Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 927: Sẽ Rửa Sạch Cổ


Chương 927: Sẽ Rửa Sạch Cổ





----------------------

Thời gian gần đây, Thôi gia dường như yên lặng khá lâu, rốt cuộc đến mùng một tháng sáu hiên tại mới náo nhiệt hẳn lên.

Mặc dù lần tổ chức này thật sự chả có gì đáng chú ý nếu so với quãng thời gian trước của Thôi gia, nhưng đây cũng chỉ là tạm thời, quan trọng nhất chính là sắc lệnh vừa được ban hành, có thể ví nó như tia sáng hy vọng duy nhất của mọi người.

Lúc này, trong phòng khách Thôi gia, mọi người đang cùng nhau nâng ly, trên mặt cả chủ lẫn khách đều hiện ra vẻ vui mừng, khắp nhà chỗ nào cũng nghe thấy tiếng cười đùa nhộn nhịp.

Trong lúc đang nói chuyện phiếm, có người đưa mắt nhìn qua đám đông một lượt, sau đó đặt chén rượu xuống kinh ngạc hỏi.

- Hôm nay Trần đại nhân và Tằng đại nhân không đến sao?

Thôi Thanh Minh cười đáp.

- Thân thể Tằng đại nhân có chút khó chịu, còn Trần đại nhân thì đột nhiên có chuyện gấp cần xử lý, cũng không thể đến.

- Có chuyện gì quan trọng đến mức có thể bỏ qua buổi tiệc này mà không đi?

- Những ngày nay, Trần đại nhân thật có chút khác thường nha.

- Đâu chỉ riêng Trần đại nhân, ta cảm thấy Tằng đại nhân càng khác thường hơn, hôm nay cả hai người lại...

Thôi Thanh Minh nhanh tay kéo người kia xuống, cười nói.

- Hai vị đại nhân dù sao cũng là người của phe chúng ta. Nếu họ thực sự có chuyện gì khó khăn, tạm thời cũng đừng quan tâm đến làm gì, hôm nay chư vị cứ uống cho thật thoải mái đi!

Thôi Thanh Minh ngoài miệng dù nói như vậy nhưng nụ cười trên mặt lại vô cùng miễn cưỡng, trong mắt hắn lúc này có một tia sáng vụt qua rất nhanh bị giấu đi, mọi người không có ai phát hiện.

- Tần đại nhân, hài tử nhà ngài đã có tin tức gì chưa?

Nhìn thấy Thôi Thanh Minh không muốn tiếp tục bàn về việc này, có người biết ý dẫn dắt đề tài sang chỗ khác.

Tần Ngạn cả giận đáp.

- Tên nghịch tử đó đến bây giờ vẫn chưa có tung tích gì, làm chúng ta đau đầu muốn chết.

- Ai, Tần đại nhân, chỗ này đều là người một nhà, ngài không cần phải che giấu đâu.

- Đúng đấy, nếu không phải việc gì quá nghiêm trọng, không cần phải giấu giếm về hắn như thế, ngược lại còn làm cho chuyện phức tạp thêm.

Trên mặt Tần Ngạn lộ ra vẻ phức tạp,.

- Không dối gạt mọi người, chính ta cũng thực sự không biết nghịch tử đó đang ở đâu.

- Thôi đi, việc này ở đây ai cũng biết, đại nhân ngài có chỗ không đúng đấy.

Tần Ngạn lắc đầu, không tranh cãi nữa, nhìn sang Thôi Thanh Minh nói.

- Bệ hạ giao vụ án kia cho Lý Dịch, ta thật sự có chút lo lắng.

Thôi Thanh Minh nâng chén rượu, không để ý cười nói.

- Giao cho hắn thì có sao, chưa nói vụ án này đã được chúng ta sớm xử lý sạch sẽ. Để hắn tiếp tục điều tra, cũng không chắc sẽ tra ra được thứ hữu ích gì?

…..

Một tháng trôi qua, nói dài không dài nói ngắn cũng không ngắn, nhưng để điều tra một vụ án, thì lại có chút khó khăn, trường hợp này manh mối còn chưa có được cái nào thực sự hữu dùng, thật vô cùng nhứt đầu.

So với Bao Công, Lý Dịch đương nhiên sẽ không dám xưng mình hơn, đã vậy khi nói đến mấy vụ án bình thường, chắc hắn còn không bằng Lưu Nhất Thủ, bởi vì nhìn vẻ ngoài Lưu Nhất Thủ đang điều tra vụ án của Đại Lý Tự, nhưng thật chất trong bóng tối hắn đang đi thu thập chứng cớ. Còn Lý Dịch thì coi như bỏ đi, cả ngày chỉ ăn không ngồi rồi, vô cùng rảnh rỗi.

Trong nửa tháng qua, hắn đơn giản chỉ dạy cho Liễu nhị tiểu thư học, chơi đùa cùng với Loli Ngạo Kiều và Vĩnh Ninh. Sau đó lại đi bồi Như Nghi và tiểu gia hỏa kia ngủ. Cùng lắm, Lý Dịch còn thường xuyên đi đến Túy Mặc, Nhược Khanh chơi nữa thôi.

Trong mấy ngày vụ án kia vẫn chưa giải quyết được, Từ Lão có ý kiến rất lớn đối với hắn. Tính cách lão vô cùng cổ quái, cực kỳ ít để bụng việc gì, nhưng nếu đã để ý rồi thì sẽ không dễ gì mà buông xuống được.

- Mười ngày, đợi mười ngày nữa thôi.

Lúc Lý Dịch ra khỏi nhà, chắc nịch cam đoan nói với hắn. Nếu như trong vòng 10 ngày vụ án vẫn không có kết quả, sẽ thực hiện theo phương pháp của lão.

Thần Lộ Điện, sau khi trưởng công chúa hạ triều còn chưa kịp thay y phục.

Nàng nhìn Lý Dịch một chút, chậm rãi nói.

- Vụ án mà phụ hoàng giao cho ngươi, không cần thiết phải tra ra đâu.

Lý Dịch im lặng không nói gì, dường như đang chờ lời giải thích.

- Hơn nửa tháng nay, Lưu Nhất Thủ trong bóng tối đang điều tra vụ án này.

Lý Minh Châu rót một chén trà, ngồi xuống đáp.

- Thôi gia, Tần gia và gần một phần ba các gia tộc ở Kinh Đô đều có liên quan đến vụ này. Trước giờ Thôi gia làm nhiều chuyện như vậy cũng không sợ hãi. Chính vì khi ấy, những ai liên quan đến vụ việc đều bị kéo hết xuống nước.

- Vụ án này liên quan đến quá nhiều người, đằng sau nó là một cỗ lực lượng cực lớn. Một khi bọn chúng muốn phản công, nhất định sẽ liên lụy toàn bộ Kinh Đô, thậm chí quốc gia.

Lý Dịch nhấp một ngụm trà.

- Vậy thì nhất định không thể để cho bọn chúng có cơ hội phản công.

Lý Minh Châu lập tức lắc đầu,.

- Không thể nào, chỉ cần người động thủ với một nhà, vậy thì những người còn lại sẽ cùng nhau liên hợp. Một mình ngươi, dù có thêm ta cũng sẽ không cầm cự nổi.

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, mệt mỏi nói.

- Cái kinh đô này chính là thùng rỗng kêu to, đã mục nát từ bên trong từ lâu.

- Mục nát từ bên trong thì đã sao, chỉ cần ta cắt hết những rễ mục đó, cô nhất định không nên vội từ bỏ.

Lý Dịch cười không nói thêm nữa, quay người rời đi.

Lý Minh Châu lập tức bước nhanh tới.

- Chuyện này chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp, ngươi nhất định không nên khinh cử vọng động.

Lý Dịch phất tay.

- Ta biết rồi.

Lúc đi ra cửa cung, chuẩn bị lên xe ngựa thì đột nhiên phía sau, một âm thanh cợt nhã vang lên.

- Đây không phải Lý Hầu Tước đại danh vang xa đó à?

Một người đàn ông trung niên từ trong cung bước ra, cười hỏi.

- Nghe nói bệ hạ giao trọng án kia cho Lý Hầu Tước. Quy định thời gian là một tháng, bây giờ cũng sắp đến hạn chót, chắc ngài cũng tra ra được kha khá rồi nhỉ?

Lý Dịch quay đầu, nhìn thấy gia chủ Thôi gia đi tới, nói.

- Cũng nhanh thôi, ta thấy ngài cũng nên chuẩn bị cho tốt đi.

Thôi Thanh Minh mỉm cười, nói.

- Vụ án này là của ngươi, sao lại nói bản quan cần chuẩn bị tốt chứ?

Lý Dịch không để ý bước lên xe ngựa, lúc kéo màn xuống nhắc nhở một câu.

- Thôi đại nhân, lần sau nếu ngài có đi tắm, nhớ rửa cổ lâu một chút, tốt nhất rửa cho thật sạch sẽ.

Thôi Thanh Minh kinh ngạc, đợi đến khi xe ngựa đi xa rồi mới hồi phục lại tinh thần, sờ cổ hỏi:

- Hắn có ý gì chứ?

Đầy tớ sau lưng hắn lắc đầu, Thôi Thanh Minh đứng nhìn xe ngựa kia từ từ biến mất, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói.

- Không biết tốt xấu, bản quan ngược lại muốn xem thử ngươi còn có thể càn rỡ tới khi nào!

Tần gia.

Tần Ngạn nhìn ngũ gia đang say khướt từ bên ngoài đi vào nhà, sắc mặt vốn cực kỳ âm trầm trở nên càng thêm khó coi, cả giận nói.

- Ngươi xem ngươi đi, cả ngày trừ uống rượu cũng chỉ biết uống rượu, bên ngoài người ta nghị luận về ngươi thế nào, nghị luận Tần gia chúng ta thế nào, không nhìn thấy sao?

Tần Hòa ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi.

- Bộ như vậy chẳng lẽ không tốt à?

Sắc mặt Tần Ngạn càng trở nên giận dữ.

- Ngươi xem một chút bộ dạng của mình trước kia, rồi lại nhìn bộ dạng bây giờ, trong lòng ngươi chẳng lẽ còn không rõ sao?

Tần Hòa thở dài, ngẩng đầu nhìn hắn.

- Ta nếu bây giờ trở lại bộ dáng ngày trước kia, người lo lắng chẳng phải là đại ca sao?

- Ngươi…

Nhìn bóng lưng hắn đi xa, Tần Ngạn đột nhiên khẽ giật mình, nhưng qua một lát trở lại vẻ mặt âm trầm vốn có.

Cho dù mỗi khi nhìn thấy bộ dáng này của hắn, Tần Ngạn lại không nhịn được muốn dạy bảo một phen. Nhưng trong lòng, hắn đương nhiên cảm thấy tốt hơn rất nhiều so với trước kia. Ít nhất sẽ không cảm nhận lại sự khủng hoảng của Tần gia lúc trước khi nằm trong sự khống chế của hắn.

Một lát sau, khi đè nén lại những thứ trong lòng, Tần Ngạn quay sang, lẩm bẩm.

- Gần một tháng rồi, tên nghịch tử kia cuối cùng không biết đi nơi nào!

- Gần một tháng.

Bên ngoài sân nhỏ của Tần gia, ngũ gia khi nãy còn đang say lướt khướt đi rửa mặt, toàn bộ men say vốn có bỗng tiêu tan hết.

Ngô Nhị đứng ở một bên, đưa hắn cái khăn, hiếu kỳ hỏi.

- Ngũ gia, cái gì gần một tháng?

- Kỳ hạn điều tra vụ án của Lý Hầu Tước, sắp đến.

Tần gia ngũ gia cầm lấy khăn, lau mặt, rồi vứt nó sang một bên, nhìn Ngô Nhị nói tiếp.

- Cũng gần đến lúc rồi, ngươi dẫn ta đi gặp hắn.


Bạn cần đăng nhập để bình luận