Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1019: Ngươi Có Khát Vọng Lực Lượng Không?



Chương 1019: Ngươi Có Khát Vọng Lực Lượng Không?


________________

Up Chương 1019: Ngươi Có Khát Vọng Lực Lượng Không?



Huyện Lệnh Vĩnh Huyện bởi vì cấu kết sơn tặc, ăn hối lộ trái pháp luật, chiếm dụng công quỹ, nhận hối lộ......Cộng lại các tội lớn nhỏ là mười tám tội trạng, bị bãi quan miễn chức, tài sản bị tịch thu, phán xử lưu đày.....

Huyện Lệnh Tể Huyện dung túng trộm cướp hành hung bá tánh, quan cướp cấu kết, cũng bị trừ quan bắt giữ, chỉ chờ thêm một bước kiểm tra đối chiếu chứng thực tội danh, kết cục sẽ không thể tốt hơn Huyện Lệnh Vĩnh Huyện là bao.

Một khi tin tức này được truyền ra, không biết bao nhiêu bá tánh của hai huyện vỗ tay tỏ ý vui mừng.

Quan phụ mẫu huyện, hai người kia không chỉ không làm chủ cho người dân, ngược lại còn cấu kết với bọn trộm cướp, độc hại quê nhà, khiến cho trị an địa bàn mình quản lý không yên, tiếng oán than của bá tánh dậy đất, bọn họ có kết cục hôm nay tất cả đều do bọn họ gieo gió gặt bão, cũng là kết cục mà bá tánh hai huyện chờ đợi đã lâu.

Mọi việc mọi chuyện, tự nhiên phải cảm tạ người vừa mới tới Thục Châu không lâu, Cảnh Vương điện hạ.

Dù mới đến Thục Châu, nhưng hắn đã lấy thế như sấm sét, bắt hai tên tham quan, lại nghiêm lệnh cho quan phủ các nơi truy nã bọn trộm cướp, bảo trì trị an, trả Thục Châu một bầu trời trong xanh.....

Chỉ với hai chuyện này thôi đã khiến Lý Dịch đạt được sự ủng hộ và kính yêu của bá tánh trong thời gian cực ngắn.

So với Thục Vương, người chỉ biết cướp đoạt mồ hôi nước mắt nhân dân, tai họa bá tánh, không thể nghi ngờ, Cảnh Vương còn tốt hơn nghìn lần vạn lần, thậm chí chỉ cần so sánh hai người thì mọi người sẽ cảm thấy, đây là vũ nhục Cảnh Vương điện hạ.

Đều là Vương, tại sao sự chênh lệch giữa Vương và Vương lại to lớn đến như thế?

Bọn họ chờ đợi không biết bao nhiêu năm, mới chờ đến một vị minh chủ, ngày tháng sau này hẳn sẽ tốt hơn nhiều.

Tâm tình dân chúng thoải mái, trên mặt cũng bắt đầu có nụ cười, có lúc rảnh rỗi thì sẽ tụm năm tụm ba bàn tán chút chuyện, mà trong đó không thiếu nhắc tới nhân vật được vô số người ca tụng, Cảnh Vương điện hạ....

Truyền thuyết rằng bộ dạng hắn tuấn lãng, phong thần như ngọc, là mỹ nam tử nhất đẳng thế gian.

Truyền thuyết rằng tài văn chương của hắn xuất chúng, xuất khẩu thành thơ, là đệ nhất tài tử được công nhận của Cảnh Quốc.

Truyền thuyết rằng thân thủ của hắn rất lợi hại, võ công cái thế, là thế gian anh kiệt văn võ song toàn.

Hắn nho nhã, khiêm tốn, phán đoán sáng suốt, đối đãi người xấu là quả quyết cực kỳ, kiên quyết, không nể mặt mũi, hắn là Cảnh Vương điện hạ, hắn chính là một người thuần túy cao thượng.

Bên trong một tiểu viện, Lý Dịch vịn eo Nhược Khanh, nói.

- Biên độ động tác lại lớn hơn một ít, đúng rồi, đúng rồi, chính là như vậy..

Khuôn mặt Nhược Khanh đỏ bừng, nàng cắn đôi môi đỏ thắm, bên hông truyền đến cảm giác tê dại khiến cho tâm thần nàng khó có thể bình tĩnh được.

Sửa đúng động tác cho Nhược Khanh xong, Lý Dịch lại đi qua vỗ vào mông của Túy Mặc, nói:

- Nơi này cần vểnh lên chút nữa, luyện võ cũng giống như khi các nàng khiêu vũ, tuy nó thực dụng nhưng cũng rất chú trọng mỹ cảm...

Túy Mặc không rụt rè như Nhược Khanh, thừa dịp không có ai chú ý, nàng véo eo Lý Dịch một cái, rồi lại ném cho hắn một cái ánh mắt xem thường, sau đó chạy tới bên cạnh Nhược Khanh.

Tuy cho tới bây giờ Lý Dịch vẫn chưa thể cho nàng một cái hôn lễ chính thức, nhưng giữa hắn và nàng cũng chỉ còn thiếu một bước cuối cùng kia thôi.

Chờ khi nào phủ đệ tu sửa hoàn tất, cũng đến khi nên đưa lại đồ vật đã thiếu nàng ấy.

Hiện tại mỗi người trong Lý gia đều tập võ, đương nhiên không giống ước nguyện ban đầu là truy cầu võ đạo đến con đường cuối của Liễu nhị tiểu thư, Vĩnh Ninh muốn học võ công cho giỏi để sau này có thể bảo hộ hắn, Túy Mặc và Nhược Khanh bởi vì nghe nói luyện loại võ công kia có thể trì hoãn già yếu, thanh xuân mãi mãi không có mấy nữ nhân có thể chống đỡ nổi sự dụ hoặc của mấy chữ này.

Đương nhiên, Lý Dịch cũng hi vọng các nàng ấy có thể học được chút công phu, thứ nhất là có thể bảo vệ bản thân, thứ hai là cũng có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ. Thân thể các nàng ốm yếu, hắn không cầu các nàng có thể luyện võ công cho giỏi giống như Liễu nhị tiểu thư, suốt ngày chỉ biết bắt nạt hắn, chỉ cần có thể có một chút sức tự vệ, tăng cường thể chất, như vậy thì Lý Dịch thì mỹ

mãn rồi.

- Như...

Lý Dịch đi đến bên cạnh Liễu nhị tiểu thư, vừa mới giơ tay lên, nàng ấy lập tức nhìn sang, hắn lập tức khoát tay, nói.

- Động tác của Như Ý rất tiêu chuẩn, hoàn toàn không cần sửa .....

Vĩnh Ninh đứng tấn rất ổn, bây giờ nàng ấy vẫn còn đang trong giai đoạn luyện kiến thức cơ bản, động tác có chút không quá tiêu chuẩn, Lý Dịch đứng đối diện nàng, làm một cái tấn tiêu chuẩn, nói:

- Nhìn đây, đứng trung bình tấn cần phải giống như ta vậy....

- Cái gì mà phải giống như ngươi, đừng dạy hư tiểu hài tử....

Liễu nhị tiểu thư từ phía sau đi tới, ấn bả vai Lý Dịch, lại đá mông mấy hắn, nói:

- Cái mông thấp xuống chút nữa, xuống chút nữa...

Lý Dịch xoa xoa cái mông, nhỏ giọng nói:

- Muội có thể dịu dàng một chút không...

- Muốn dịu dàng?

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn, nói:

- Nếu vậy chúng ta đi sang sân bên cạnh, ngươi nói cho ta biết làm sao mới xem như dịu dàng?

Chuyện đi bên sang sân bên cạnh vẫn bỏ đi, trước mặt bàn dân thiên hạ, người ta nhìn thấy sẽ truyền lời đồn lung tung, quan trọng hơn là hắn có chút tiêu thụ không nổi sự dịu dàng và yêu thương của Liễu nhị tiểu thư, Lý Dịch lắc đầu, nhìn Vĩnh Ninh nói:

- Đã nhớ rõ chưa, cần phải nghe Như Ý tỷ tỷ, thấp xuống một chút nữa....

- Mấy ngày gần đây, mọi việc vẫn còn thuận lợi chứ?

Trong một tiểu viện, Trần tam tiểu thư rót một ly trà cho Lý Dịch, nhẹ giọng hỏi.

Lý Dịch gật đầu, nói:

- Mọi việc vẫn còn tính thuận lợi, có một số việc không vội vàng được, tạm thời đi một bước nhìn một bước đã.

Đánh tham quan, trừ nạn trộm cướp, đó là bước đầu tiên để quản lý Thục Châu.

Vĩnh Huyện và Tể Huyện, hai Huyện Lệnh xuống ngựa đã nổi lên tác dụng giết gà dọa khỉ, tất cả quan viên Thục Châu đều cực kỳ nghiêm túc phụ trách việc diệt phỉ, trong thời gian ngắn, diệt phi đã có hiệu quả rõ rệt.

Nguyên nhân lớn nhất là do quan phủ từ dung túng đổi thành không dung túng, khiến cho một bộ phận lớn giặc cướp không còn dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, cũng chính là cái gọi quan cướp cấu kết, đều có thể dùng phương thức như vậy để tùy tiện giải quyết.

Chuyện sau đó không thể vội vàng được, muốn tiêu diệt trộm cướp sơn tặc thì phải làm từng chút từng chút một, kiên nhẫn chờ đợi là

được rồi.

Có điều mỗi ngày đều có quá nhiều việc tạp nham cần hắn xử lý, mọi chuyện ở Thục Châu đều cần hắn gật đầu, còn bận bịu hơn cả khi ở Kinh Đô.

Đây cũng không phải việc hắn muốn, vị trí Thứ Sở Thục Châu không thể bỏ trống mãi được, cần tìm một người có năng lực để ngồi lên đó. Nhưng vấn đề ở chỗ, tạm thời thì thủ hạ của hắn không có người có thể đảm nhiệm thứ sử một châu được.

Nếu không, tháng sau hắn viết thư cho Lý Hiên, bảo tên đó phải một người đáng tin cậy tới đây?

- Nhấc chân lên.

Trong tay Trần Trùng cầm một cây chổi, hắn cứ quét về phía trước, nhìn Lý Dịch, nhàn nhạt nói một câu.

Tam tiểu thư không để cho hắn an bài quá nhiều hạ nhân ở đây, đường đường Trần Cấp Sự Trung, hiện tại có đôi khi cũng phải làm một ít việc quét rác lau bàn như tiểu nhị.

- Chuyện này ngươi xử lý không tệ.

Trần Trùng vừa quét sân, vừa tùy ý nói vài câu.

- Phần lớn bọn trộm cướp ở Thục Châu đều là do quan viên nuôi dưỡng, chỉ cần quan phủ không dung túng thì nạn trộm cướp sẽ biến

mất một nửa.

Hắn quét chổi qua chân Lý Dịch, lại nói.

- Nhưng mà còn có chút việc còn không quá hoàn thiện, đã xuất hiện mấy thương hộ báo cáo láo việc tổn thất, nếu cứ mặc kệ mãi, níu lấy quan phủ không thả thì sẽ làm trong lòng quan lại Thục Châu hoảng sợ, ngược lại sẽ phản tác dụng.

Lý Dịch nhấp một ngụm nước trà, cảm thấy rất có hứng thú hỏi.

- Vậy ngươi nói xem phải làm gì bây giờ?

- Trải qua chuyện này, việc quan cướp cấu kết đã không còn tồn tại, cần phải đặt trọng điểm về việc tiêu diệt bọn giặc cướp còn lại, quan lại Thục Châu không thể lại tiếp tục nhận trọng áp, hẳn là lấy trấn an làm chủ đạo lý một tay chày gỗ, một tay táo ngọt, ngươi không thể nào không hiểu...

- Sau đó thì sao?

- Ngươi mới vừa nói “Quản lý", đã muốn trị, cũng muốn lý, vị trí địa lý của Thục Châu hẻo lánh, cách kinh đô khá xa, nhưng là một trong trấn thương nghiệp hiếm có, ở đây có các thương nhân từ các nước lui tới, nhiều vô số kể, chỉ tiếc quan viên Thục Châu lại chỉ vì một chút lợi ích cực nhỏ mà che đậy hai mắt của mình....

- Còn có gì nữa không?

- Vị trí địa lý được trời ưu ái, nếu quét sạch bọn trộm cướp ở Thục Châu, chỉnh đốn quan lại, về lâu về dài, hấp dẫn thương nhân các quốc gia khác tới đây, cổ vũ bá tánh từ nông sự, xúc tiến sinh nở.., nhiều nhất là mười mấy năm, nơi này chính là Kinh Đô thứ hai.

| Lý Dịch đặt chén trà xuống, nhìn Trần Trùng một cách chăm chú, tựa như nhìn thấy một khối vàng bị phủ bụi.

Quả nhiên, cáo già vẫn là cáo già, hắn ta có khả năng leo lên vị trí Cấp Sự Trung, tuyệt đối không phải là dựa vào đi cửa sau....

Nghĩ tới đây, Lý Dịch mới chợt nhận một điều, Lão Trần gia bất hiện sơn bất lộ thủy Trần Khánh, khẳng định không phải một đèn cạn dầu, dù sao hắn từng leo lên đến vị trí Thị Trung, không phải chỉ cần dựa vào đi cửa sau là được.

Lý Dịch nhìn Trần Trùng, trên mặt bỗng nhiên lộ ra một nụ cười rạng rỡ, nói:

- Trần đại nhân....

Trần Trùng nắm chặt cái chổi, trên mặt hiện ra một tia cảnh giác, hỏi:

- Ngươi muốn làm gì?

- Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi người một câu.....

Lý Dịch nhìn hắn ta, hỏi:

- Ngươi có khát vọng lực lượng không?



Bạn cần đăng nhập để bình luận