Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1000: Chương 1000





________________

10- Lý Dịch

Xuân đi thu đến, thời gian một năm đủ để thay đổi rất nhiều chuyện, bệ hạ anh minh thần võ bệ hạ từ trước đến nay trong một năm này phảng phất như già nua không ít. Trưởng Công chúa bí mật xuất cung, tới Khánh An phủ làm một sai dịch. Danh vọng Thục Vương trong triều ngày càng tăng vọt, chỉ sợ ít ngày nữa có thể nhập chủ Đông Cung. Công chúa Thọ Ninh cũng dần dần lớn lên, trên mặt ít bớt vẻ non nớt, bên trong đông đảo hoàng tử công chúa lộ ra càng thêm thành thục ổn trọng, thỉnh thoảng cũng sẽ tới bóp vai cho lão hoàng đế, nũng nịu, còn Tấn Vương thì ngày càng béo.

Công chúa Vĩnh Ninh mỗi ngày ngồi ở bậc thang nhỏ kia, yên tỉnh nhìn về phương xa, dung hợp cùng phong cảnh xung quanh khiến người ta cảm giác vô cùng hài hòa.

- Nghe nói trưởng công chúa hồi cung.

Các cung nữ trong cung cẩn thận từng li từng tí bàn luận.

-Nghe nói trưởng công chúa phát hiện một gia hỏa rất lợi hại, đã tiến cử hắn làm huyện ủy với bệ hạ. Ta nghe nói huyện ủy kia phá án quả thực như thần, án kiện khó khăn gì đến trong tay hắn đều hạ bút thành văn. Thật sao, không ngờ trưởng Công chúa biết người lợi hại, cũng đáng tiếc là nữ hài tử... a xuyt, nói nhỏ chút, những thứ này không phải chuyện chúng ta bàn luận.

Bên trong cung điện, Cảnh Đế ngồi trên long ỷ, chỉ là nhìn tiểu cô nương vây bên người, vẻ mặt bất đắc dĩ.

- Ấy da da, trẫm đáp ứng con, nếu được thì kêu hắn tiến cung nấu cơm cho con được chưa?

Không thể chịu đựng được nữ nhi nũng nịu, Cảnh Đế bất đắc dĩ đáp lại.

- Ta biết phụ hoàng tốt nhất, vua không nói xuông, vậy ta đi trước.

Giờ phút này khắp khuôn mặt ngạo kiều la lỵ tràn đầy hưng phấn.

- Đứa nhỏ này.

Nhìn nữ hài đi xa, trên mặt Hoàng Đế tràn ngập hạnh phúc cùng bất đắc dĩ, Thọ Ninh luôn là Công chúa hắn yêu thích nhất, đồng thời cũng là công chúa khiến hắn nhức đầu nhất.

- Thường Đức, tuyên chỉ.

Cảnh Đế quay đầu lại, cười nói một câu.

- Lý Dịch a Lý Dịch, trên người ngươi rốt cuộc còn có bao nhiêu bí mật chứ.

Nhìn Thánh chỉ mình viết xong, lão hoàng đế yên lặng nói nhỏ.

11- Cơm chiên trứng - Vĩnh Ninh "Linh hồn"

- Một năm đã qua, người định cứ tiếp tục như thế à.

Nhìn người quen thuộc ngồi yên trên bậc thang.

-Ta.

Ta không thể làm gì, nhưng mà nàng cũng không trả lời ta, chỉ yên lặng ngồi giống thường ngày, không nhúc nhích, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Ung ục.

Cái bụng vô dụng kêu một tiếng.

- Uy, đừng ngốc nữa, nên ăn một chút gì, nếu không ăn ngươi sẽ đói chết.

Lần này nàng nghe hiểu, yên tĩnh đứng dậy, chậm rãi đi tới Thiện Thực Cục.

- A, đó hình như là Vĩnh Nhạc đại hoàng tỷ, kỳ lạ, sao nàng lại tới nơi này?

Ta hơi nghi hoặc một chút, bất quá vẫn là đối với "Ta" nói.

-Ngươi không được chào hỏi, đại hoàng tỷ kia vô cùng nguy hiểm.

Có điều nàng nhưng không nghe thấy, chỉ đi về phía trước. Nhìn đại hoàng tỷ muốn chào hỏi lại không thể khống chế thân thể, ta bối rối chỉ có thể lặng lẽ nói nhỏ một câu "Đại hoàng tỷ, thật xin lỗi a” trong tâm.

- Ai, tiểu công chúa, ngài làm sao tới, những cung nữ kia đâu.

Đây là Chương Thiên quen thuộc nói, có điều lúc này ta không có tâm tình để ý đến hắn, bởi vì thấy một nam tử xa lạ đứng bên trong Thiện Thực Cục, là một người từ trước đến nay chưa từng gặp.

- Tiểu công chúa, bây giờ còn chưa tới giờ ăn, ngài muốn ăn cái gì, phân phó một tiếng là được, đến lúc đó ta sẽ phải người đưa cho

ngài.

Chưởng thiên nói tiếp. Nghe đến đó ta không khỏi lấy lại tinh thần, nói với "Ta" kia.

-Đi thôi, nếu không sẽ bị phụ hoàng trừng phạt.

Nghe ta nói, nàng xoay người lại, có điều cũng không cần đi xa, chỉ đi ra khỏi cửa, ngồi trên tảng đá ở một bên, yên tĩnh ngẩn người.

Rất nhanh, một mùi hương truyền đến, ta không khỏi quay lại nhìn một chút, thì ra nam nhân vừa rồi đang bưng một cái bát trong tay, bên trong không biết là cái gì nhưng mùi lại rất thơm.

- Ăn đi.

Nam nhân kia giống như cũng không có ác ý, "Ta" hơi tránh một chút, liền nhận lấy bát rồi từ từ ăn.

Khá lâu mới ăn xong, "Ta" tiếp tục giống ngày thường yên tĩnh ngồi phía trên tảng đá làm mỹ thiếu nữ, đợi đến khi ta lấy lại tinh thần, phát hiện nam nhân kia đã không ở bên người, chỉ có Thọ Ninh hoàng tỷ đứng bên cạnh cùng hắn và các huynh đệ tỷ muội nói một loại thứ gọi là nồi lẩu. Rất nhanh, Thọ Ninh hoàng tỷ chạy vào, để lại một đống các huynh đệ tỷ muội ở bên ngoài.

- A nha, ngươi chen cái gì, đứng bên cạnh đi. Người ở bên cạnh đùn đẩy, chen chỗ ta.

Một đám hoàng huynh hoàng tỷ ở bên ngoài xô xô đẩy đẩy, nàng cũng bị bọn họ đẩy tới đẩy lui, có điều nàng không làm cái gì hết, nhưng ngơ ngác bị các nàng đẩy tới đẩy lui, như vô cùng quen thuộc, cũng đúng, chuyện như vậy đã trải qua một năm, đổi lại ai cũng đều quen thuộc.

Nhìn một lát, Thọ Ninh hoàng tỷ chạy ra, lớn tiếng nói:

-Về sau không cho khi dễ Vĩnh Ninh, nếu không cẩn thận ta kêu đại hoàng tỷ đánh các ngươi.

Haha, Thọ Ninh hoàng tỷ vô cùng thông minh, chỉ cần chuyển tới đại hoàng tỷ, bọn họ chắc chắn thành thật:

-Còn có các ngươi, không cho phép tu tập tại đây, tranh thủ thời gian tán.

Người chung quanh đều thất vọng thở dài một hơi, liền tản ra, rất nhanh, những cung nữ trong cung kia đi tới, mang "Ta" đi -

12- Tiên Sinh Mới - Vĩnh Ninh "Linh hồn".

- Nghe nói hôm nay sẽ có một tiên sinh toán học mới tới, không biết thật hay giả. Hy vọng là thật đi, lão đầu tử lần trước ta chịu đủ rồi.

Hoàng huynh hoàng tỷ chung quanh tựa hồ đang bàn luận về tiên sinh mới tới.

- Uy, lớp toán học khóa mà ra cái gì, nếu như vậy phụ hoàng sẽ tức giận.

Ta nói với "Ta" khác, nàng gật gật đầu, bên trong miệng nhỏ giọng lẩm bẩm.

-Muốn học giỏi phải nghe giảng bài thật tốt.

Rất nhanh đã đi đến Bác Văn Điện, đi vào phát hiện tiên sinh kia chính là đầu bếp lần trước, đầu bếp này thế mà lợi hại như vậy. Nếu như ta có thể để người ta nhìn thấy, như vậy biểu hiện trên mặt của ta nhất định sẽ khiến người ta thấy quen thuộc, đó chính là... chấn kinh. Có điều nàng lại không có biểu lộ gì, chỉ lặng lẽ đi đến một cái góc, phảng phất như ngăn cách với mọi thứ.

Rất nhanh một tiết kết thúc, chỉnh lớp xong, ta không nghe thấy bao nhiêu thứ, chủ yếu vì ngồi cách đó quá xa. Nhưng Lý Hàn thật phiền quá đi, không có việc gì đi kéo con rối kia làm gì, cảm thấy "Ta" dễ khi dễ sao. Có điều khi nhìn thấy tiên sinh kia đi tới nơi này, hắn rất nhanh đã chạy đi.

Cảm giác được có người tới, "Ta" ngẩng đầu nhìn hắn một chút, thả một hạt châu vào trong tay hắn, sau đó yên lặng đứng dậy rời đi, khuôn mặt hắn biểu lộ có chút kỳ quái.

Quen thuộc Vĩnh Ninh "Linh hồn"

Mấy ngày gần đây nhất, "Ta" giống như rất thích đi Thiện Thực Cục, mỗi ngày đều lẳng lặng ngồi trên tảng đá trước cửa ra vào, ngơ ngác nhìn qua nơi xa, kinh ngạc nhìn dưới mặt đất.

- Xin chào, tiểu cô nương, chúng ta lại gặp mặt. Lại là nam nhân kia, vài ngày không thấy, cảm giác nhìn càng thuận mắt, ngô, ảo giác à, đúng, nhất định là ảo giác. Tâm lý nghĩ như vậy, đột nhiên nam nhân kia vươn tay ra.

- Cảm ơn hạt châu của muội, ta rất thích, để cảm tạ muội, ta mời muội ăn cơm, thế nào?

Lúc này ta khinh ngạc đến mức cằm cũng muốn rớt xuống nếu như bây giờ ta có cái cằm, bởi vì ngươi lại dám nói chuyện với một công chúa như thế. Có điều sau một khắc, "Ta" kia đưa tay ra hai người rất nhanh đã đi vào Thiện Thực Cục, nhìn bộ dáng Chương Thiên kia, hẳn là sắp điện, tâm lý yên lặng tưởng niệm thay hắn một chút. Có điều, Cơm chiên trứng công nhận ăn thật ngon, Chương Thiên ngươi hi sinh chút ít đi.

Chỉ chốc lát, một tô mì đã được bưng lên, ngày hôm nay không phải cơm chiên trứng à, mà mùi vị cũng rất tốt, "Ta" cúi đầu yên tĩnh bắt đâu ăn, rất nhanh đã xử lý xong một bát mì nhỏ. Nam nhân kia lại dắt tay "Ta", đi trở về chỗ vừa rồi.

- Ngày mai gặp.

Như là lời hứa, nam nhân kia nói như vậy, sau đó phất phất tay, đi về phía cửa cung.

"Ta" cũng không rời đi lập tức, chỉ yên tĩnh nhìn qua theo hướng hắn đi, thật lâu sau mới lấy lại tinh thần, đi vào trong cung.

- Ngươi hôm nay rất kỳ quái, bình thường người đối với người khác đa phần đều hờ hững lạnh lẽo, ngày hôm nay thế mà cùng hắn ăn Cơm, còn để hắn dắt tay ngươi.

Hiện trong lòng ta chỉ có nghi hoặc, vô ý hỏi, có điều vừa ra khỏi miệng ta đã lấy lại tinh thần, dù sao cũng không có trả lời ta.

- Trên người anh ấy có mùi vị quen thuộc.

Nửa ngày, một âm thanh thăm thẳm vừa xa lạ vừa quen thuộc truyền đến.

Ngày hôm nay, cái cằm của ta đã rơi xuống lần thứ ba, bởi vì nàng thế mà trả lời ta

14- Gặp Lại Vĩnh Ninh "Linh hồn"

Ngồi trên tảng đá chờ nam nhân kia như trở thành một trong những chuyện cần làm trong ngày của "Ta", chỉ là, mấy tháng gần đây nam nhân kia vẫn không tới, có điều tên mập mạp chết bầm kia ngược lại tới, còn bóp mặt ta, tìm ta muốn đá lạnh, xí bàn tử ngươi có nhiều đá lạnh không đủ dùng còn tới tìm ta xin, ta cắn chết người. Ta nghĩ như vậy, đáng tiếc, ta cũng chỉ có thể như thế im lặng ngẩng đầu nhìn liếc một chút, nhìn thấy một bóng người quen thuộc, ta đột nhiên cười, mập mạp chết bầm, người chết chắc.

- Hừ, nhìn người thế nào cũng thấy vô dụng, trong cung trừ phụ hoàng, ai sẽ..

Bàn tử dương dương đắc ý nói, nhưng chưa nói hết lời đã cứng họng, sau đó sợ hãi run cầm cập.

Nam nhân kia đuổi mập mạp chết bầm đi, ngồi xổm ở bên cạnh, xin lỗi, có điều "Ta" giống như không để ý, chỉ nhét một khối đá lạnh vào trong tay hắn, liền đi. Có điều lúc sắp đi, nam nhân kia giống như đang nói cái gì đó với hai thái giám xung quanh. Mấy ngày kế tiếp sau đó, trong cung điện ta có rất rất nhiều khối băng. Những đá lạnh này từ đâu ra?


Bạn cần đăng nhập để bình luận