũng đã rời đi.

Triệu Di nắm trong tay quân cờ trắng, rất nhanh đặt xuống một vị trí trên bàn cờ, thuận miệng hỏi.

- Lần này, vị trong kinh nào sẽ không cao hứng?

Trung niên nam tử lại cầm lên một quân cờ đen, nhưng cũng không gấp gáp đặt xuống, suy nghĩ một chút, mở miệng.

- Sổ sách trong phủ đã triệt để kiểm tra qua một lần, trong đó xuất hiện rất nhiều lỗ thủng, ti hộ có vấn đề kia chính là cháu ruột của Hộ Bộ Thượng Thư.

Triệu Di khẽ thở dài.

- Nếu như bản vương không có nhớ lầm thì hộ bộ Chu Thượng Thư không có con trai, cũng chỉ có một vị chất nhi, lúc trước để hắn tiến vào Phong Châu, cầu xin bản vương trong nom hắn một chút, sau này hồi kinh, chỉ sợ bản vương phải thất tín với ngài ấy!

- Điện hạ không cần như thế.

Nam tử trung niên đặt xuống một quân cờ.

- Chỉ trách hắn quá tham lam, lại tham quá mức lớn, chắc hẳn những Giám Sát Ngự Sử đó sẽ không dễ dàng buông tha, lại nói, cũng là Thứ Sử ta thất trách, trời sáng sẽ dâng tấu đưa đến Kinh Đô, lần này nếu không có đại hoàng tử, sợ là còn sẽ tạo thành tổn thất càng thêm nghiêm trọng, nhất định phải ở trước mặt bệ hạ đỡ một chút cho đại hoàng tử.

Triệu Di thả một quân cờ trắng xuống, cười nói.

- Phủ nha lúc này sợ rằng đã loạn thành một bầy, Thứ Sử ngươi lại ở chỗ này cùng bản vương đánh cờ, ha ha, ngươi vẫn nên mau chóng trở về đi, xem thế cục này giải quyết như thế nào?

Trung niên nam tử nhìn xuống ván cờ trước mặt, lắc đầu, cười khổ.

- Đa tạ điện hạ.

Hắn đứng lên, chắp tay thi lễ.

- Hạ quan xin cáo từ!

Nam tử trung niên sau khi rời khỏi vương phủ không lâu, phủ nha Phong Châu, một vị ngự sử mang theo hộ vệ, trong tay cầm một cuốn sổ, mặt trầm như nước đọc ra mấy cái tên, phất tay với binh sĩ sau lưng.

- Tất cả đều mang đi!

Một đám quan viên đứng thành một hàng phía dưới, trên mặt của một vài vị ướt đẫm mồ hôi, mặt xám như tro.

Trong đó có một vị, nhịn không được sợ hãi, tê liệt ngã trên mặt đất.

Những người còn lại người liếc mắt nhìn nhau, trên mặt không thể che giấu được kinh sợ.

Triều đình lần này phái tới những ngự sử này, so với lúc trước hoàn toàn khác biệt, một hai cái đã dễ dàng bắt được những người này, dứt khoát, quả quyết, không chút nào dây dưa dài dòng, đại hoàng tử ngày thứ hai đến Phong Châu liền trực tiếp biểu lộ ra thái độ của hắn!

Nhìn xem buổi sáng còn cùng bọn hắn đùa qua nói lai, giờ phút này đã trực tiếp bị mang đi, bên trong có không ít người, sợ là ngày sau, khả năng có thể gặp lại bọn họ cũng không có, mọi người sắc mặt khác nhau, trong lòng vô cùng phức tạp.

- Đại nhân bị mang đi, nhanh, nhanh đến Kinh Đô truyền tin!

- Nghe nói đại hoàng tử vô tình có được một phương pháp hay, làm cho tất cả tham qua đều không chỗ che thân, việc này cần phải cảnh giác, tranh thủ đến bẩm báo cho đại nhân!

- Vô cùng khẩn cấp, ngay lập tức đưa phong thư này mang đến Kinh Đô, nhắc nhở bọn họ phải cẩn thận nhiều hơn!

Lý Dịch từ trong nội viện đi ra, trên đường gặp được một đoàn binh sĩ áp lấy mấy người đi qua, không khỏi thở dài, nói khẽ:

- Trị an ở Phong Châu, quả nhiên không tốt.



Bạn cần đăng nhập để bình luận