Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 814: Tùy Tiện Nghe Một Chút




Chương 814: Tùy Tiện Nghe Một Chút





----------------------

- Giấy chống nước và giấy chống cháy, viện khoa học thật sự không chế ra được.

Thần sắc của Lý Hiên có chút tiều tụy, hiển nhiên mấy ngày nay suy nghĩ chuyện này không thôi, xem ra cũng thật sự không có đầu mối, nếu không hắn cũng không có khả năng sẽ từ bỏ nhanh như vậy.

- Không chế tạo ra được thì thôi, cùng lắm không ăn được cá nướng bọc giấy.

Lý Dịch lắc đầu.

- Những ngày nay Minh Châu bề bộn nhiều việc, chuyện của phường giấy, ngươi chú ý một chút, riêng phương pháp tạo giấy thì ngàn vạn lần không thể tiết lộ ra bên ngoài, người của phủ công chúa, ngươi cũng giúp đỡ chiếu ứng.

Lý Hiên gật đầu.

- Yên tâm, ta đều chú ý mà.

- Nói đến Minh Châu.

Lý Hiên quay đầu nhìn hắn, do dự một chút mới nói.

- Ta biết các ngươi không dễ dàng, nhưng ngày bình thường Minh Châu xử lý chính sự đã đủ mệt nhọc, các ngươi vẫn phải kiềm chế một chút, chú ý thân thể.

Lý Dịch kinh ngạc nhìn hắn.

- Chúng ta kiềm chế cái gì?

- Dù sao cũng phải kiềm chế một chút, ngươi xem thử nàng đều mệt mỏi thành bộ dáng gì rồi.

Lý Dịch nhìn Lý Hiên quay người rời đi, lắc đầu, lẩm bẩm.

- Rất là kỳ lạ.

Lý Dịch sợ hắn quên việc phải làm, lại nhắc nhở một câu.

- Chỗ Dư gia, phải kiên trì bái phỏng!

- Đã biết.

Lý Hiên hướng về phía sau phất tay, đi ra cửa lớn.

Dư phủ.

Một vị quản sự của Dư phủ mặt mũi tràn đầy cười khổ với vị quan viên trung niên trên ghế ngồi đối diện, nói:

- Vị đại nhân này, thật sự không phải chúng ta không đồng ý giúp đỡ, chỉ là phường giấy của Dư gia, năm trước vừa mới tiếp nhận vài đơn đặt hàng lớn, thật sự không có nhân lực dư thừa.

Vị quan viên trung niên ngẫm lại, mở miệng.

- Nếu như Dư gia nguyện ý cung cấp chỗ giấy này cho thư viện trước, giá tiền còn có thể tăng lên một ít.

- Chuyện này…

Trên mặt của quản sự kia lộ ra vẻ bị làm khó, ngẫm lại rồi nói.

- Mời đại nhân chờ một lát, ta đi thông báo cho gia chủ trước.

Không bao lâu sau, Ninh Viễn Hầu - Dư Đỉnh Phong tự mình tiễn quan viên của phủ công chúa ra cửa lớn, nói.

- Đại nhân yên tâm, chuyện mà công chúa điện hạ làm, vốn là một chuyện tốt lợi quốc lợi dân, Dư gia cũng nên góp một phần sức lực.

- Như vậy đa tạ Hầu Gia, hạ quan xin cáo từ trước.

- Cáo từ!

Nhìn vị quan viên kia rời đi, trên mặt Dư Đỉnh Phong mới hiện ra một tia ý cười đầy ẩn ý, một lần nữa quay trở lại trong phủ.

- Cha, chúng ta cứ như vậy đáp ứng công chúa?

Một tên nam tử trẻ tuổi từ đằng xa đi tới, đi theo sau lưng hắn, vội hỏi.

- Cứ như vậy, chúng ta làm thế nào bàn giao với Thôi gia, làm thế nào bàn giao với Thục Vương điện hạ?

- Ngươi thì biết cái gì!

Dư Đỉnh Phong liếc nhìn hắn một cái.

- Nhu cầu về giấy của Thư viện lớn như vậy, trừ Dư gia chúng ta ra, không ai có thể làm được, bọn họ cho ra giá cao như thế, làm sao lại không làm, nếu mà số tiền lớn này đều dùng ở việc này, để ta xem thư viện của bọn hắn sau này sẽ vận hành như thế nào, bọn họ không xử lý được chuyện của thư viện, chúng ta lại vô duyên vô cớ kiếm được bạc, Thôi quý phi không chỉ sẽ không trách chúng ta, mà chuyện này còn là một cái công lớn.

Sau khi nam tử trẻ tuổi kinh ngạc, trên mặt mới lộ ra vẻ sùng kính

- Phụ thân cao minh!

Dư Đỉnh Phong khoát tay.

- Được rồi, đừng có vuốt mông ngựa, nói, đến cùng có chuyện gì?

- Chuyện gì cũng đều không thể gạt được phụ thân.

Nam tử trẻ tuổi ngượng ngùng cười nói.

- Tam đệ ở trong phòng tự xét lại đã được nửa tháng, mẫu thân để hài nhi đến hỏi một chút, lúc nào…

- Đừng tìm ta xin cho cái đồ hỗn trướng kia!

Nghe hắn nói đến chuyện này, trên mặt Dư Đỉnh Phong liền hiện ra nộ khí, nếu không phải cái tên súc sinh đui mù chọc tới vị kia của Trần gia, Trần Trùng điên sao có thể đánh đến tận phủ để hỏi tội, Dư gia phải tốn không ít đại giới mới hoà hoãn việc này, để hắn hiện tại nhớ tới còn có chút thịt đau.

- Đã nói một tháng thì chính là một tháng, ít một ngày, thiếu một canh giờ đều không được!

Dư Đỉnh Phong trầm mặt nói một câu, hỏi:

- Đã tìm được kỹ nữ ngày đó chưa?

Nam tử trẻ tuổi cúi đầu xuống, nói.

- Còn chưa tìm được, khi mà hài nhi tìm tới thanh lâu kia, nghe người ta nói cùng ngày đó nàng đã chuộc thân cho mình rồi rời đi, còn về đi nơi nào, hài nhi không biết.

Sắc mặt Dư Đỉnh Phong càng thêm âm trầm, đến bây giờ nếu như hắn còn không biết Dư gia bị người mưu hại, vậy cũng không xứng trở thành gia chủ nhà họ Dư.

Nửa tháng trước, sau khi nghe mấy tên hộ vệ tùy thân kể lại kỹ càng toàn bộ sự việc ngày hôm, hắn phát hiện, việc nữ tử kia xuất hiện và những lời nàng nói đến đều đang cố ý dẫn tên nghịch tử cùng vị kia của Trần gia vị phát sinh xung đột, mới có chuyện Trần Trùng đánh tới cửa, đây rõ ràng có người ở sau lưng tính kế Dư gia bọn họ!

Tuy rằng không biết hắc thủ phía sau rốt cuộc là ai, nhưng thoát không khỏi liên quan với Trần gia lần này.

Vốn dĩ, sau khi hắn biết bên trong tiệm vải ngày đó có một vị nữ tử có thân phận đặc biệt, trong lòng hắn còn có rất nhiều cố kỵ, dù sao thì Kim Tử Quang Lộc Đại Phu trẻ tuổi nhất từ trước đến giờ cũng không phải một người dễ sống chung.

Một đoạn thời gian dài như vậy trôi qua, người kia cũng không có động tĩnh gì, sợ rằng đã quên việc này?

Đúng vậy, hắn tất nhiên đã quên.

- Dư gia đã đáp ứng?

Khi Lý Dịch đi ra khỏi Viện Toán Học, Lý Hiên từ phía sau đuổi theo, sau khi nghe hắn nói xong, mới mở miệng hỏi.

Lý Hiên gật đầu.

- Vừa mới đáp ứng, chúng ta bây giờ có nên phóng xuất loại trang giấy kia ra ngoài?

- Không vội.

Lý Dịch khoát tay.

- Trước đó cứ để bọn hắn làm nhiều hàng một chút.

Vốn chỉ là có một chút ân oán nho nhỏ cùng với Dư gia, nhưng đã qua nửa tháng, vậy tăng thêm lợi tức, ân oán nho nhỏ đã sớm biến thành ân oán lớn, bắt nạt Minh Châu, bắt nạt Túy Mặc, chỉ để bọn hắn có chút rủi ro phá sản cũng không đáng bao nhiêu, dù sao tuy tiền mất sạch nhưng tốt xấu thì người vẫn còn đó.

Khi đi ngang qua một chỗ Câu Lan, Lý Dịch để Từ Lão dừng xe ngựa lại, Câu Lan này cũng xem như Câu Lan hạch tâm của Kinh Thành, ngày bình thường, tất cả công việc lớn nhỏ của Câu Lan đều sẽ tập hợp đến nơi đây, nếu như Uyển Nhược Khanh không ở hẻm Dương Liễu, vậy đại đa số khi đều ở nơi này.

- Lý Huyện Hầu?

Khi Lý Dịch đi vào Câu Lan, từ đằng sau truyền lại một giọng nói, hắn quay đầu, nhìn nam tử trung niên từ bên ngoài đi tới.

Nam tử trung niên mặc hoa phục tiến lên hai bước, cười cười, nói.

- Thật đúng là Lý Huyện Hầu.

Ánh mắt Lý Dịch khẽ quét qua nam tử sau lưng trung niên, lúc này mới nghi hoặc nhìn hắn.

- Các hạ là?

- Tại hạ Tần Hòa.

Nam tử trung niên cười nói.

- Tần Tướng chính là phụ thân của ta.

Lý Dịch chắp tay một cái.

- Thì ra là Tần đại nhân.

- Đại nhân thì không dám nhận.

Nam tử trung niên cười nói.

- Trong nhà bài danh thứ năm, không quan không chức, chỉ là một giới thất phu, Lý Huyện Hầu cũng tới Câu Lan để xem kịch sao?

- Ta chỉ tùy tiện nhìn xem.

Lý Dịch cười cười, thuận miệng hỏi.

- Không biết Tần ngũ gia lần này tới xem cái gì?

- Triệu Thị Cô Nhi.

Tần ngũ gia cười nói.

- Bộ kịch này thật sự rất hay, xem hoài nhưng vẫn không chán, đã là lần thứ ba đến xem rồi.

Lý Dịch kinh ngạc.

- Thì ra ngũ gia thích xem loại tiết mục ẩn nhẫn báo thù này.

Tần ngũ gia cười lắc đầu.

- Cũng chỉ tùy tiện nhìn xem, tùy tiện nhìn xem.

Nói chuyện phiếm một hồi cùng Tần ngũ gia, đối phương đã vào một chỗ ngồi, Lý Dịch ngừng chân ở bên ngoài một lát mới thu hồi ánh mắt, xe nhẹ đường quen đi về phía lầu nhỏ bên trong.

- Lý công tử.

Bên trong lầu nhỏ, còn có mấy nữ tử đang bận rộn, thấy Lý Dịch tiến vào, vội vàng đứng dậy hành lễ.

- Công tử đến tìm Nhược Khanh cô nương à, cô nương ở trên lầu.

Lý Dịch cười gật đầu với các nàng, đi lên dọc theo thang lầu, nhẹ nhàng gõ gõ cửa một gian phòng.

- Vào đi.

Khi Lý Dịch đẩy cửa đi vào, Uyển Nhược Khanh đang dựa vào bàn viết một ít gì đó, không ngẩng đầu, nói khẽ.

- Gần đây lại ra hai bộ kịch mới, danh sách kịch phải sắp xếp lại lần nữa; đồ hóa trang hẳn cũng sắp làm xong, đợi đến khi trời sáng thì đi thúc một chút; hai Câu Lan ở thành đông, người làm có chút không đủ, cần điều thêm, ngươi đến rồi…

Ở cửa luôn không có truyền đến giọng nói nào, nàng ngẩng đầu liếc nhìn một chút, sau khi giật mình thì lập tức đứng dậy.

Lý Dịch chậm rãi đi tới, nói.

- Những chuyện vụn vặt này, muội cũng không cần tự mình đi an bài, người phía dưới cũng có thể làm tốt.

Uyển Nhược Khanh cười nói.

- Không có việc gì nhiều, những chuyện này ta đều có thể làm cũng liền thuận tay làm.

- Muội, nói bao nhiêu lần nhưng chưa từng có một lần nghe lời ta.

Lý Dịch nhìn nàng, lắc đầu, có chút bất đắc dĩ.

Mỗi khi nói chuyện phiếm cùng với nàng, từ trước đến nay đều ấm giọng thì thầm như thế, nàng là nữ tử ôn nhu như mặt nước chân chính, cho dù tâm tình có kích động, trong thời gian ngắn ngủi ở chung với hắn cũng có thể rất nhanh yên ổn bình tĩnh trở lại.

Lý Dịch chỉ đi ngang qua nơi này, thuận tiện vào xem nàng một chút, kể một ít chuyện Câu Lan, đã không biết bao nhiêu lần căn dặn nàng nghỉ ngơi nhiều hơn, không nên quá mệt nhọc, sau đó cự tuyệt chuyện nàng muốn xuống lầu tiễn, rồi cáo từ rời đi.

Trên nhà nhỏ, một ánh mắt nhu hòa thông qua cửa sổ, nhìn hắn đi ra Câu Lan, cho đến khi bóng người của hắn dần biến mất.

Bóng người kia tựa trước cửa sổ, cứ như vậy ngơ ngác nhìn qua, nhìn qua, cho đến khi sắc trời dần tối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận