Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1112: Tông Sư Từ Trên Trời Rơi Xuống



Chương 1112: Tông Sư Từ Trên Trời Rơi Xuống

Chương 1112: Tông Sư Từ Trên Trời Rơi Xuống



Nhét đầy bao tử, bảo đảm có thể sống sót, đó là những nhu cầu cơ sở nhất của một người.

Chủ tướng liên quân năm châu đã bị tên thiên tướng phản nghịch kia xử lý, không ai biết được hắn ta xuất phát từ tâm lý gì, làm chủ tướng lại phạm phải sai lầm lớn như thế, dưới tình huống toàn quân tướng sĩ không được no bụng, mà hắn ta sống chết phải hạ lệnh Công thành cho bằng được.

Khi nhóm của Vệ Lương ra khỏi thành tiếp thu đám quân phản loạn kia, bọn họ cũng không có gặp phải sự kháng cự mãnh liệt nào, những ai phản kháng đều bị đồng bọn bên cạnh bắt lấy.

Hơn một vạn người, như vậy thì mỗi ngày sẽ phải tiêu hao rất nhiều lương thực, nhưng mà Dương Liễu Thanh thật sự không làm được việc ngược đãi tù binh. Cũng may Thương Châu xưa đâu bằng nay, thứ bọn họ không bao giờ thiếu chính là lương thực, trong thời gian ngắn thì sẽ không gặp phải nguy cơ về lương thực.

Vệ Lương bọn họ thì đã xáo trộn những binh lính đầu hàng rồi mang những người đó ra khỏi Thương Châu trong thời gian ngắn nhất.

Hiện tại thì Nam Châu, Lâm Châu và ba châu còn lại đã rơi vào tay bọn họ, cho nên bọn họ phải nhanh chóng đưa những người này trở về phòng thủ nơi đó, nhằm tránh xuất hiện biến cố mới.

Đến nay thì Dương Liễu Thanh các nàng đã nắm giữ được sáu châu, binh lực trong tay cũng đạt tới con số hai mươi ngàn.

Bây giờ Thương Châu đã biến thành hậu phương, chỉ cần lưu lại một ít người tại Thường Châu, những người còn lại thì sẽ chia ra thành từng nhóm chạy tới năm châu Nam Châu đã biến thành tiền tuyến kia...

Hai mươi ngàn binh lực cũng không nhiều, bước kế tiếp chính là tiến thêm một bước mở rộng đội ngũ, các nàng đã rất quen thuộc với việc này rồi. Bằng sự hấp dẫn của phúc lợi cao, không cần mấy tháng thì binh lực trên tay nàng ấy sẽ tăng lên gấp bội.

Chờ đến khi năm châu Nam Châu hoàn toàn ổn định lại, trong tay Dương Liễu Thanh sẽ có được đội binh lực hùng mạnh, một đội binh lực chỉ đâu đánh đó, không trận chiến nào mà không thắng, không thành nào mà không thể phá...

Ở thời đại khi mà các nước vẫn còn sử dụng vũ khí lạnh, chỉ cần huấn luyện một phen, lại thêm thiên phạt, đại pháo, súng kíp, các loại trang bị hỏa khí, như vậy bọn họ gần như đã có thể lấy tư thái quét ngang, bình định mọi việc vật cản phía trước, điều kiện là không gặp được đất nước có góc nhìn Thượng đế như Cảnh Quốc....

Nam Châu, Lâm Châu, Vân Châu, Hoa Châu, Đồng Châu, năm châu đồng thời bị luân hãm, liên quân năm châu tấn công Thương Châu đã thảm bại, Đô Đốc Nam Châu bỏ mình, liên quân bị Đoan Dung công chúa hợp nhất. Từ đó, lấy thế lực mà Đoan Dung công chúa cầm đầu, bọn họ đã chiếm cứ sáu Châu tại tây bắc Võ Quốc, hoàn toàn trở thành bá chủ một phương xứng đáng nhất...

Khi tin tức này được đưa ra ngoài, nó đã lấy một tốc độ cực nhanh lan truyền toàn bộ Võ Quốc.

Phủ châu.

Phủ châu cũng ở tây bắc Võ Quốc, nhưng lại khác với các vùng như Nam Châu, nơi này không phải nơi quản lý của triều đình.

Vào mấy năm trước khi Võ Hoàng phát động bạo loạn, giết huynh giết cha, ngồi lên hoàng vị, Thứ Sử Phủ Châu liền lấy lý do Võ Hoàng làm trái thiên mệnh, làm phản triều đình, tự xưng "Khang Vương”. Bởi vì Phủ Châu chiếm ưu thế về địa hình, dễ thủ khó công cho nên mấy năm nay triều đình đã bao vây tiêu diệt mấy lần rồi mà vẫn không có thành công. Bọn họ đã nhân cơ hội này mà phát triển lớn mạnh hơn, bây giờ đã trở thành một đại thế lực lớn số một số hai ở tây bắc Võ Quốc.

Đương nhiên, hiện tại chỉ còn là số hai số ba.

Lúc này, "Khang Vương, người mới đầu là Thứ sử Phủ Châu, đang mất sự bình tĩnh trước kia, hắn không ngừng đi qua đi lại trong phủ, mãi cho đến khi có một người thanh niên bước nhanh vào trong đường. Thấy có người tới, lúc này hắn mới lập tức ngẩng đầu lên, lo lắng hỏi:

- Thế nào? Tin tức có nhầm không, Đoan Dung Công chúa thật sự đã liên tục chiếm năm châu, liên quân năm châu thảm bại?

Tên thanh niên kia bước tới, gật đầu, trịnh trọng nói.

- Hồi Vương gia, tình huống cụ thể thì còn không biết, nhưng mà châu thành năm châu, bao gồm Nam Châu xác thực đã treo cờ của Đoan Dung Công chúa. Có tin tức nói khi Đô Đốc Nam Châu chỉ huy liên quân năm châu chân trước vừa đi, thì chân sau đã bị người khác đoạt châu thành năm châu trong nháy mắt, khống chế nha môn các phương. Cứ tưởng trai có đánh nhau, ngư ông đắc lợi, nhưng lại không ngờ tới, Cò và ngư ông rõ ràng đều là người của Đoan Dung Công chúa!

“Khang Vương" trầm mặc một lát, lại hỏi.

- Có lời đồn rằng Đoan Dung Công chúa nắm giữ Thiên phạt của Cảnh Quốc, tin tức này thật hay giả?

- Tin tức này vẫn chưa có xác nhận cuối cùng ...

Người tuổi trẻ kia trầm ngâm một lát, mới chậm rãi nói.

- Chỉ nghe nói, khi liên quân năm châu cách Châu Thành Thương Châu hai dặm thì có thiên thạch rơi vào quân doanh, uy lực không kém

gì Thiên phạt của Cảnh Quốc, bởi vì vậy mà liên quân thương vong thảm trọng...... Mà khi bọn họ công thành thì như tiếng sấm vang rền bên tai, cách xa mười dặm cũng có thể nghe rõ ràng....

Nghe vậy, tên Khang Vương kia lẩm bẩm:

- Như vậy thì hẳn không sai...

- Chẳng lẽ Đoan Dung công chúa đầu quân cho Cảnh Quốc?

Trên mặt hắn lộ ra thần sắc kinh nghi bất định, khoảng cách từ các vùng Nam Châu tới Phủ Châu cũng không xa, nếu bọn họ lại tiếp tục tiến về phía trước, như vậy thì sẽ rất nhanh tới Phủ Châu.

Hắn có lòng tin ngăn cản được sự tiến công của triều đình, lại không có lòng tin thắng được Thiên phạt Cảnh Quốc...

Khang Vương suy nghĩ một lúc, trên mặt hắn toát ra một tia sầu lo.

- Tạm thời thì cứ yên tĩnh xem xét tình hình trước đi!

Linh Châu.

Thứ Sử, Đô Đốc cùng với các quan viên quan trọng của Linh Châu đều có vẻ mặt sợ hãi.

- Bọn họ thật sự bắt lấy năm châu!

- Mau, mau phải người truyền tin tới Hoàng Đô!

- Linh Châu nguy rồi!

Phía nam Võ Quốc, một châu thành nào đó bị chiếm cứ.

Vài tên phản vương tiếng tăm lừng lẫy tề tụ.

- Đoan Dung Công chúa đã ngóc đầu trở lại?

- Thương Châu, Nam Châu, Lâm Châu.... Bọn họ đã bắt lấy sáu châu!

- Nếu như chờ đến khi bọn họ trưởng thành hơn, chẳng phải sẽ trở thành chướng ngại to lớn trên con đường đại nghiệp của chúng ta?

Võ Quốc vốn dĩ đã là một vũng nước đục, gợn sóng cuồn cuộn, những việc mà Đoan Dung Công chúa làm tại tây bắc càng giống một tảng đá to rớt vào mặt nước, nhấc lên một gợn sóng có thể khuấy đảo toàn bộ Võ Quốc.

Vùng tây bắc, vô luận quan phủ hay phản tặc, ai nấy đều bàng hoàng, hoảng sợ, bọn họ lo lắng mình sẽ thành Nam Châu thứ hai. Còn các địa phương khác đã nháy mắt đề cao sự cảnh giác với Đoan Dung công chúa lên mấy cấp bậc.

Hoàng Đô, trong thâm cung, ngự thư phòng.

Mấy thái giám cung nữ quỳ trên mặt đất, cúi đầu rất thấp, run lẩy bẩy.

Võ Hoàng đã phá hủy ngự thư phòng đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu, hắn đạp đổ giá sách, lật tung cái bàn, thế mà vẫn chưa hết giận.

Hắn lại tiếp tục đạp mấy tên thái giám cung nữ, hai mắt đỏ như máu, khàn giọng quát:

- Phế vật, đều là một lũ phế vật, năm châu mà lại công không nổi một cái Thương Châu, trẫm dưỡng đám rác rưởi này để làm cái gì chứ!

Trên mặt hắn tràn đầy phẫn nộ, lại cực ít người có thể nhìn thấy phía sau sự phẫn nộ đó là để che dấu một tia hoảng sợ tột độ.

Hắn đỡ cái ghế bị ngã lên, ngồi xuống đó, thở hồng hộc,

- Người đâu....

- Bệ hạ!

Một thái giám từ ngoài điện bước vào, đi đến trước mặt hắn, hơi khom người.

- Tám trăm dặm khẩn cấp, thông báo quan phủ và trạm dịch các nơi, nếu gặp được nữ tiền bối kia...

Hắn thở ra một hơi, nói.

- Nói cho nàng, trẫm đã có được tin tức của tên “Từ Thiên” kia, chỉ cần nàng ta giúp trẫm giết Đoan Dung công chúa thì trẫm sẽ nói cho nàng ta biết Từ Thiện ở nơi nào.

Thái giám kia ngẩng đầu nhìn Võ Hoàng, nhỏ giọng nói:

- Nhưng mà bệ hạ, chúng ta cũng không biết rõ người nàng ta muốn tìm ở đâu....

- Trẫm là Hoàng Đế, trẫm là vua của một nước, nàng ta cũng là con dân Võ Quốc, trẫm kêu nàng ta giết người thì thế nào, nàng ta có tư

cách cò kè mặc cả với trẫm sao!

Thầy Võ Hoàng bỗng nhiên trở nên nổi giận, thái giám kia cúi đầu xuống, trầm giọng nói:

- Tuân chỉ.

Sau khi Dương Liễu Thanh các nàng đoạt lấy năm châu Nam Châu thì quan phủ phụ cận cũng không hề có động tĩnh gì, mấy cỗ thế lực đại phản tặc xung quanh đều phải người tới, biểu đạt thiện ý, sợ Dương Liễu Thanh bước kế tiếp sẽ nhắm ống pháo về phía bọn họ.

Thực sự thì cái này hoàn toàn không cần thiết, các nàng chỉ vừa mới bắt lấy một vùng lớn như vậy, quản lý yên ổn, khuếch trương tổ chức lớn hơn còn đến không kịp, nào có thời gian rảnh rỗi đi phản ứng bọn họ, bọn họ cũng không cần biểu đạt thiện ý gì cả.

Chờ đến việc bên này kết thúc, sau khi kết nối sáu châu thành một mảnh thì bọn họ càng không cần biểu đạt thiện ý, sớm hay muộn thì các nàng cũng sẽ dùng đại pháo bắn nát cổng thành của bọn họ thôi...

Đương nhiên, giơ tay không đánh gương mặt tươi cười, cho dù bọn họ là địch nhân thì cũng không thể trở mặt ngay lúc này được.

Vệ Lương bọn họ còn thân thiết dẫn các sứ giả của các thế lực quan sát một buổi diễn tập quân sự, thiên phạt, đại pháo, súng kíp cùng lên. Nghe nói khi bọn hắn nhìn thấy Hồng Y Đại Pháo bắn một quả pháo bay ra hai dặm, đem một tòa nhà ở đó san thành bình địa, thì có người đã đứng không vững....

Nếu tiết kiệm sức lực được thì vẫn muốn tiết kiệm, nếu như không cần dùng vũ lực để hiếp bức, không cần đại pháo bắn nát cổng thành bọn họ mà bọn họ có thể chủ động quy hàng, như vậy tự nhiên không còn gì tốt hơn.

Hai ngày trước Như Ý đã trở lại, các nàng sử dụng thủ đoạn như lúc ở vùng đất hỗn loạn với những tên sơn tặc kia rồi quét sạch tất cả bọn trộm cướp từ lớn tới bé bên trong năm châu, sau này thì vấn đề trị an không cần phải quá lo lắng nữa.

Ngược lại chờ sau khi bọn họ rời đi, vấn đề an toàn của Dương Liễu Thanh cần phải được phá lệ lưu ý.

Nếu như nàng ấy xảy ra chuyện gì, như vậy thì những gì đã làm trước đó sẽ không còn có ý nghĩa gì nữa.

Qua một đoạn thời gian nữa, Như Nghi sẽ cùng đi với hắn, Từ Lão khẳng định cũng không nguyện ý lưu lại nơi này, dù vậy thì bên người Dương Liễu Thanh vẫn còn có cao thủ của Liễu Minh, thực lực của bọn họ cũng không kém, chỉ cần đối phương không phải Tông Sư thì cũng sẽ không có vấn đề gì quá lớn.

Tuy nói khả năng gặp được Tông Sư quá nhỏ, nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

Lý Dịch đi ra sân nhỏ, ngẩng đầu nhìn lên trời.

Nếu như trên trời có thể rơi xuống một cái Tông Sư, lưu tại bảo hộ bên người nàng ấy thì tốt biết bao nhiêu?

Một châu nào đó ở Võ Quốc, một lão giả râu bạc trắng ngồi trên lưng ngựa, trên mặt hắn xuất hiện vẻ lo âu.

Hắn kẹp chặt bụng ngựa, run run dây cương, trên đường đi chỉ còn lại một làn khói bụi.

Mà đám bụi mù đó lại đang hướng tới Thường Châu!

Bạn cần đăng nhập để bình luận